View Full Version : PHỐ CỔ HỘI AN - 360 ĐỘ
hamasco
26-05-2012, 12:03 AM
<div align='left'>Gánh nước thuê, một công việc không có trong "danh mục" nghề nghiệp. Vậy mà có một đôi vợ chồng gắn bó đến 50 năm với nghề này, lạ kỳ thay, đó cũng là một nét văn hóa không thể thiếu ở di sản văn hóa thế giới Hội An.<br /><br />Nhiều hãng thông tấn quốc tế đã gặp để quay những thước phim phóng sự, nhiều người nước ngoài nóng lòng đến Hội An để thăm, gặp và chụp hình với đôi vợ chồng gánh nước thuê. Nhiều cán bộ quản lý tại Hội An còn nói vui - đây là gia đình “di sản”...<br /><br />Kỷ lục Guinness cho gánh nước thuê...<br />Trong một con hẻm ngoằn ngoèo, nhỏ xíu nhưng sạch như lau của Hội An, ngôi nhà của vợ chồng cụ ông Nguyễn Đường và bà Nguyễn Thị Mỹ (đã ngoài 70 tuổi) nằm khiêm tốn như một mảnh ghép nhỏ của phố Hội. Cái khuôn viên rộng chừng 20m2 ấy, hai vợ chồng ông, cùng anh con trai nay gần 50 tuổi, vẫn ngây ngô như đứa bé mới lớn, bắt đầu khởi nghiệp gánh nước của mình. <br /><br />Cụ bà Mỹ vẫn không thể nào quên những ngày tháng đẩy đưa vợ chồng bà đến với cái nghề mà tính đến nay, đã nuôi gia đình bà suốt 50 năm trường. Ngày cậu con trai đầu lòng chào đời, cũng như những đứa trẻ khác, lanh lợi và rạng rỡ. Nhưng khi đầy 1 tuổi, bỗng dưng một cơn sốt ác nghiệt đã lấy đi tất cả niềm vui, hạnh phúc lớn nhất của gia đình bé nhỏ. Hai vợ chồng ra Bắc, vào Nam, đi khắp các nơi để chạy chữa cho con nhưng không thể, tài sản gia đình cứ đội nón ra đi cho bằng hết.<br /><br />Lang thang giữa phố Hội kiếm kế sinh nhai, may mắn thay, một gia đình thấy thương hoàn cảnh ngặt nghèo, cho hai vợ chồng một khoanh đất, dựng lều ở tạm. Không vốn liếng trong tay, cả gia đình loay hoay đánh vật với cơm, áo, gạo, tiền...<br /><br />Một hôm, tình cờ bà phát hiện người dân Hội An thích dùng nước giếng Bá Lễ. Làm gì, nấu gì, pha gì cũng phải là nước giếng này. Bà mới thử thăm dò những hàng quán, những gia đình trong phố Hội... Thấy được nhu cầu là có thật, bà lẳng lặng về sắm quang gánh, cùng chồng ngày ngày đi đổ nước cho các nhà trong phố. Cuộc sống bắt đầu khá lên và có cơm ăn, áo mặc, rồi dựng nên một mái nhà tươm tất trên mảnh đất nhỏ hẹp...</div>
dungnguyen
26-05-2012, 12:03 AM
Hội An, một trong những đô thị cổ xưa nhất của Việt Nam, có một chiều dày lịch sử khỏang 500 năm, xứng đáng được nghiên cứu thật sâu sắc về bản chất , lịch sử, khảo cổ học, văn hóa dân gian, các giá trị văn hóa nghệ thuật, các họat động kinh tế và xã hội..<br /><br /> Đô thị cổ Hội An chỉ chiếm một khỏang không gian chừng hai cây số vuông, thật nhỏ so với đô thị cổ Bến Nghé- Sài gòn- Gia định rộng bề thế, chỉ có bề dày lịch sử khỏang 500 năm, thật mỏng so với Kẻ Chợ - Kinh Kỳ - Đông Đô - Thăng Long - Hà Nội với hàng ngàn năm văn hiến, không có các quần thể di tích lịch sử đồ sộ và phong cảnh hữu tình như cố đô Phú Xuân - Huế...vậy mà vấn có sữ hút lỳ lạ không những với người dân ở mọi miền đất nước Việt Nam mà cả đối với các du khách nước các nhà nghiên cứu ở nhiều quốc gia của các châu lục trên thế giới<br /><br />Hội An khách với các đô thị cổ khác trong nước ở chổ, mặc dù trải qua 400 năm với chức năng của một trung tâm ngoại thương với bến cảng , các khu phố ngoại kiều, dinh trấn quân sự mà nay ko còn nữa và môi trường kiến trúc cũng đã thay đối khác xưa, nhưng vẫn duy trì cho đếncho đến tận nay một tổng thể với hàng ngàn du tích lịch sử mang những nét đặc thù của nghệ thuật kiến trúc đo thị Việt Nam. Đô thị cổ Hội An là một bằng chứng sinh động về lịch sử hình thành và phát triển các đô thị đô thị Việt Nam qua các thời đại, mang tính phổ quát của đô thị Phương Đông . Đô thị cổ HỘi An là nơi tập hợp các loại hình kiến trúc đô thị cổ với một cơ cấu cư dân đô thị còn nguyên vẹn. Sự nguyên vẹn trong kiến trúc đô thị đó vẫn được bảo tồn ở ba bình diện: hình thái đô thị, đơn vị không gian kiến trúc tức khu phố cổ và từng công trình kiến trúc riêng lẻ<br /><br /> Và hầu như tòan bộ các công trình lịch sử đấy đều có chủ nhân của chúng, đều được sử dụng trong cuộc sống hiện tại.. Đăc biệt trong chính các ngôi nhà cổ hình ống đã được xây dựng cách đây hàng trăm năm, các thế hệ con cháu đời sau vẫn tiếp tục sống nối tiếp các thế hệ cha ông của họ.