PDA

View Full Version : Bỗng dưng Eva's coffee


dunglevo
23-05-2013, 12:08 PM
<b>Nếu thị xã KonTum là một bàn tay mượt mềm thì Eva's coffee là ngón tay út bé nhỏ xinh xắn lạ kì</b><br /><i>Chiều nay, bỗng dưng Eva. </i><br /><br />Có lẽ khách tự thưởng cho mình chút lãng mạn sau những ngày dài vật lộn với công việc và những mối quan hệ chết người. Quán thinh lặng. Ở tít xa bên kia dãy ghế có đôi bạn tình chấp chới đang muốn kéo nhau vào lòng nhau, mà còn ngần ngại, giả vờ tay gần tay... Bâng khuâng giò lan nữ hoàng vươn đôi nhánh hoa trổ bông kiêu hãnh. Gió lặng lại, khép mình vào trong một góc khuất nào đó của Eva, run rẩy trước sự ầm ào của bầu trời và những đám mây đen kịt dày đặc. Cơn ầm ào kéo dài rất lâu, như oằn mình lại, sẵn sàng chịu cơn đau đớn toạc ra để sau khi trút cho bằng hết thứ nước gột rửa khổng lồ, vạn vật được tái sinh trong khí sơ hoang non tơ, nồng dại. Điều này giống hệt như cái khoảnh khắc vượt cạn của một người đàn bà vĩ đại. Bầu trời chiều nay lúc này chất chứa nhiều giông bão, nhiều đau đớn, nhiều những cảm xúc, những mâu thuẫn và ý chí sẵn sàng hi sinh, hệt cái cắn môi bật máu của người đàn bà vĩ đại trở dạ sinh hạ đứa con đầu lòng. Không có sự kiêu hãnh nào bằng dáng đứng ngẩng đầu của sư tử và ánh mắt kiêu hãnh của một người đàn bà biết đẻ, đẻ ra thứ hạnh phúc ấm áp nuột mềm bé bỏng cho người đàn ông của cuộc đời mình. <br /><br />Eva bỗng rộn lên một chút. Gió như đứa trẻ vài năm tuổi khó lòng đứng ngồi một chỗ, vừa mới thấy nó chạy ào vào đám cây cỏ góc toilet, giờ lại bắt gặp nó ngập ngừng, ngập ngừng với tay lay lay những bông hoa trà mi tím tái. Đôi bạn tình nói với nhau sự gì đó rồi cùng phá lên cười. Tiếng cười cô gái trong trẻo như đám giọt mưa đầu tiên đang rơi xuống ngoài trời. Tiếng cười của anh chàng lạ hơn, nghe như tiếng rền rền của mái nhà Eva lợp ngói vảy cá cũ kĩ hàng mấy chục năm nay mà không vang chút bóng dáng của âm thanh già cỗi nào. Lá cành dần ướt sũng. Tiếng gió, tiếng mưa, tiếng sét, tiếng cười đôi... khiến khách thấy lòng mình cơ hồ đặc lại, sền sệt, nằng nặng một cảm giác chia tay khó tả với khoảnh Eva ngọt ngào bình lặng. <br /><br /><i>Chiều nay em đi phải không? </i><br /><br />Tin nhắn tới không đúng lúc. Như giông bão không đúng thời điểm, nhoe nhoét mái đầu và bộ áo dài trắng của cô bé học cấp ba vừa hí hửng vì tan học về. <br />Eva tối dần. Khoảnh đêm lan rộng như một giấc mơ ban trưa kéo dài mãi cho đến chập chiều. Mớ tóc ánh sáng của nữ thần mặt trời ban phát cho Eva, bây giờ, được nàng cột lại, gùi dần vào túi áo trăng tròn của mình để dành cho đêm nay, đêm sắp rằm. <br />Mưa dừng hẳn. Gió cũng ngừng hẳn. Âm thanh của chiều thay đổi thích hợp hơn với không gian vào tối. Tiếng côn trùng rả rích ngoài kia, lẫn khuất trong những đám