PDA

View Full Version : KỶ NIỆM CÁCH MẠNG THÁNG 10 NGA (07/11/1917 - 2007)


chanvietco
26-05-2012, 09:57 AM
<!--sizeo:2--><span style="font-size:10pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><br /><br /><b><i>Ngày mai nhân dân nước Nga và trên thế giới tổ chức kỷ niệm 90 năm Cách mạng tháng 10 NGA vĩ đại (1917-2007)</i></b><br /><br />Từ trong nhịp thở, trái tim tôi luôn khao khát để nhìn lại một chặng đường hào hùng của nhân dân Xô Viết<br />90 năm trôi qua, kể từ phát súng rền vang khai hỏa trên chiến hạm Rạng Đông ngày 07/11/1917 mở đầu cho cuộc cách mạng tháng 10 Nga vĩ đại. <br /><br />Cách mạng tháng 10 Nga đã chứng minh trên thực tế một chân lý mà giai cấp công nhân và giai cấp nông dân dưới sự lãnh đạo chính của Lênin, đứng lên lật đổ giai cấp bóc lột. Xây dựng một xã hội do người lao động làm chủ. <br /><br />Cách mạng tháng 10 Nga đã cổ vủ tòan nhân loại bị áp bức trong đó hàng chục triệu người dân các nước thuộc địa đứng lên giải phóng dân tộc, xóa bỏ ách thực dân kiểu củ và kiểu mới, biết làm chủ tương lai và vận mệnh của mình. <br /><br />Như Bác HỒ CHỦ TỊCH có nói &quot; giống như một mặt trời chói lọi, Cách mạng tháng 10 Nga chiếu sáng khắp năm châu, thức tĩnh hàng triệu người bị áp bức, bóc lột trên trái đất.<br /><br /> Trong lịch sử loài người chưa có một cuộc cách mạng nào có ý nghĩa to lớn và sâu xa như thế&quot;<br />Đó là lịch sử Nga mà tôi tìm hiểu qua những bài học ở trường củng như qua sách báo...nhưng củng đủ cho tôi nhiều cảm xúc. <br /><br />Cho tôi xin gửi đến đất nước Nga lời bày tỏ sâu sắc nhất đó là tình yêu, con người và thơ ca của Nga. Nhân đây tôi xin chia sẽ với các bạn những bài thơ mà tôi rất thích của nhiều tác giả nổi tiếng viết về mùa thu Nga.<br />.................................................. ..............................<br />.............<br /><!--coloro:#FF0000--><span style="color:#FF0000"><!--/coloro--><i>Trích dẩn... và sưu tầm</i><!--colorc--></span><!--/colorc--><br /><br />Trước khi nói về những bài thơ mùa thu, tôi muốn nói đôi chút về mùa thu ở Nga. Theo lịch thiên nhiên, mùa thu kéo dài từ tháng 9 đến tháng 11. Nhưng trên thực tế, mùa thu mà các nhà văn, nhà thơ, họa sỹ hay nói đến không kéo dài lâu như vậy. <br /><br />Cái khỏanh khắc mà người ta ca ngợi chỉ kéo dài lâu nhất là 1 đến 2 tuần lễ. Cuối tháng 9, trước khi những đợt gió lạnh, và những cơn mưa dài lê thê đổ xuống, thiên nhiên hào phóng ban tặng cho mặt đất một khỏang thời gian ấm áp, đẹp đẽ lạ thường. <br /><br />Cái khỏang thời gian tuyệt đẹp đó các nhà thơ gọi là mùa hè rớt, hay mùa hè của các bà, mùa lá rụng, còn các họa sỹ thì gọi đó là mùa thu vàng. <br /><br />Dù được gọi bằng cái tên gì, thì khỏanh khắc tuyệt đẹp đó cũng chỉ là một. Nó vừa ngắn ngủi, vừa mong manh, vừa hiếm khi gặp được, bởi nó kéo dài nhiều nhất cũng chỉ hai tuần và không phải năm nào cũng có. Một đợt mưa đến sớm, mặt trời không xuất hiện, những trận gió bất ngờ... thế là hỏng cả mùa thu mong đợi.