<br /> <br /> Hiện nay, các nhà khảo cổ , sử học,,,đã khảo sát được 700 di tích lich sử ở Hội AN và nhận thấy trong đó có 260 công trình đáp ứng được các chuẩn mức giá trị kiến trúc từ các bộ phận đến tòan bộ mà điển hình là Chùa Cầu, Miếu Quan Công, Chùa Quan Âm, Hội Quán Phúc Kiến, ĐÌnh Cẩn Phô, Nhà thờ tộc Phạm, Tộc Nguyễn, nhà cổ sô 101 Nguyễn Thái Học, số 37 Trần Phú..<br /><br /> Các công trình kiến trúc cổ còn tồn tại ở Hội An có thế xếp thành 3 nhóm:<br /><br />+ Trước hết là nhóm các công trình tín ngưỡng bao gồm các đình chùa, đền ,miếu, lăng , hội quán, nhà thờ tộc, văn bia, mộ cổ...Qua các công trình này, người ta thấy rõ các kiến trúc khu phố cổ Hội An là kết quả của một sự giao thoa, hòa điệu giữa các nền văn hóa của Đông Nam Châu Á và Viễn Đông<br />+Nhóm các công trình dân sự bao gồm những đường phố hẹp, nhà ở, khu chợ, giếng cổ và cầu. Trong nhóm kiến trúc này, nhà ở là loại hình quan trọng nhất, . Nhà cổ chia thành 2 loại : nhà rường và nhà phố<br /><br /> * Nhà rường có kết cấu xây dựng tương tự như ngôi nhà cổ truyền Việt Nam, thóang mát với ba gian hai mái, mái ngói âm dương( lợp ngữa và sấp), sân gạch và vườn cây<br /><br /> * Nhà phố có kiến trúc hình ống còn gọi là nhà ruột ngựa dài gần 50m, là nơi sống và buôn bán của giới thương nhân người Hoa và người Việt trước đây. Không gian ngôi nhà chia làm ba phần: nếp nhà trước là cửa hàng buôn bán,nơi giao dịch, tiếp đó là sân trời tránh nắng và nhà cầu nối liền với nếp nhà sau là nơi sinh sống và kho hàng, cuối cùng là sân sau với nhà bếp, giếng nước, nhà vệ sinh. Hai mặt nhà phía trước và phía sau đều thông ra các mặt đường còn mặt sau thì thông ra bến sông.<br /><br />+Nhóm các công trình bảo vệ là những tòa thành cổ, chỉ còn lại vài đọan như tòan Thành cổ Thanh Chiêm, thủ phủ của dính trấn Quảng nam ngày xưa<br />Điều đặc biệt là các công trình kiến trúc ở đô thị cổ Hội An, các nghệ nhân làng Kim Bồng đã sử dụng các loại vì kèo khác nhau gọi là " vì kẻ chuyền" và " vì vỏ cua" đặc trưng cho phong cách Việt cổ kết hợp với các loại vì kèo gọi là "vì chồng rường" đặc trưng cho phong cách kiến trúc Hoa Bắc và " vì kèo chồng' đặc trưng cho phong cách kiến trúc Hoa Nam của miền Nam Trung Hoa<br /><br />Mặc dù các loại hình vì kèo có nguồn gốc Miền nam Trung Hoa đó có mặt trên cùng một cấu kiện kiến trúc Việt Nam đã không đối chọi , mâu thuẩn nhau mà loại xoắn quyện và hòa hợp với nhau từng thành một thể thống nhất, nét đặc trưng của phong cách riêng biệt: phong cách Hội An. Đó là thành công của các nghệ nhân mộc tài hoa Kim Bồng ở Hội An trong những thế kỷ trước đây<br /><br />Một đăc điểm khác nữa về kết cấu kiến trúc cần lưu ý là hệ mái : Hệ mái truyền thống Việt nam của các di tích lich sử ở đô thị cổ đểu có dốc mái khá thống nhất với tỉ lệ 5/10 nghĩa là 50%, trong khi đó Chìa Cầu hay còn gọi là Lai Viễn Kiều do người Nhật thiết kế trước đây và được các nghệ nhân Việt Nam thi công lại có hệ mái với độ dốc khá nhỏ, gần như nằm ngang. Đó là đặc điểm kiến trúc ít găp thấy ở các nước Đông Nam Châu Á nhưng phổ biến ở vũng viễn Đông, điều đó làm cho di tích cổ đó mang