PDA

View Full Version : Ẩm thực,văn hóa,du lịch Quảng Trị


huongttt
25-05-2012, 11:57 PM
Để giới thiệu được nét riêng về Quảng Trị các bác làm du lịch cũng đã biết Quảng Trị có Những gì vốn có hình thành nên một nét riêng về Quảng Trị.(Văn hóa ,âm thực ,lễ hội của Quảng Trị )<br /><b>ẨM THỰC</b><br /><br />Có những câu đề cập đến sản vật đặc biệt của từng địa phương. Chính qua những câu tục ngữ này, chúng ta lại càng hiểu sâu sắc hơn văn hoá vật chất của vùng đất QT: <br /><br />- Nem chợ Sãi, vải La Vang <br /><br />- Khoai quán Ngang, dầu tràm Đại Nại <br /><br />- Gạo Phước Điền, chiêng Sắc Tứ <br /><br />- Khoai từ Trà Bát, quạt chợ Sông <br /><br />- Cá bống Bích La, gà Trại Lộc... <br /><br />Dòng sông, dòng suối có vực âu, có thơm ngon, cua rạm nắng, ruộng vườn có khoai, sắn, đậu ngô nổi tiếng. <br /><br />Nưa Lạt Lạo, gạo Cá Tiêm, chiêm Biền bắn, sắn Biền Càn (ở Câu Nhi) <br /><br />Nơi đồng sâu có tôm cá quanh năm, với bàn tay khéo léo và chịu khó đã tạo những nét riêng đặc sắc của Quảng Trị mà các nơi khác không có được: <br /><br />- Quạt chợ Sòng, có bống Bích La <br /><br />Tôm đồng Mai Lĩnh, gạch ngói Trí Bưu <br /><br />- Gạo Phước Điền, chiêng Sắc Tứ <br /><br />Chợ Ngô Xá nón lá Kệ Văn (Văn Quỷ)<br /><b>RƯỢU KIM LONG </b> <br /><br />Ngày nay, trong các tiệc tùng, kị giỗ, có bia rượu, nước ngọt, nhưng ngày trước thì dùng thứ rượu gạo tự cất lấy hay rượu làng Kim Long. Ngoài ra, sau một ngày lao động mệt nhọc, những người già hay lực điền cũng hay dùng một li nhỏ rượu thuốc, rượu rắn hay rượu trắng cho giãn gân cốt, dễ ngủ. <br /><br />Kim lung (long) chén rượu mùi hương ngát <br /><br />Thạch Hãn dòng sông sắc nước xanh và từ ý thơ nên đã có câu ca dao: <br /><br />Chẳng vui cũng thể xứ dông <br /><br />Chẳng ngon cũng rượu Kim Long gọi là <br /><br />Chẳng thơm cũng thể hương đàn <br /><br />Chẳng trong cũng thể nước nguồn Hàn (Hãn) chảy <br /><br />Vài món ăn hàng quán đặc sản <br /><br />Ở Quảng Trị ngày nay có nhiều món phổ biến như mọi vùng đất khác. Nhưng trước đây, các món ăn đặc sản bán ở hàng quán nông thôn thường chủ yếu là món cháo vạt giường và lòng thả<br /><br /><b>CHÁO VẠT GIƯỜNG VÀ LÒNG THẢ</b><br />Cháo vạt giường là kiểu cháo nấu bằng sợi bột gạo (bột gạo nhồi nước sôi, ép mỏng, thái thành từng thẻ nhỏ). Ngày trước cháo thường nấu với cá tràu. Cá tràu làm kĩ, đem um hay tao với gia vị, mỡ hành cho thấm, đổ vào nồi nước, nấu cho sôi rồi mới thả bột sợi gạo vào, xong điểm thêm hành ngò, tiêu ớt. Mùa đông se lạnh, ghé vào một quán ven chợ, tô cháo vạt giường nóng sốt là thức ăn lót dạ hấp dẫn. <br /><br />Lòng thả có nơi gọi là lòng sả do tính chất chủ yếu của gia vị này; còn gọi là lòng thả là do phương thức thả lòng vào nồi nước. Người ta đánh tiết heo hay tiết vịt cho tan vụn, đổ vào nồi nước, nêm gia vị, thả vào nồi, sôi già thì múc ra tô, vừa có chút gạo hay đậu xanh nhừ vừa có lòng chay lòng tạp. Kiểu cháo này người dân Quảng Trị thích hơn kiểu cháo lòng sang trọng ở những nơi khác <br /><br />Các thức