vietgate
14-01-2013, 10:45 AM
Bài đã viết để dành cho tường thuật chuyến ĐL của diễn đàn 1 năm trước. Nay mới tìm thấy.<br /><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Đường Lâm hoài cổ<!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo--> <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Trầm mặc, giản dị, nồng hậu và hiếu khách. Đó là tất cả những gì bạn có thể cảm nhận khi tới Đường Lâm – Làng Việt Cổ.<!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo--> <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->“Theo Anh em thì về, thăm lại miền quê. Nơi có một triền đê. Có dòng sông ru khi chiều về..” Chúng tôi, có người đã mòn gót ở Đường Lâm, có người chưa một lần bén gót hay từ tận nắng gió miền Trung xa xôi. Tất cả cùng một chuyến đi và có lẽ cùng cả một cảm nhận về làng.<!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Từ xa, Mông Phụ - Một làng cổ nhất của Đường Lâm hiện ra xa xăm mà thân quen với cây đa, cổng làng. Những giọt mưa của buổi chiều như không làm mát những con tim đang hồi hộp và xao xuyến với những hình ảnh quen thuộc, đặc trưng của miền quê Bắc Bộ. Chiếc xe 7 chỗ với 10 con người. Quá tải không phải vì số nhân mạng mà chính vì những câu chuyện vui đến cuối đời được tích cóp từ những con người đó qua hàng trăm chuyến đi trên khắp các nẻo đường, rốn bác Tài cũng được dịp run lên bần bật, bặm môi, lắc đầu. Chiếc xe đưa chúng tôi vào làng, băng qua những thửa ruộng vụ hè thu đang lên đòng, xanh mướt và thơm nồng. Dừng xe ở trước cổng Làng, đi bộ vào. Băng qua cổng Làng Mông Phụ có niên đại hơn 200 năm, ột cảm giác được về nhà lan tràn lên tất cả. Những con đường lát gạch đón những bước chân lữ khách cũng đỏ hồng hơn sau cơn mưa nhẹ. Trời quang, mây tạnh – Trái ngược với dự báo thời tiết trước đó 1 giờ đồng hồ. Thần may mắn mỉm cười thật thân thiện với những kẻ rách rời rơi xuống. Băng qua sân gạch, quán chúng tôi tới sân đình. Đình Mông Phụ là đình cổ nhất ở Đường Lâm và cũng là của cả nước với hơn 400 năm lịch sử, chứng kiến những hào hung, thăng trầm của ngôi làng hai vua và những nét mới, những nếp nhà thấp, lợp ngói với tường đá ong, cột, kèo, mộng, ván, sập….dần bị thay thế. Chẳng thế mà Đình cũng bị thay đổi nhiều sau những lần tu, phá. <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Để xe ở sân đình, chúng tôi đi vào nhà cụ Lê. Ngôi nhà hơn 200 năm. Mông Phụ với những con đường nhỏ chỉ vừa 2 cái xe bò đón chúng tôi với nụ cười rạng rỡ của cô con dâu cụ, cụ bà. Vào trong, cụ Lê vẫn ngồi đó và vẫn nhớ đến tôi dù tóc có ngắn, quần áo có thêm phần bụi bặm so với lần trước tôi về. Nồng hậu, chất phác, thật thà và nhiệt tình. Chúng tôi xin phép được ở lại nhà cụ một đêm để cảm nhận được trọn vẹn hương vị miền đất cổ. Một chén nước chè Cam Lâm nổi tiếng, xanh dịu và thơm nồng đưa chúng tôi và những câu chuyện về ngôi nhà, gia thế và dòng dõi nhà cụ. Mỗi câu nói của cụ đều là cả một đời tự hào về nơi cụ sinh ra, lớn lên và cuộc đời mình. Thi thoảng cụ lại “bắn” một điếu thuốc lào khiến cho không gian càng trở lên đầm ấm và gần gũi. <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Bữa tối, có thể nói đây là một điểm nhấn đẹp nhất trong chuyến đi. Chiều ấy, sau khi ngồi nghe cụ nói chuyện, chúng tôi xin phép dạo trong làng và đi ra chợ. Phiên chợ quê chiều muộn chỉ còn lại những sản vật địa phương giản dị, Nhưng lại tràn ngập niềm vui, thân thiện, gần gũi và chan hòa trong bữa cơm muộn. Những cô gái đảm đang trong bếp lửa vốn đã quen với gas không vì thế mà thiếu đảm đang. Và những chàng trai vốn quen với vinataba không vì thế mà giảm độ phê của thuốc lào. Món ăn được dọn lên, tất cả quay quần trong mâm cơm tối. Này đậu rán, đậu sốt …cà chua – Món được tất cả hay nhắc nhất, này là rau muống xào, này là canh thịt.v.v. một bữa cơm tươm tất, đủ để vị nồng của rượu nếp Mông Phụ mới ra lò kéo những cô gái …tan hoang của đoàn ra chén bố, con với cụ. Rượu cụ ngon, rất ngon và rất cay. <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo--> <br /><!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->(còn nữa) <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo--> <!--sizec--></span><!--/sizec-->