sắc thái kiến trúc Nhật Bản. Song mái cầu Nhật Bản kết hợp một cách hài hòa với những bộ phận khác còn lại của công trình và lam cho chiếc cầu cổ mang vẻ đẹp riêng. Cấu trúc của bộ khung và độ cong thoải mái của nền cầu bằng gỗ là điểm gặp gờ giao duyên của hai nền nghệ thuật kiến trúc Việt nam- Nhật Bản<br /><br />Trong trang trí kiến trúc nội thất và ngoại thất ở tất cả các di tích lịch sử ở đô thị cổ Hội An, các đề tài thường lấy từ thiên nhiên và sinh họat đời thường với những hoa văn, họa tiết, môtip như hoa lá, chim muông, giao long , tứ linh, các chéo hóa rồng, mặt trời âm dương, mây cuộn, đôi trâm vắt chéo, bát bửu, chữ thọ, quạt xoè, tứ quý , thập bát tiên, tứ dân, sinh họat vua quan...được chạm khắc trên các bộ phận kiến trúc bằng gỗ, nhất là các bộ vì chồng rường, vì kẻ chuyền, vì vỏ cua, khung cửa, bẩy hiên tai cột, mắt cửa.. bằng các thủ pháp chạm chìm , chạm nổi , chạm thủng, chạm lộng, chạm kênh bong truyền thống, những họa tiết và môtip trên các bức tường được đắp nổi và nạm ghép sành sứ nhiều màu sắc và trên các cột đá, các văn bia đựoc chạm tinh xảo và tuyệt mỹ. Đặc biệt những điêu khắc trên gỗ đã làm cho các kết cấu kiến trúc được cách điệu, làm cho chúng không còn là các bộ phận chịu lực nữa mà là những chi tiết trang trí kiến trúc nhẹ nhõm đầy sức hấp dẫn. <br /><br />Tuy nhiên người ta biết rõ các hình mặt trời, chiếc quạt xòe rộng là những trang trí có vai trò quan trọng trong nghệ thuật Nhật Bản, cũng như hình chữ thọ, bát bửu, quả đào, con dơi , con cua, tôm càng , quả lựu... được tiếp nhận từ nghệ thuật Trung Hoa và những đề tài điều khắc thuần Việt thường thấy như là hoa trái, chim muông ,tứ quý , tứ dân, đôi trâm vắt chéo với dãi lụa, giao long, hoa sen, cá chép, bát quái,,,, nhưng ở đây rất khó phân biệt rõ rangnhững môtip trang trí thuần Việt với các môtip trang trí du nhập từ Trung Hoa hay vay mượn của Nhật Bản, điều này làm cho các công trình điêu khắc của các di tích ở đô thij cổ thêm đa dạng và phong phú.<br /><br />Mặt khác, các hình chạm khắc đó đều mang những nội dung tư tưởng cụ thể khác nhau: hình dơi riêng lẻ hay thành nhóm 3,4 con.. có ý nghĩa chúc phúc, hình giao long gợi nên sự hóa rồng và quyền lực và hình chim phượng biểu hiện sự vận hành của vũ trụ, hìh kỳ lân hiện thân cho tình phu thê chung thuỷ, giao long đùa với cá chép tiêu biểu cho sự dư thừa, sắp đặt thành đạt, hình cá chép hóa rồng có ý nghĩa nguồn nước và sự dẫn đường cho thương thuyền vượt biển, hình mặt trời âm dương biểu hiện nguồn gốc và sức mạnh của vũ trụ, hình chữ thọ cầu nguyện cho sự trường tồn, hình đôi trâm vắt chéo với dãi lụa nói lên sự cầu mong cho mọi sự như ý, hình các con dơi quanh chữ thọ chứa đựng lời chúc 4 phương được hạnh phúc...<br /><br />Cái đẹp của các công trình điêu khắc đó không chỉ được biểu hiện trong các hình thức thể hiện sắc sảo mà còn cả trong sự hàm chứa các nội dung tríêt lý nhân sinh sâu sắc<br /><br /> Các công trình điêu khắc trên gỗ đó tuyệt đại bộ phận là của các nghệ nhân làng mộc Kim Bông ở Hội An đã sống vào những thế kỷ đó. Với khối óc thông minh sáng tạo, nhũng bàn tay khéo léo tài hoa, tính cần cù nhẫn nại, những nghệ nhân chạm khắc bậc thầy đó đã đẻ lại đến ngày nay cho chúng ta những tác phẩm tuyệt mỹ, được tạo ra sự giao thoa của nhiều dòng văn hóa . Lưỡi đục của những thợ mộc Kim Bồng đã chạy trên gỗ ở tất cả những chổ cần chạm trổ được với kỷ xảo chạm khắc truyền thống về chạm chìm, chạm nổi, chạm thủng , chạm lộng, chạm kênh bong nhiều tầng nhiều lớp, đã khắc họa nên những hình khối thuần nhuyễn, những hoa văn họa tiết sinh động, giàu tính truyền thống, không lặp lại nơi đâu và không tìm thấy ở nơi khác.