uống thông thường hàng ngày <br /><br />Nước uống hàng ngày thường là chè xanh vùng Cùa hay chè phủ Vĩnh; mùa đông thì dùng thứ chè khô vò nát. Có nơi uống nước chè rất đậm (tục gọi là uống nước chè xanh “đứng đũa”). Nhà nào có điều kiện thì dùng chè móc câu của các vùng chè trong tỉnh. Ưa đậm đà hơn thì uống nước lá bội (vối), nước lá mồng năm gồm đủ thứ lá hoang dã hái trong ngày Đoan Ngọ, phơi khô trữ sẵn để dùng. Phụ nữ lúc sinh nở thường uống lá vằng, lá ngải cứu, lá bạc thau... <br /><br />Tóm lại, việc ăn uống đối với người dân Quảng Trị thường đơn giản, bình đạm, trừ một số thuộc tầng lớp trên. Đó cũng là một thuộc tính của nông dân Việt Nam. Họ &quot;ăn để sống chứ không phải sống để ăn&quot;, và còn phải luôn luôn dự phòng những khi thất thu, đói kém. Vì thế, dù được mùa, nông dân vẫn thường ăn độn với các củ lương thực khác như khoai, sắn: &quot;Được mùa chớ phụ ngô khoai&quot;. Tinh thần tiết kiệm đó là hệ quả của một hoàn cảnh khó khăn triền miên ngày xưa.<br /> (nguồn tổng hợp về văn hóa du lịch Quảng Trị )

petrosetco
25-05-2012, 11:57 PM
Nét Văn Hóa của đồng bào Bru Vân Kiều<br /> Về phía Tây của tỉnh bên dãy phía đông Trường Sơn khi du khách đi qua đường 9 (con đường ngày xưa đã đi vào sữ sách ) sẽ thấy những ngôi làng của đồng bào dân tộc Vân Kiều,các bạn có và nghe cái tên Vân Kiều chưa!<br />Đồng bào Vân Kiều trong thời kỳ chiến tranh đã góp rất nhiều công sức cho bộ đội ta khi vượt qua đường 9 nối với đường Trường Sơn đưa vũ khí,lương thực và con người vào miền Nam.<br />Ngày hôm nay cho dù đi bất cứ đâu đồng bào Vân Kiều vẫn giữ được nét văn hóa bản sắc của mình.<br /><i>Để các bạn biết nhiều thông tin hơn tôi mạn phép đưa thông tin sưu tầm về dân tộc Bru Vân Kiều để các bạn yêu du lịch và làm du lịch cùng tìm hiểu nhé!</i><br />Người Bru-Vân Kiều sinh sống chủ yếu ở tỉnh Quảng Trị, có truyền thống văn hóa hết sức độc đáo và còn lưu giữ, phát triển cho đến ngày nay. Tuy nhiên, trong cuộc mưu sinh, một bộ phận đồng bào Bru-Vân Kiều từ Quảng Trị di cư đến nhiều tỉnh, thành phố khác, trong đó có Đắc Lắc. Sự thay đổi môi trường sống có ảnh hưởng gì đến văn hóa người Bru-Vân Kiều (?). Kết quả nghiên cứu điền dã nhân học về người Bru ở xã Ea Hiu, huyện Krông Pách (Đắc Lắc) của GS.TS Ga-bo Vác-gu-át (Gabor Vargyas), cán bộ Viện Hàn lâm Khoa học Hung-ga-ri và các cộng sự của ông ở Viện Khoa học xã hội Việt Nam đã phần nào giải đáp câu hỏi đó. <br /><br />Sau 6 tháng (từ tháng 4 đến tháng 9-2007) nghiên cứu điền dã nhân học về người Bru-Vân Kiều, với cách nhìn văn hóa trong sự biến đổi của xã hội và sự tác động của các yếu tố chính trị, kinh tế, GS.TS Ga-bo đã đưa ra những luận điểm, những đánh giá hết sức lý thú về văn hóa của người Bru-Vân Kiều. Trước hết, về ngôi nhà của người Bru-Vân Kiều ở xã Ea Hiu. Lý giải tại sao những ngôi nhà gỗ dựng theo mô hình truyền thống của người Bru-Vân Kiều dần ít đi, GS.TS Ga-bo cho rằng, người Bru-Vân Kiều cũng như các dân tộc khác ở Việt Nam đang sống trong xã hội hiện đại, kinh tế phát triển hết