PDA

View Full Version : Đường Lâm hoài cổ


vietgate
14-01-2013, 10:45 AM
Bài đã viết để dành cho tường thuật chuyến ĐL của diễn đàn 1 năm trước. Nay mới tìm thấy.<br /><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Đường Lâm hoài cổ<!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo--> <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Trầm mặc, giản dị, nồng hậu và hiếu khách. Đó là tất cả những gì bạn có thể cảm nhận khi tới Đường Lâm – Làng Việt Cổ.<!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo--> <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->“Theo Anh em thì về, thăm lại miền quê. Nơi có một triền đê. Có dòng sông ru khi chiều về..” Chúng tôi, có người đã mòn gót ở Đường Lâm, có người chưa một lần bén gót hay từ tận nắng gió miền Trung xa xôi. Tất cả cùng một chuyến đi và có lẽ cùng cả một cảm nhận về làng.<!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Từ xa, Mông Phụ - Một làng cổ nhất của Đường Lâm hiện ra xa xăm mà thân quen với cây đa, cổng làng. Những giọt mưa của buổi chiều như không làm mát những con tim đang hồi hộp và xao xuyến với những hình ảnh quen thuộc, đặc trưng của miền quê Bắc Bộ. Chiếc xe 7 chỗ với 10 con người. Quá tải không phải vì số nhân mạng mà chính vì những câu chuyện vui đến cuối đời được tích cóp từ những con người đó qua hàng trăm chuyến đi trên khắp các nẻo đường, rốn bác Tài cũng được dịp run lên bần bật, bặm môi, lắc đầu. Chiếc xe đưa chúng tôi vào làng, băng qua những thửa ruộng vụ hè thu đang lên đòng, xanh mướt và thơm nồng. Dừng xe ở trước cổng Làng, đi bộ vào. Băng qua cổng Làng Mông Phụ có niên đại hơn 200 năm, ột cảm giác được về nhà lan tràn lên tất cả. Những con đường lát gạch đón những bước chân lữ khách cũng đỏ hồng hơn sau cơn mưa nhẹ. Trời quang, mây tạnh – Trái ngược với dự báo thời tiết trước đó 1 giờ đồng hồ. Thần may mắn mỉm cười thật thân thiện với những kẻ rách rời rơi xuống. Băng qua sân gạch, quán chúng tôi tới sân đình. Đình Mông Phụ là đình cổ nhất ở Đường Lâm và cũng là của cả nước với hơn 400 năm lịch sử, chứng kiến những hào hung, thăng trầm của ngôi làng hai vua và những nét mới, những nếp nhà thấp, lợp ngói với tường đá ong, cột, kèo, mộng, ván, sập….dần bị thay thế. Chẳng thế mà Đình cũng bị thay đổi nhiều sau những lần tu, phá. <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Để xe ở sân đình, chúng tôi đi vào nhà cụ Lê. Ngôi nhà hơn 200 năm. Mông Phụ với những con đường nhỏ chỉ vừa 2 cái xe bò đón chúng tôi với nụ cười rạng rỡ của cô con dâu cụ, cụ bà. Vào trong, cụ Lê vẫn ngồi đó và vẫn nhớ đến tôi dù tóc có ngắn, quần áo có thêm phần bụi bặm so với lần trước tôi về. Nồng hậu, chất phác, thật thà và nhiệt tình. Chúng tôi xin phép được ở lại nhà cụ một đêm để cảm nhận được trọn vẹn hương vị miền đất cổ. Một chén nước chè Cam Lâm nổi tiếng, xanh dịu và thơm nồng đưa chúng tôi và những câu chuyện về ngôi nhà, gia thế và dòng dõi nhà cụ. Mỗi câu nói của cụ đều là cả một đời tự hào về nơi cụ sinh ra, lớn lên và cuộc đời mình. Thi thoảng cụ lại “bắn” một điếu thuốc lào khiến cho không gian càng trở lên đầm ấm và gần gũi. <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Bữa tối, có thể nói đây là một điểm nhấn đẹp nhất trong chuyến đi. Chiều ấy, sau khi ngồi nghe cụ nói chuyện, chúng tôi xin phép dạo trong làng và đi ra chợ. Phiên chợ quê chiều muộn chỉ còn lại những sản vật địa phương giản dị, Nhưng lại tràn ngập niềm vui, thân thiện, gần gũi và chan hòa trong bữa cơm muộn. Những cô gái đảm đang trong bếp lửa vốn đã quen với gas không vì thế mà thiếu đảm đang. Và những chàng trai vốn quen với vinataba không vì thế mà giảm độ phê của thuốc lào. Món ăn được dọn lên, tất cả quay quần trong mâm cơm tối. Này đậu rán, đậu sốt …cà chua – Món được tất cả hay nhắc nhất, này là rau muống xào, này là canh thịt.v.v. một bữa cơm tươm tất, đủ để vị nồng của rượu nếp Mông Phụ mới ra lò kéo những cô gái …tan hoang của đoàn ra chén bố, con với cụ. Rượu cụ ngon, rất ngon và rất cay. <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo--> <br /><!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->(còn nữa) <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo--> <!--sizec--></span><!--/sizec-->