minhphuong889300
26-05-2012, 12:03 AM
ntruongthy thân mến,<br />thông tin trên là bài viết sưu tầm hay tự mình cập nhật vậy? Nhưng dù sao thì cũng rất hay,những điều đó không mấy người trẻ ở Hội An biết đâu.
raytuner0717
26-05-2012, 12:03 AM
Chúng ta là những người hậu sanh nên những thông tin này được tìm hiểu và chọn lựa từ sách vở của các nhà nhiên cứu , các nhà khảo cổ để làm một bài thuyết minh. Ntruongthy sẽ cố gắng cập nhật thêm những thông tin có ích để phục vụ cho ngành du lịch và cho cả những ai muốn tìm hiểu vầ văn hóa Việt Nam nói chung và Hội An nói riêng<br />Ntruongthy rất mong mọi người đóng góp để diễn dàn du lịch như 1 cẩm nang du lịch nhé
phongthoa
26-05-2012, 12:03 AM
Trong số các bạn hẳn đã có rất nhiều người đến Hoịi An, tham quan và thưởng thức những đặc sản ở Hội An. Nhưng tôi chắc là chẳng có mấy người được thưởng thức món đặc sản rất bình dị này của Hội An, đó là chè XÍ MA. <br /> Ngay đến như tôi, một người có nhà ở Hội An, làm việc ở Đà Nẵng và một tuần vài lần về Hội An, vậy mà hàng mấy năm nay tôi cũng chỉ được thưởng thức món đặc sản này với số lượng lần đếm được trên đầu ngón tay.<br /> Hôm nay tôi gởi bài này lên cho các bạn tham khảo trước (được lấy lại từ báo điện tử baobinhdinh.com.vn). bản thân tôi sẽ gởi bài viết và cảm nhận của mình, cũng như những thay đổi của gánh chè XÍ MA này lên sau (vì bài viết này cũng hơi cũ rồi).<br /> Rất mong sự ủng hộ và đóng góp của các bạn<br /><br /><br /> <!--coloro:#3333FF--><span style="color:#3333FF"><!--/coloro-->Với tôi, ông luôn luôn bí ẩn như những mái ngói rêu phong của phố cổ Hội An, lặng lẽ chảy cùng sông Hoài ngót 500 năm nay. Người thì nói ông tên Ngô Hiển, kẻ thì bảo tên ông là Ngô Thiệu, còn những ai mỗi sáng phải mất một ngàn để mua quà dụ trẻ thì gọi ông là "ông lão xí mà". Chúng tôi ăn đến chén chè thứ 30, lại móc túi "bo" cho ông thêm hai chục ngàn nữa, hy vọng sẽ được nghe từ chính ông nói ra tên mình, nhưng cũng đành thua cuộc. Chỉ biết rằng ông cổ như phố cổ và gánh chè của ông đã trở nên quen thuộc với người Hội An 60 năm nay.<br /><br />"Nhưng mà cậu hỏi tuổi của tôi để làm chi chứ? Nhiều người cứ nói Hội An 500 tuổi, rồi 400 tuổi, sai hết. Di sản làm gì có tuổi? Tôi cũng cổ như Hội An đây. Có điều tôi chưa được công nhận là di sản thôi!". <br /><br />Múc xong chén chè cho một người mẹ trẻ, ông ngước nhìn tôi, thật hóm: " Còn hỏi chi nữa không?". "Dạ thưa, có người gọi bác là "ông lão xí mà". Sao lại là xí mà hả bác?". Ông cười. Còn đúng hai chiếc răng. "Riêng cái tên nớ thì đúng. Xí mà là thứ mà nãy giờ cậu ăn đấy. Chỉ nên biết rứa thôi. Đi giải cho được cái chữ "xí mà" ấy, khác nào đi tìm lời giải cho câu hỏi "sông Hoài có từ hồi mô?". <br /><br />Thấy tôi lớ ngớ trước cái kiểu trả lời úp úp mở mở ấy, ông lão dấn tới luôn: "Còn trẻ mà chậm hiểu hè?". Hai từ "còn trẻ" được ông kéo ra thật dài. Tôi thật bối rối trước sự đáo để của ông lão. Bụng bảo dạ: "Gặp đúng thứ thiệt Quảng Nam rồi đây".<br /><br /><br /><b>Mỗi ngày một gánh</b><br />Những ai từng sống ở Hội An 5-10 năm trước, chắc sẽ không quên hình ảnh này: Đúng 6 giờ sáng mỗi ngày, bất luận trời mưa hay nắng, trên các con đường của khu phố cổ, có một cụ già, gánh trên vai đôi thùng thiếc đen xỉn vì ám khói, bước những bước thật chậm rãi, không một tiếng rao, chốc chốc dừng lại để bán hàng cho khách. Đó là "ông lão xí mà". <br /><br />Đôi thùng thiếc ấy, một đầu dùng để đựng chè xí mà, đầu kia đựng chén và nước rửa, treo toòng teng nơi mút đòn gánh là