<br /><br />Mãi đến thời kỳ của Pie Đại đế trị vì vào thế kỷ thứ 18 nước Nga mới đón Năm mới vào ngày 1 tháng 1 như bây giờ. Trước đó, trong nhiều thế kỷ, người Nga đón Năm mới vào ngày 1 tháng 9. <br /><br />Tháng 9 là thời điểm các công việc đồng áng vất vả đã chấm dứt, các lãnh chúa cũng như địa chủ đã thanh tóan tất cả tiền công cho nông dân.<br /><br /> Bắt đầu từ ngày lễ Thánh Ivan Đại Trai 29 tháng 8, khắp nơi trong nước Nga người ta tổ chức các hội chợ. <br /><br />Hội chợ vừa là nơi mang bán các nông sản phẩm thu họach được, vừa là nơi hội hè, vui chơi sau một năm làm việc vất vả. <br />Chính vào thời điểm này, thiên nhiên ban tặng cho con người một khỏang thời gian ấm áp cuối cùng trước khi mùa đông đến, và ở Nga người ta tận hưởng những ngày ấp áp đẹp đẽ này để tổ chức lễ hội, các bà các chị rủ nhau may áo mới, đi hát đối tại các hội chợ, làm những lọai bánh ngon nhất để thết đãi các đức ông chồng, các chàng trai đang ngấp nghé dạm hỏi.<br /><br />Chính vì vậy mà khỏang thời gian mùa thu ấp áp này được gọi là mùa thu của các quý bà hay là mùa hè rớt. Người ta ví, mùa xuân như cô dâu chưa về nhà chồng, rực rỡ, e lệ và đỏng đảnh, mùa hè như cô vợ mới cưới , nồng nàn, cháy bỏng và bồng bột, còn mùa hè rớt như người phụ nữ hồi xuân vừa đằm thắm, vừa thiết tha mà vẫn không kém phần tuyệt mỹ.<br /><br /><b> Olga Berggolts</b><br /><br />Bà sinh năm 1910 trong một gia đình bác sỹ ở Petersburg. Bà tốt nghiệp khoa ngôn ngữ trường đại học tổng hợp Petersburg và trải qua ba năm làm phóng viên cho tờ tạp chí “Thảo nguyên Liên Xô” tại nước cộng hòa Kazakhstan. Trong thời gian này bà đã cho ra đời cuốn sách “Nơi heo hút”. <br /><br />Năm 1933 Olga Berggolts trở lại Saint Petersburg và đã gắn bó cuộc của mình với thành phố này cho đến những ngày cuối cùng của đời mình. <br /><br />Olga Berggolts để lại rất nhiều bài thơ tình, nhưng có lẽ hai bài thơ về mùa thu của bà là tuyệt sắc nhất. Hai bài thơ mùa thu của bà không chỉ đẹp về ngôn ngữ, sâu sắc về nội dung mà nó còn hết sức đậm đà nữ tính.<br /><br />Bài thơ “Mùa lá rụng”, Olga Berggolts làm năm 1938, khi mới 28 tuổi. Bài thơ được làm trong bối cảnh mùa thu của Moskva, thành phố nơi người yêu của bà đang sống.<br />Mùa thu Moskva có gì lạ. Chúng ta hãy nghe Olga Berggolts tả lại:<br /><br /><i>Những đàn sếu bay qua, sương mù và khói tỏa<br />Trên Mạc Tư Khoa lại đã thu rồi<br />Những khu vườn như lửa cháy sáng ngời<br />Vòm lá sẵm, ánh vàng lên rực rỡ<br />Những tấm biển treo dọc trên đại lộ<br />Nhắc những ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi,<br />Nhắc cả những ai cô độc trên đời<br />“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”</i><br /><br />Olga Berggolts lên thăm người yêu, nhưng cũng là cuộc gặp gỡ cuối cùng khi tình yêu tan vỡ, để rồi một mình ra ga trong những tiếng mưa rơi. <br /><br />Nhưng rất lạ, những cơn mưa mùa thu thường lạnh buốt, cũng như tình yêu khi tan vỡ thường làm người ta tuyệt vọng. Nhưng Olga Berggolts đã đủ nghị lực để nhìn thấy cái ấm áp của cơn mưa, cũng như nhìn thấy cuộc đời vẫn tiếp tục, dù tình yêu tan vỡ<br /><br /><i>Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi<br />Cơn mưa thầm thì trong lúc chia tay<br />Mưa chan hòa, mưa ấm áp nhường nào<br />Mưa run rẩy trong ánh chiều nhấp nhóang<br />Anh hãy vui lên dẫu con đường hai ngả<br />Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa...<br /></i><br />Mùa thu Moskva rất lạ, trên khắp những đường phố có cây xanh, người ta gắn những tấm biển nhỏ: đừng động vào cây mùa lá rụng. Người Nga cũng rất hay dùng câu thành ngữ: “đừng rắc muối lên những vết thương lòng”. Phải chăng cái mong manh như lá mùa thu đã dậy cho con người bài học biết bao dung, tha thứ và yêu thương?<br /><br /><i>“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”<br />Nhắc suốt đừơng cũng chỉ bấy nhiêu thôi...</i><br /><br /><br />Bài “Mùa hè rớt” Olga Berggolts ấp ủ trong suốt 4 năm từ năm 1956, đến năm 1960 mới hòan thành, khi đó bà đã 50 tuổi, đúng là cái tuổi của “mùa hè rớt”, cái tuổi để biết nhẫn nhịn và quý trọng tình yêu hơn.<br /><br /><i>Có một mùa trong sáng diệu kỳ<br />Sức nóng êm ru, mầu trời không chói<br />Mùa hè rớt cho những người yếu đuối<br />Cứ ngỡ ngàng như trời mới vào xuân<br /><br />Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng<br />Se sẽ như không, nhẹ nhàng phơ phất<br />Lanh lảnh bầy chim bay đi muộn nhất<br />Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu<br /><br />Những trận mưa rào đã tắt từ lâu<br />Tất cả thấm trên cánh đồng lặng sẫm<br />Hạnh phúc được yêu đã ít hơn xưa<br />Ghen tuông dù chua chát cũng thưa hơn...</i><br /><br />Đấy, Olga Berggol đã diễn tả mùa hè rớt như vậy đó: vừa dịu dàng, vừa rực rỡ vừa nhẫn nại chịu đựng. Mùa thu là lúc người ta tận hưởng thành quả của cả mùa hè và mùa xuân vất vả lao động. <br /><br />Mùa thu dậy cho con người biết quý trọng những hạnh phúc đơn sơ mà mình có được: những bông hoa cuối cùng, những tia nắng ấm cuối cùng, một bầu trời xanh hiếm muộn ló ra, cũng như người ta bỗng cảm thấy thật hối tiếc khi nghĩ về một cuộc tình đẹp đẽ tan vỡ thời tuổi trẻ.<br /><br /><i>Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương<br />Tôi tiếp nhận người, vì người sâu sắc quá<br />Nhưng vẫn nhớ, trời ơi tôi vẫn nhớ<br />Tình yêu ơi, người đang ở phương nào?<br /><br />Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm<br />Tôi biết lắm, thời gian đang vĩnh biệt<br />Nhưng chỉ đến bây giờ tôi mới biết<br />Yêu thương, giận hờn, tha thứ, chia tay...</i><br /><br />Người ta thường nghĩ, mùa thu là mùa của chia ly, mùa của tàn tạ và có cảm giác sợ mùa thu. Nhưng Olga Berggolts chỉ cho chúng ta thấy một thông điệp hòan tòan khác của thiên nhiên: “Hãy biết quý trọng tất cả những gì chúng ta đang có. Hạnh phúc cũng mong manh như lá thu, hãy nâng niu khi nó còn ở trên cành”.<br /><br /><br /><b>Không nói</b><br /><br /><br /><i>Em vẫn sống như ngày xưa từng sống<br />Vẫn vui đùa, vẫn hát, vẫn cười vui<br />Khi hè về đêm trắng vẫn dạo chơi<br />Vẫm ngắm Nêva những chiều ráng đỏ<br /><br />Bởi nổi buồn và thời gian đã xoá<br />Và tình yêu thành kỷ niệm xa xăm<br />Em đã quên, vâng em đã quên anh<br />Anh đối với em không phải là duy nhất<br /><br />Xin đừng giận bởi đó là sự thật<br />Em không muốn dối mình và không muốn dối anh<br />Tình yêu qua như làn gió mong manh<br />Trong chuyện đó, chẳng ai người có lỗi<br /><br />Đừng trách em là người mau thay đổi<br />Vì tình yêu chỉ đến một lần thôi<br />Tất cả những gì thời gian đã cuốn trôi<br />Sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở lại.