sức nhanh chóng, vì vậy những ngôi nhà kiên cố, thậm chí biệt thự cao tầng dần thay thế nhà kiểu truyền thống là điều dễ hiểu. Tư duy làm ăn kinh tế của người Bru-Vân Kiều cũng có những thay đổi phù hợp với sự tiến triển của xã hội. Hơn nữa, bây giờ tài nguyên rừng đã cạn kiệt, gỗ trở nên quý hiếm và vô cùng đắt đỏ, vì vậy đầu tư dựng nhà gỗ truyền thống có khi còn khó hơn nhiều lần so với xây nhà. Ngoài ra, một yếu tố khác nữa, đó là ở xã Ea Hiu, số hộ dân tộc Bru-Vân Kiều chỉ chiếm phần nhỏ (300 hộ), lại sống xen kẽ với người Kinh và các dân tộc anh em khác, vì thế họ chịu tác động và ảnh hưởng lối sống của người Kinh và các dân tộc khác. Tuy nhiên điều mà GS.TS Ga-bo quan tâm không phải là ở kiểu dáng truyền thống hay hiện đại của ngôi nhà, mà ông quan tâm đến: “bên trong ngôi nhà ấy chứa đựng cái gì về văn hóa Bru?”. Và quả thực qua nghiên cứu GS.TS Ga-bo nhận thấy, tuy ngôi nhà được xây theo kiểu hiện đại nhưng trong ngôi nhà của người Bru-Vân Kiều vẫn tồn tại sống động những sinh hoạt văn hóa, những lễ nghi truyền thống của người Bru chứ không phải của bất kỳ dân tộc nào khác. Cuối cùng, ông khẳng định: “Ngôi nhà dù xây theo kiểu nhà của người Kinh, nhưng nó đích thực là nhà của người Bru-Vân Kiều, bởi nó chứa đựng bên trong tập quán sinh hoạt, ứng xử và lễ nghi của người Bru-Vân Kiều. Và biết đâu, vài trăm năm sau những ngôi nhà xây ngày nay sẽ là những ngôi nhà cổ của người Bru!”. <br /><br />Về trang phục người Bru-Vân Kiều ở xã Ea Hiu, những kết quả nghiên cứu 6 tháng qua cộng với những hiểu biết của ông trước đó, GS.TS Ga-bo đúc kết: “Người Bru-Vân Kiều không biết dệt vải, không có nghề dệt truyền thống như một số tộc người thiểu số khác. Vì thế, trang phục của họ là sự “vay mượn” trang phục của một số dân tộc khác như Lào và Tà Ôi. Nhưng nhìn vào cách ăn mặc, chúng ta vẫn dễ dàng nhận ra trang phục truyền thống của người Bru-Vân Kiều”. Về tín ngưỡng và tục thờ cúng tổ tiên của người Bru-Vân Kiều. Theo quan sát của GS.TS Ga-bo, người Bru-Vân Kiều ở Ea Hiu bây giờ vẫn giữ được tục thờ cúng nhiều vị thần linh, trong đó Thần lúa được coi là vị thần quan trọng nhất. Trong truyền thuyết của người Bru-Vân Kiều, vị Thần lúa (vật thờ tượng trưng là hình trái bầu) không chỉ cứu vớt loài người trong trận lũ lớn mà còn mang lại ấm no, sung túc cho con người. Một điều lý thú khác mà GS.TS Ga-bo thu nhận được trong đợt nghiên cứu này là, mặc dù trải qua nhiều đổi thay trong cuộc sống, (trong đó có cả thay đổi về không gian và môi trường sống từ tỉnh Quảng Trị di cư vào tỉnh Đắc Lắc), nhưng người Bru-Vân Kiều ở Ea Hiu vẫn giữ được những sinh hoạt văn hóa truyền thống như: họ có thể múa hát dân ca, diễn tấu chiêng và thể hiện được điệu nhạc cổ. Nhờ đó nên sau những chuyến nghiên cứu điền dã nhân học về người Bru-Vân Kiều, GS.TS Ga-bo đã sưu tầm được 100 bài hát dân ca, điệu nhạc truyền thống của người Bru-Vân Kiều. Dự định của GS.TS Ga-bo, trong thời gian tới ông sẽ cho ra tập sách nói về người Bru-Vân Kiều ở xã Ea Hiu.