chiếc bi đông đựng nước uống. Cứ hết phố này, ông sang phố khác, chậm rãi bước, lặng lẽ bán, mỗi ngày một gánh chè, đúng 60 năm. Người dân Hội An hình như đã quá quen ông lão, trẻ con cũng đã thuộc lòng giờ giấc của những bước chân chậm rãi nơi ông nên chẳng cần nghe tiếng rao, chúng cũng biết là sắp nhận được món quà độc đáo từ ông, giá đúng một ngàn. <br /><br />Mỗi ngày một gánh, 60 năm là bao nhiêu gánh chè? Mỗi ngày đi qua 20 con phố, dài 10 ngàn mét, 60 năm qua, ông đã đi bộ bằng chiều dài của mấy vòng trái đất này? "Làm răng mà tôi tính cho được? Cậu nhìn vào chiếc đòn gánh kia thì biết!". Tôi nhìn vào nơi ông chỉ. Đó không còn là chiếc đòn gánh đơn thuần nữa. Thời gian và mồ hôi của chủ nhân đã kịp dát lên đoạn tre già vô tri kia những nhọc nhằn đen bóng. Hai năm qua, khi đã sang tuổi 90, sức khỏe đã không cho phép bước chân ông lão gõ những nhịp guốc mộc quen thuộc trên các con phố cổ nữa, ông lại chọn cho mình một chỗ ngồi khá yên tĩnh trên đường Nguyễn Trường Tộ. <br /><br />Vẫn mỗi ngày một gánh và bán hết trong một buổi sáng. Nếu như ngày trước, ông tìm đến khách hàng bằng những bước chân chậm rãi ấy, thì bây giờ, người Hội An lại tìm đến ông. Chốc chốc, một chiếc xe đạp dừng lại trước gánh chè. Chủ cũng không màng hỏi khách là mua bao nhiêu mà chỉ nhìn mặt rồi… múc chè cho vào túi nilon! <br /><br />Tôi hỏi: "Làm sao bác biết chị ấy mua bao nhiêu mà bán những hai túi?". Ông lại đưa chiếc quạt nan lên phe phẩy: "Ba năm trước, cô nớ chỉ mua một túi. Chừ mua hai túi. Biết răng không?". Tôi lắc đầu. Ông lão nhìn về phía người mua chè: "Đứa nhỏ một tuổi rồi phải không?". Người đàn bà gật đầu thân thiện. <br /><br />Ông lão nhìn sang tôi: "Cô ấy có đứa con thứ hai. Hai đứa phải mua hai túi. Một túi để nó đánh nhau à?". Chị Thư - người mua chè, xác nhận: "Ông thuộc lòng từng khách một ấy mà. Hội An ni, ai ông chả biết". <br /><br />Tôi hỏi chị Thư: "Có khi nào chị mua chè chỗ khác?". Chị nhìn tôi ngạc nhiên: "Biết mua loại chè ni chỗ mô nữa? Ở Hội An, hồi mô đến chừ, tui chỉ thấy có mỗi ông lão này là bán chè xí mà thôi. Một gánh duy nhứt, không có gánh thứ hai. Đứa trẻ mô được ăn chè của ông một lần, lần sau chớ có đổi món. Ngày mô tui cũng phải mua cho mỗi đứa con một túi".<br /><br /><b>Cổ như phố cổ</b><br /><br />Cứ xong một lượt khách, ông lại ngồi bất động như một thiền sư. Nếu không trò chuyện cùng ông từ trước, nhìn cái dáng ngồi ấy, chắc là tôi chẳng dám đến gần. Khuôn mặt ông phảng phất một vẻ liêu trai khó tả. Cái sương khói huyền hồ như lẫn vào đôi quang gánh, như nhập vào bộ xiêm y nơi ông. Nhìn kỹ hơn một chút nữa, tôi chợt nhận ra rằng ông đã "nhập" vào Hội An tự bao giờ không biết. <br /><br />Ông "lạ" từ bộ quần áo nâu sồng may theo kiểu Tàu, đến đôi quang gánh, cả cái thứ nước chè ông mời khách cũng quá đỗi cổ xưa. Ông cẩn thận cho chè vào túi nilon, lần bàn tay nhăn nheo xuống dưới đáy chiếc thúng cũ rồi lấy ra một sợi dây lác, buộc thật chặt miệng túi, trước khi trao cho khách. Những ai ăn chè tại chỗ, ông múc ra một chiếc bát nhỏ, cẩn thận đến mức không rơi một giọt. Xong, ông lão rửa bát bằng một thứ nước rất lạ, có mùi thơm hăng hắc, mà theo cách giải thích của ông là "đừng có hỏi!". <br /><br />Khi khách mua chè đã vãn, ông bắt đầu mang tiền ra sắp xếp theo mệnh giá. Tuổi ngoài 90 rồi mà mắt còn tinh lắm. Ông tỉ mẩn cho những đồng có mệnh giá lớn hơn (cao nhất là tờ 10 nghìn) vào túi áo trên, dùng kim băng ghim lại thật chặt; còn số tiền lẻ, ông cho vào túi dưới. Ông bảo: "Để thối lại cho dễ". Tôi ước chừng khoảng một trăm nghìn. Thế là ông lão đã thắng, ít nhất cũng kiếm được năm chục. Gần "bách niên" rồi mà ngày kiếm năm chục từ sức lao động của mình, trai tráng như tôi cũng xin bái phục. <br /><br />Tôi vờ thử tài ông: "Cụ nhầm tờ 500 cho lẫn với tờ 10 nghìn kìa!". Ông nghiêm mặt: "Đừng giỡn với lão nghe! Hơn 60 năm bán chè, lão chưa nhầm một cắc!". Tôi tái mặt!