cỏ rậm rịt. Tiếng muỗi vo ve trong này, ngay bên tay chân khách, nguy hiểm như một nỗi khao khát gần kề. Đèn sáng dần, từng bóng, từng bóng... Nghĩa là đêm đến, từng bước chân, rất khẽ, không chạm đất, không gây tiếng động, khiến đôi bạn tình tít xa kia ngỡ ngàng. Có phải như thế này gọi là đang qua, đã qua không? <br /><br />Chủ quán mở nhạc. Lúc này, trời tắt hẳn bóng sáng. Piano rơi vỡ, tiếng rơi vỡ của thủy tinh. Se sắt đau. Sang trọng. Và buồn. Như bi kịch về sự chết lụi nhân cách của một gã tri thức không gặp thời vận. Như đêm u buồn ẩn mình sâu trong mái tóc đàn bà. Như bia ken và sôcôla nóng. Như Eva mỗi ngày một bông hoa, một chiếc lá, một cành cây rơi rụng giữa lòng thị xã. Như giọt nước mắt của gã trai chưa bao giờ biết yếu lòng. Và như yêu mà tuyệt vọng...<br /><br /><i>Em nhớ giữ gìn sức khỏe! Đừng nên quá sức trong công việc! Ở xa xôi em phải biết tự bảo vệ mình...</i><br />Một người thông minh không bao giờ làm việc quá sức và không bao giờ không biết tự bảo vệ mình. Người thông minh chỉ quá sức vì một sự gì đó ngoài công việc mà thôi. Vì đôi lúc người thông minh cũng ngu ngốc, cũng khờ dại, cũng buồn lòng. Giống như một mái tóc tha thướt, đôi khi ngược gió mà thành rối rắm tơ vò. Giống như một đôi mắt tròn tươi sáng, đôi khi vương bụi mà thành ra nhập nhòa, nua già. Giống như Eva nhấp nhổm những dáng đứng ngồi trầm tư của những mặt người gỗ chạm, những thớ gỗ khóc cười ngô nghê, thinh lặng... Như vụng trộm tội lỗi mà vẫn đắm say... Như lẽ ra phải khóc lại cười...Và như yêu mà tuyệt vọng...<br /><br />Eva. Và nhạc Phú Quang. Và mưa. Và bóng tối. Và một mình. Lẫn vào nhau. Tựa vào nhau. Như một ly cốc-tai nồng nàn. Khách say ngây ngất. Bàn phím đen chao đảo với bóng đèn vàng sâu thẳm. Câu chữ màu đen giản dị. Màn hình trắng, toả sáng một góc vui buồn bé nhỏ. Cảm xúc dần dịu lại, nhẹ nhàng và êm đẹp tuyệt đối như khói tỏa trong không gian cái mùi hương rơm rạ ruộng đồng. Đã đến lúc bình yên rồi phải không Eva’s coffee? <br /><br />Khách ngồi tê dại, không một cử động.<br /><br />Muỗi cắn. Và tin nhắn. Rồi những cuộc gọi nhỡ. Chúng đến, dù có ồn ào vẫn không thể phá vỡ cảm giác Eva này trong lòng khách...<br />...<br /><br />Đã tới giờ Eva đón khách. Đèn sáng lên. Xiêm áo khoác vào lộng lẫy. Dãy xích đu rộn ràng. Đôi cá vàng dưới đáy hồ quẫy mạnh, nước té lên lấp lóa đuôi dài. Vài loài hoa dại ít được nhớ tên cười chúm chím từng chùm. Ghế bàn bóng bẩy ánh đèn nâu, đỏ, vàng... Trên thân những cây cột già, những mặt người gỗ nghiêng ngả, thầm thì với nhau câu chuyện tình huyền thoại của nữ thần bóng tối và thần rừng đa sầu, đa cảm hay chia nhau nỗi nhớ bản hùng ca của đại ngàn sâu thẳm... <br /><br />Vài người khách, cặp đôi, cặp ba, tư, năm, sáu, bảy... <br /><br />Vài người khách khác, người nước ngoài, một gia đình có lẽ, chọn ngay bàn bên cạnh, cười nói, trò chuyện, làm sinh động góc quán khách ngồi. Khách không thấy phiền hà gì. Eva là không gian kì diệu, ẩn kín một cách quyến rũ. Ở đây, người ta có thể độc thoại, lại cũng có thể đối thoại, có thể buồn và lại cũng có thể bất ngờ bình yên trong cả nỗi rộn ràng ngoại cảnh.