vigamex
14-01-2013, 10:46 AM
Bác Vuthanhminh ơi<br /><br />Em đã nghe nói mấy lần về làng cổ Đường Lâm rồi. Bác đi rồi cho em biết nếu đi từ Hanoi ra đó thì khoảng bao nhiêu km? đường đi có khó lắm ko và nếu đi theo kiểu bụi thì nên đi bằng phương tiện gì là tốt nhất hả Bác?<br /><br />Bác thông cảm em ở &quot;miền Nam ra thăm lăng Bác&quot; nhé. nghe nhiều nhưng chưa đi lần nào.<br />Cám ơn Bác

ptcs.han
14-01-2013, 10:46 AM
Và tôi đi ngang qua ngôi đền thờ Ngô Quyền. Bức tượng vị anh hùng đắp bằng xi măng xấu xí nhìn tôi mệt mỏi. Ko bít Ngài mệt vì chuyện chi? Xăng lên giá người ta ko lên đền nữa hay là mệt mỏi vì Cụ sắp làm dân thủ đô? Mấy hôm nữa đường cao tốc ùn ùn tới, rồi không chừng cầu vượt lại bay qua trên đầu Cụ!<br /><br />Mấy cái ngõ quanh co vẫn còn ấm áp gợi cảm màu đá ong, nhớ quay quắt hôm kia mấy em chân dài ở đâu đi quanh đi quẩn quay phim chụp bóng, để ánh mắt trai làng ngẩn ngơ.<br /><br />Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo<br />Thành cũ lâu đài bóng tịch dương<br /><br /> <i>Bà Huyện Thanh Quan</i><br /><br />Mai này phố xá dương dương<br />Đền bà chúa Mía ngượng ngùng kẻ quê<br /><br /> tui<br /><br />Gửi kẻ tri âm

vteehanoi
14-01-2013, 10:46 AM
[quote name='vuthanhminh' date='Sep 25 2008, 01:38 PM' post='21592']<br />Chào bạn, cảm ơn bạn đã quan tâm tới những ngôi làng cổ Việt Nam. <br />Từ Hà Nội, bạn đi trên đường Láng - Hòa Lạc. Đến ngã ba Hòa Lạc thì rẽ phải rồi cứ thế đi thẳng tới Sơn Tây. Hỏi Đường Lâm người ta sẽ chỉ cho tới nơi. Cách 40km, đi khoảng 1 tiếng là tới nơi rồi.<br />Gọi Đường Lâm thực ra là gọi chung cho cả 9 thôn. Mông Phụ, Đông Sàng, Đoài Giáp, Cam Lâm.v.. Rất quan thuộc thi bạn nghe 'thôn Đông, thôn Đoài&quot; là chính ở đây. Thường, các bạn đi xe máy, và tới thôn Mông Phụ. Nơi còn lại những ngôi nhà cổ, đình .v. Đi 1 ngày là chương trình mọi người vẫn chọn. Tuy nhiên, để cảm nhận trọn vẹn ĐL thì nên đi 2 ngày. Tới Mông Phụ bạn chỉ cần hỏi nhà cụ Lê. Là nơi đã rất quen thuộc vói tớ. Nói là Minh giới thiệu và xin ở lại trong nhà cụ. Nhà cụ Lê là một ngôi nhà cổ, dòng dõi ngày xưa và cụ Lê lại là người rất am hiểu ĐL cũng như là chủ tế cho các hội làng tại ĐL. Cụ rất dễ chịu, thoải mái và chỉ có 2 cụ sống trong ngôi nhà. Con cái đều đi làm trên HN cả.<br />[/quote<br /><br />Rất cám ơn Bác Minh nhé. Lần đến ra Hà Nội em sẽ phải đến đây để cảm nhận cái hương vị làng quê thi vị mà giàu tính lịch sử này. Hy vọng sẽ cảm nhận được hết tất cả ngôi làng cổ còn lại trên đất nước Việt Nam.<br />Hôm nay lại vừa đọc xong một bài về làng cổ nữa. Ai quan tâm thì vào tuổi trẻ nhé:<br /><a href="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=280291&amp;ChannelID=89" target="_blank">http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.as...mp;ChannelID=89</a>

hpco
14-01-2013, 10:46 AM
Tiếc là thời gian bạn ra chắc chắn tui ko ở Hà Nội chứ không sẽ tình nguyện hướng dẫn cho bạn ở Đường Lâm. Nice trip.

uttam_sengupta
14-01-2013, 10:46 AM
Quanh ra cái cổng làng rêu phong, tôi thẩn thơ nhìn con đường làng quanh co vẫn còn sạch chưa có túi (bao) ni lông. Chà nếu ở đầu con đường làng này mà mọc lên một siêu thị thì sao nhỉ?<br /><br />Mà đâu có xa, lọt chọt (loạc choạc) đây đó mấy cái nhà bê tông vọt lên như đâm vào mắt kẻ viễn du, y hệt như khu nhà Tân Cổ Điển Bờ Đê ở Hà Nội. Mà đây cũng là hà Nội rùi còn gì? <br /><br />Mấy ngôi nhà đá ong như rụt lại buồn buồn<br /><br />Đất đá ong khô nhiều ngấn lệ<br />Em có bao giờ lệ chứa chan<br /><br /><i>Quang Dũng Tiên sinh</i><br /><br />Ờ mà mấy cô gái Đường Lâm đâu nhỉ? Ta chỉ mê cảnh mà vô tình với người chăng? Chợt ngoảnh lại, thấp thoáng trước sân đình một đôi vai gầy quang gánh kẽo kẹt...<br /><br />Ôi đôi mắt xứ Đoài tha thiết lắm