<br /><br /><b>Người "giải mã" những bí ẩn</b><br /><br />Định tiếp tục cuộc trò chuyện đến khi nào "moi" cho được tên ông thì thôi nhưng tôi biết, có ngồi tàn đêm đi nữa thì người thua cuộc cũng vẫn là tôi. Vừa giận, lại vừa nể ông lão. <br /><br />Đang lúc bí, một người bạn ở Hội An mách cho đường đến nhà ông. Luồn sâu trong một con hẻm nhỏ trên đường Trần Hưng Đạo, tôi tiếp cận được ngôi nhà. Ra mở cổng đón khách là một cụ bà nhỏ nhắn và xởi lởi. Khác với cái cách úp úp mở mở của cụ ông, cụ bà đi thẳng vào cái mà tôi cần: "Ông tên là Ngô Thiểu, người gốc Hội An. Còn tôi quê Điện Bàn. Tôi với ông ấy gặp nhau trên 60 năm nay, mười lần sinh nhưng còn có 4 người. Tất cả đều thành đạt. Tất cả đều nhờ vào… gánh chè của ông ấy để lớn lên và học hành. Và, cũng tất cả đều không theo "nghề" của cha mẹ. Ba giờ sáng đã thức dậy rồi, thanh niên bây chừ, chịu không nổi mô!". <br /><br />Ngừng một lát, bà cụ tiếp: "Xí mà là tên gọi của người Tàu dùng để chỉ loại chè lấy mè (vừng) đen làm nguyên liệu. Cậu hỏi lai lịch của gánh chè ấy à? Chuyện dài lắm. Ngày mới lấy ông, cha mẹ hai bên đều nghèo nên chẳng giúp được gì. Con cái thì cứ sòn sòn hai năm đôi. Tôi phải gánh cá chuồn tên tận thượng nguồn Thu Bồn đổi gạo nhưng vẫn cứ thiếu trước hụt sau. Một đêm, đang giữa khuya, ông bùng dậy và nói như người mộng du: "Tui nhớ ra rồi, mẹ nó ơi!". Gặng hỏi mãi ông chẳng nói gì, chỉ thấy sáng sớm hôm sau, ông xăm xúi ra chợ mua mè đen, rau má, bồ ngót, đường bát và một cái xoong thật to rồi nhóm bếp. Gánh chè ra đời từ đó. Chẳng phải ông tự nghĩ ra đâu mà lúc nhỏ, ông ấy có đi làm công cho một gia đình người Hoa ở Hội An này và học được nghề nấu chè xí mà từ gia đình người Hoa nọ". <br /><br />Cũng theo bà cụ, sở dĩ món "xí mà" đã mê hoặc nhiều người không chỉ vì mùi vị của rau ngót, rau má hay mè đen, đường bát mà còn có một thứ khác. Bà bảo: "Ba giờ sáng đã dậy để đãi mè, lặt rau, giã thật nhuyễn rồi lấy nước cốt cho vào nồi chè. Có một điều bí mật nơi ông mà tôi không được biết. Đó là khi gánh chè chuẩn bị "lên đường", ông móc trong túi ra cho vào nồi chè một loại thuốc bắc nào đó mà chỉ có ông mới biết mà thôi". <br /><br />Nghe cụ bà nói thế, tôi lại nghĩ vẩn vơ: Ông này cũng giống Hội An đây, vừa cụ thể, gần gũi nhưng cũng hết sức bí ẩn. Một người bạn của tôi đầy vẻ tự hào khi nói rằng ở Hội An quê anh, mỗi người dân đều giữ một phần di sản. Theo cách nghĩ của anh bạn thì cụ Ngô Thiểu , dù ở tuổi 90 nhưng vẫn gánh cái di-sản-xí-mà trên vai mỗi ngày vậy.<br /><br /><b>Trần Đăng</b><!--colorc--></span><!--/colorc-->
amytlai
26-05-2012, 12:03 AM