<br /><br /></i><br /><br /><b>XÚC XẮC MÙA THU</b><br /><br /><i>Tình yêu đến trong đời không báo động<br />Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ<br />Viên xúc xắc mùa thu trong cõ<br />Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng<br /><br />Anh đi qua những thành phố bọc vàng<br />Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ<br />Qua ánh nắng bảy màu, qua ngọn đèn hạt đỗ<br />Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh<br /><br />Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh<br />Những đôi mắt nhìn anh như họng súng<br />Anh đi qua tổ chim non mới dựng<br />Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm<br /><br />Anh đi qua tất cả mối tình câm<br />Mối tình nói, rồi mối tình bỏ dở<br />Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ<br />Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!<br /><br />Lông ngỗng bay như số phận giữa trời<br />Trọng Thủy đứng suốt đời không hết lạ<br />Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xóa<br />Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng<br /><br />Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng<br />Khi mở mắt Mỵ Châu em ngồi đó<br />Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở<br />Suốt đời anh mang tội với con tàu<br /><br />Sẽ tan đi những thành phố bảy màu<br />Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ<br />Những giọt mực thứ ba<br />em ơi không thể lỡ<br />Xin trải lòng ta đón chấm xanh rơi<br /><br />Giọt mực em thong thả đến trong đời<br />Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé<br />Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé<br />Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.<br /><br /><br /><br /><br /><b>BUỒN TÀN THU</b><br /><br />Thu là lúc lá vàng úa rụng,<br />Thu heo may lòng cũng héo sầu.<br />Thu đượm buồn lưu luyến tình đầu,<br />Thu gợi nhớ chìm sâu dĩ vảng.<br /><br />Thu dĩ vảng trôi theo ngày tháng,<br />Thu rực cờ cách mạng vùng lên.<br />Thu bừng bừng khí thế vang rền,<br />Thu nay chết tàn thu chưa hết.<br /><br />Thu chưa hết tàn dư lửa Hạ,<br />Thu nắng hồng đốt cả tình ta.<br />Thu đem buồn đến với muôn nhà,<br />Thu sát phạt dương tà cuồn cuộn.<br /><br />Thu cuồn cuộn dục lòng tham muốn,<br />Thu xạt xào buồn nhuộm lá rơi.<br />Thu lửa hồng rừng rực khắp nơi,<br />Thu than thở dù lời tình muộn.<br /><br />Thu tình muộn tơ vươn lòng vướn,<br />Thu chiều mây hồng lượn lờ bay.<br />Thu sao vàng lấp lánh lung lay,<br />Thu mộng mị đêm dài ma quỷ.<br /><br />Thu ma quỷ rợn người kinh dị,<br />Thu đam mê hoang phí hồn say.<br />Thu tàn dần sao vẩn đêm dài.<br />Thu tàn hết hay lòng ai đã chết.<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br /></i><br /><br /><!--sizec--></span><!--/sizec--><!--sizec--></span><!--/sizec-->