<br /><br />Tuy nhiên, bên cạnh những đánh giá tích cực sau chuyến nghiên cứu điền dã nhân học về người Bru-Vân Kiều ở Ea Hiu, GS.TS Ga-bo cũng nhận thấy còn những điều làm ông trăn trở. Đó là, còn quá ít người hiểu biết, giữ được văn hoá Bru-Vân Kiều và phần lớn họ thuộc lớp người cao tuổi. Còn đám thanh niên Bru-Vân Kiều hiểu về văn hoá ít lắm, thậm chí chẳng có chút vốn liếng nào về văn hóa của chính dân tộc họ. Một ví dụ đáng buồn cho tình trạng này đó là khi GS.TS Ga-bo cho một thiếu nữ Bru-Vân Kiều ở Ea Hiu nghe bài hát dân ca của chính người Bru-Vân Kiều mà ông ghi âm được trước đó, thì thiếu nữ này khẳng định: đây là lần đầu tiên trong đời được nghe (!). Để khắc phục tình trạng này, theo GS.TS Ga-bo thì nên chăng hằng tuần, hằng tháng đài phát thanh, truyền hình ở địa phương nên phát những bài hát, điệu nhạc dân ca truyền thống, những bản tin bằng tiếng Bru-Vân Kiều thì sẽ rất hiệu quả. Ngoài ra, chính quyền địa phương cũng nên cổ vũ cho đồng bào Bru-Vân Kiều tổ chức những lễ hội truyền thống của họ. Ông Trương Bi, Phó giám đốc Sở Văn hóa-Thông tin Đắc Lắc đánh giá: “Kết quả nghiên cứu điền dã nhân học về người Bru-Vân Kiều ở Ea Hiu của GS.TS Ga-bo là căn cứ khoa học hết sức quý. Dựa vào đó ngành văn hóa xây dựng chương trình hành động nhằm khuyến khích, tạo điều kiện để đồng bào Bru-Vân Kiều khơi dậy, gìn giữ, phát huy truyền thống văn hóa tốt đẹp cho mai sau.<br />(sưu tầm )

haithanhakatonbo
25-05-2012, 11:57 PM
Quảng Trị - Một vùng đất anh hùng <br /><br />Quảng Trị là một tỉnh miền Trung Việt Nam, cách Hà Nội 582 km về phía Nam, cách thành phố Hồ Chí Minh 1.121 km về phía Bắc. <br />Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, Quảng Trị là một trong những mảnh đất nóng bỏng vì bom đạn. Ngày nay, Quảng Trị là nơi có nhiều địa danh, di tích lịch sử cách mạng. Qua cầu treo Dak Rông là đến đường mòn Hồ Chí Minh lịch sử còn in đậm kỳ tích oai hùng của nhân dân Việt Nam trong thời kỳ chống Mỹ. Thành cổ Quảng Trị là nơi gắn liền với chiến dịch lịch sử Mậu Thân năm 1968 - cuộc tổng tiến công nổi dậy trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử mùa xuân năm 1975. Nơi đây còn phải kể biết bao địa danh khác như nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn, địa đạo Vĩnh Mốc, chiến trường Khe Sanh, căn cứ Cồn Tiên - Dốc Miếu, hàng rào điện tử Macnamara... Quảng Trị còn có bãi tắm Cửa Tùng được coi là một trong những bãi tắm lý tưởng cho ngành du lịch Việt Nam. <br />Đến Quảng Trị, chắc các bạn muốn đến ngay khu di tích Khe Sanh. Nơi đây chỉ cách thị xã Đông Hà 60km - nhưng là một địa danh ngời sáng trong lịch sử Việt Nam. Đây là một trong những thung lũng mỗi chiều ngang dọc khoảng 10km, bốn bề là núi rừng trùng điệp. Về địa hình, Khe Sanh rất giống Điện Biên Phủ. Trong những năm chống Mỹ cứu nước Khe Sanh là một trong những cứ điểm quan trọng bậc nhất của Mỹ. Ngày đó, Tổng thống Mỹ Giôn sơn (Johnson) đã từng yêu cầu Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng Liên quân Mỹ ký cam kết bằng máu quyết tâm giữ vững Khe Sanh. Nhưng