<div align='center'><!--coloro:#33CC00--><span style="color:#33CC00"><!--/coloro--><!--sizeo:5--><span style="font-size:18pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->NGƯỜI HỘI AN KINH DOANH GÌ ?<!--sizec--></span><!--/sizec--><!--colorc--></span><!--/colorc--></div><br /><br />Nhiều thứ lắm, họ đang sống dựa vào khách du lịch, một ngày khách quốc tế không đến Hội An buồn thê thảm, nền kinh tế địa phương hoàn toàn phụ thuộc vào sự chi tiêu của khách du lịch đến từ phương Tây. <br /><br /><b>Những món ăn ngon </b><br /> <br />Không khó để tìm ra một nhà hàng phục vụ ăn ngon và ấm cúng. Kinh doanh nhà hàng phát triển mạnh đối vơi một địa phương làm du lịch như thế này. Muốn ăn sang trọng thì vào Brother Café, chuyên phục vụ khách 5 sao với set menu và buffet, hung cảnh sang trọng và dễ chịu. <br /><br />Hoành thánh chiên có lẽ là món địa phương hấp dẫn nhất du khách, món này có thể gọi bất cứ nhà hàng nào. Nhiều lần khách của mình ăn ở 22 Nguyễn Huệ và họ đánh giá rất chất lượng món này tại đây. Thích ăn Cao lầu về đêm thì ăn quán gánh trên đường Trần Phú gần ngã tư Hoàng Diệu, ngon đáo để. Nếu gọi món này trong nhà hàng Mermaid cũng rất ngon. Người Hội An vẫn cho rằng nếu Cao Lầu được làm với nước múc lên từ giếng cổ của người Chăm thì hương vị ngon hơn và đặc biệt hơn so với nước bình thường. Nghe vậy thôi chứ tôi chưa có dịp kiểm chứng nhưng qua đó cũng nói lên được sự cầu kỳ trong ăn uống của người Miền Trung.<br /><br />Nếu tìm một nơi ngay giữa phố với không gian thoáng, đậm chất Hội An, phù hợp cho một bữa tối khá sang trọng, không xô bồ thì TAM TAM JARDIN là hợp lý nhất. Đến đây phải liên lạc với chị Phi quản lý, giá cả và chất lượng không phải suy nghĩ. Cả set menu và gọi theo thực đơn đều hoàn hảo. Mấy lần ăn tối và tổ chức sinh nhật cho khách ở đây, họ rất thích, thậm chí bạn cần cả bánh sinh nhật có thể đặt luôn ngay tại nhà hàng này. <br /><br />Là một khách du lịch, nhất là khách đến từ phương Tây, không bao giờ phải lo lắng cho những chuyện chặt chém hay bị lừa gạt vì ăn uống. Du khách hoàn toàn có thể yên tâm, đây là cái đáng quý của con người Hội An trong dịch vụ. Bản thân các nhân viên phục vu trong nhà hàng thường rất thân thiện, thích được nói chuyện giao tiếp với khách tạo cho khách cảm giác ấm cúng, không xa lạ khi ăn và chơi tại Hội An. Không chỉ ngon trong cách nấu nướng mà tốt cả trong phục vụ.
drvovanloan
26-05-2012, 12:03 AM
<div align='center'><!--sizeo:5--><span style="font-size:18pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><b>ĐÈN LỒNG PHỐ HỘI</b><!--sizec--></span><!--/sizec--></div><br /><br /><br /><br />Đến phố cổ Hội An thường bị hút hồn vào sắc màu huyền hoặc, lung linh của những chiếc đèn lồng giăng kín các ngả đường vào phố cổ. Có một chút gì như là sự hoài niệm về quá khứ, rất gần mà cũng rất xa, rất thật mà cũng rất mơ hồ. Dường như không khí của một thương cảng sầm uất đang hiển hiện về, dưới ánh đèn lồng và dưới bóng những ngôi nhà cổ đầy chất thơ. <br />Trước kia, ở Hội An chỉ có một ít gia đình biết làm đèn lồng và họ cũng chỉ làm trong các dịp lễ Tết, cưới xin... Khi lượng khách du lịch đến Hội An tăng, nhu cầu mua đèn lồng làm quà kỷ niệm tăng theo. Và thế là hình thành nghề làm đèn lồng ở phố cổ như ngày nay. <br />Đèn lồng Hội An có hình thức, màu sắc khá đa dạng thể hiện vẻ tinh tế, tài hoa của người thợ Việt Nam. Các nghệ nhân ở Hội An đang dần dần xây dựng nên thương hiệu đèn lồng Việt Nam. Đèn lồng Hội An khá đẹp, nhẹ và quan trọng là có thể thu gọn lại bằng cách xếp khung theo nếp để mang đi, vì vậy không ít du khách mua vài chiếc đèn lồng như là sự lưu giữ kỷ niệm về một phố cổ nên thơ, đồng thời làm quà tặng thật ý nghĩa cho người thân. Đèn lồng Hội An đang đã trở thành nét văn hóa riêng của phố cổ. <br /><br /><div align='center'>[attachment=3038:attachment]<br /><br />[attachment=3039:attachment]</div><br /><br /><div align='center'>[attachment=3049:attachment]<br /><br />[attachment=3050:attachment]<br /><br /><br />[attachment=3051:attachment]</div>
haivanphu08
26-05-2012, 12:03 AM
<b>BÊN DÒNG SÔNG HOÀI</b><br /><br />Sông Hoài chảy qua Hội An, đổ ra biển Cửa Đại. Dọc theo dòng sông này, cũng có những ngôi nhà vườn, khác với nhà vườn đồng bằng sông Cửu Long, nhà vườn dọc theo sông Hoài là những làng nghề truyền thống: làng mộc Kim Bồng, làng chài Thanh Nam, làng rau Trà Quế...v.v...<br /><br />Từ bến đò bên sông Hoài, ngay gần chợ Hội An, cứ mỗi 5, 10 phút đều có những chuyến đò ngang đưa khách đến làng mộc Kim Bồng. Du khách cũng có thể thuê hẳn một chiếc đò để đi dọc sông theo yêu cầu, ghé nhiều ngôi làng hơn, đi thong thả hơn. Giá cả có thể thoả thuận theo thời gian và theo tuyến. Từ phố cổ, du khách cũng thường thuê xe rảo vòng quanh các ngôi làng quanh phố cổ, thăm làng mộc, ghé qua làng rau, cùng trồng rau với người nông dân, và kết thúc chuyến đi bằng một bữa cơm thân tình cùng gia đình nông dân. <br /><br />Rau Trà Quế chỉ là những loại rau thông thường trong bữa ăn hàng ngày của người dân và một số loại rau thơm như: húng cây, húng quế, húng lủi, hành...v.v... Rau Trà Quế có hương vị thơm ngon tự nhiên một phần do cách trồng được giữ gìn từ bao đời nay, không dùng phân bón hoá học, mà chỉ dùng những bụi rong trong đầm rong Trà Quế để bón cho rau. Đảm bảo hương vị thơm ngon và sạch.<br /><br />Tuỳ theo du khách, cuộc hành trình có thể đến làng mộc Kim Bồng rồi đến làng rau, hoặc ngược lại. Làng mộc Kim Bồng vốn nổi tiếng từ rất lâu, do sản phẩm có thể đưa đi xa hơn.... rau. Tuy nhiên, danh tiếng của làng mộc có lẽ bắt nguồn từ việc những nghệ nhân của ngôi làng này đã làm nên những ngôi nhà gỗ của phố cổ Hội An đã trường tồn qua bao thế kỷ. Đi xa hơn, nghệ nhân của làng mộc cũng từng được vời ra Huế để xây cung điện, đền đài cho triều Nguyễn. Và ngày nay, làng mộc cũng đang hồi sinh và phát triển, sản phẩm cũng đa dạng hơn với những đơn hàng từ các nơi gửi về... bình, gậy trượt tuyết...v.v...
johnhuynh426
26-05-2012, 12:03 AM
Chà chà tocngan nhà mình đang ở đâu mà biết rõ về Hội An thế kia nhỉ, mình ở Hội an mà thông còn ú ớ về những địa danh như tocngan vừa đưa lên. Tocngan ơi xin cho biết quý danh đi. <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/tongue.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":P" border="0" alt="tongue.gif" />
vimexco
26-05-2012, 12:03 AM
<!--quoteo(post=7963:date=Oct 23 2007, 02:36 PM:name=phi_VTC)--><div class='quotetop'>QUOTE(phi_VTC @ Oct 23 2007, 02:36 PM) <a href="index.php?act=findpost&pid=7963"><{POST_SNAPBACK}></a></div><div class='quotemain'><!--quotec-->Chà chà tocngan nhà mình đang ở đâu mà biết rõ về Hội An thế kia nhỉ, mình ở Hội an mà thông còn ú ớ về những địa danh như tocngan vừa đưa lên. Tocngan ơi xin cho biết quý danh đi. <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/tongue.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":P" border="0" alt="tongue.gif" /><!--QuoteEnd--></div><!--QuoteEEnd--><br /><br />Cách đây 4 năm, khi còn là sinh viên năm cuối, tocngan đã làm 1 chuyến "ta balo" xuyên việt. Khi ghé Hội An, tocngan thuê 1 chiếc xe đạp, mở sách Phạm Côn Sơn, lấy bản đồ khách sạn và đi đến những điểm trên đấy Phi VTC ah. Tocngan rất thích không khí êm đềm của Hội An, thích không gian u tịch của Hội An. Và nhớ nhất là những bức ảnh mà tocngan chụp trên cây cầu Cẩm Nam lúc sáng sớm... hy vọng sẽ có dịp ghé lại Hội An để sống lại những phút giây này.
vBulletin v3.6.1, Copyright ©2000-2026, Jelsoft Enterprises Ltd.