đến 9/7/1968 cờ giải phóng đã tung bay trên cứ điểm Tà Cơn; Khe Sanh trở thành vùng giải phóng vững mạnh của chính quyền cách mạng Việt Nam. <br />Thành cổ Quảng Trị, được xây lắp lần đầu tiên bằng đất năm 1824. Bốn năm sau được xây bằng gạch có bốn cửa theo bốn hướng đông, tây, nam, bắc. Bên ngoài thành có hào sâu ngăn cách. Ngày nay những bức tường thành vẫn hằn sâu vết tích bom đạn. Cách thành cổ Quảng Trị 6km về phía tây là nơi cứu rỗi linh hồn của đồng bào theo đạo Kito giáo dưới thời Vua Cảnh Thịnh năm 1793-1801. Tại đây nhà thờ Đức mẹ La Vang đã được xây dựng vào những năm đầu của triều đại vua Minh Mạng. Hàng năm vào ngày 15/8 tại đây đều mở lễ hội độc đáo này. <br />Quảng Trị còn có cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải - giới tuyến chia cắt Việt Nam thành hai miền Nam - Bắc trong suốt 20 năm, từ năm 1954 đến 1975. Theo Hiệp định Giơ ne vơ 1954 về Việt Nam thì sông Bến Hải và vĩ tuyến 17 được chọn làm giới tuyến quân sự tạm thời và cầu Hiền Lương bắc qua sông cũng được chia làm hai nửa. Cầu do công binh Pháp dựng năm 1950 có 7 nhịp, dài 178m, được lát bằng 894 miếng ván. Theo Hiệp định Giơ-ne-vơ, mỗi bên có chủ quyền 89m cầu. Sau 20 năm, đến năm 1975, khi đất nước Việt Nam hoàn toàn thống nhất giới tuyến này mới được xoá bỏ chính thức. Ngày nay, cầu Hiền Lương chỉ còn là chứng tích lịch sử, gắn liền với công cuộc kháng chiến hào hùng của nhân dân Việt Nam. Rời cầu Hiền Lương, du khách có thể đến thăm khu vực địa đạo Vịnh mốc. Với hàng ngàn mết đường hầm và các tiểu đạo xuyên lòng đất với hơn 1700 m. Địa đạo Vịnh mốc là hình ảnh thu nhỏ của một làng quê được xây dựng dưới lòng đất vừa làm nơi sinh hoạt, ăn ở, phòng tránh bom an toàn cho nhân dân, vừa là nơi đóng trụ sở của chính quyền, kho hậu cần cất giữ lương thực viện trợ cho chiến trường miền Nam. Nhờ địa đạo Vịnh Mốc này mà giữ vững vùng đất thép Vĩnh Linh trong suốt 30 năm chống Mỹ. <br />Đến Quảng Trị các bạn có thể lên thăm cửa khẩu Lao Bảo - một cửa khẩu quan trọng giữa Việt Nam và Lào, hay xuống thăm Cửa Tùng, một cửa biển rộng và đẹp của Quảng Trị. Đến với Quảng Trị, các bạn sẽ được tiếp xúc với những người dân giàu âm điệu thổ ngữ vùng Trung bộ - nơi còn bảo lưu nhiều yếu tố cổ của tiếng Việt./. <br /><br />Tài Liệu thu thập

anhthaiscg
25-05-2012, 11:57 PM
Quảng Trị nằm trên tuyến đường du lịch &quot;Con đường di sản miền Trung&quot; (tuyến này do ông FURAMA nghĩ ra), có cửa khẩu Lao Bảo là cửa ngõ cho các tour Caravan từ Thái, Lào sang; Có nhà thờ La Vang - điểm hành hương lớn của những người theo đạo thiên chúa giáo; có nhiều điểm di tích lịch sử là điểm đến của các tour về lại chiến trường xưa hay DMZ; Có những điểm du lịch nổi tiếng như: Bãi biển Cửa Tùng - từng được mệng danh là nữ hoàng của các bãi tắm ở Đông Dương,... Nhuqng một sự thật là du lịch QT vẫn chưa được phát triển, chưa được đầu tư đúng mức, cơ sở hạ tầng chưa có, dịch vụ du lịch chưa đa dạng... cho nên: Khách du lịch đến QT ít khi nghỉ lại đêm ở đây mà thường là ra QB hoặc vào Huế. ????