<br /><br /><i>Có điều thức uống Eva dở tệ. </i><br />May mắn, khách không cần thức uống mà chỉ cần uống cái không gian kì diệu này trong một khoảnh khắc thời gian giao thoa ngắn ngủi giữa ngày và đêm. <br /><br />Chủ quán là một người đàn ông tuổi đang dần “lùi về vườn”. Có cái gì đó đam mê âm thầm trong mối quan hệ giữa chủ quán và quán của chủ. Vẻ đẹp tự nhiên của từng bông hoa, cây, cảnh được chủ quán tôn trọng và nâng niu như người ta nâng niu người tình tuyệt vời của mình. Tóc sợi muối hơn sợi tiêu. Thửa lưng hơi còng lại vì sức nặng của thời gian. Chân tay khá lỏng khỏng. Gương mặt nhiều góc sáng tối khó tả, hơi xương xương chứ không hẳn góc cạnh. Nhìn vào đôi mắt thấy không thể nhận ra ngọn lửa nào đang âm ỉ hoặc ánh sáng xa xôi nào hắt lại. Chỉ có giọng nói, giọng nói trầm vững như đôi vai dang rộng và bàn chân trần của người đàn ông to lớn. Có thể yêu một người chỉ vì giọng nói của họ không? Hẳn là không. Nhưng cũng có thể, nếu đằng sau giọng nói đó, người đàn bà tìm thấy đôi vai dang rộng và bàn chân trần vững chãi mọc lên tự tâm hồn dịu dàng của người đàn ông mang vẻ ngoài ngược lại. <br /><br />Khách chợt tò mò về tình yêu, những nàng trong cuộc đời của chủ quán này. <br /><br />Tương truyền rằng đôi bàn tay khéo léo của ông được hình thành từ thịt và da của thân thể của người đàn bà đẹp nhất vùng nơi ông cư ngụ...<br /><br />Eva, hẳn vì thế, mướt mềm và thẳm sâu như hình hài đàn bà không lớp áo quần nào khuất lấp được. <br /><br /><i>Muỗi cắn lần thứ n.</i>

dohaco.vt
23-05-2013, 12:08 PM
Bài viết của bapxao hay và lạ. Rung rinh cảm xúc, mà vẫn chi tiết đến từng nét của cái &quot;ngón tay út&quot; xinh xinh ở Kon Tum - từ giò hoa treo lưng chừng, đến những nét tượng gỗ trong quán, nhóm khách ra vào, điểm xuyết nét khắc hoạ ông chủ quán... <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/rolleyes.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":rolleyes:" border="0" alt="rolleyes.gif" /> <br />Câu chuyện về một quá càe mà lại không phải quán cafe, những tin nhắn và n lần muỗi cắn...Với những triết lý như &quot;<i>Một người thông minh không bao giờ làm việc quá sức và không bao giờ không biết tự bảo vệ mình. Người thông minh chỉ quá sức vì một sự gì đó ngoài công việc mà thôi. Vì đôi lúc người thông minh cũng ngu ngốc, cũng khờ dại, cũng buồn lòng. Giống như một mái tóc tha thướt, đôi khi ngược gió mà thành rối rắm tơ vò. Giống như một đôi mắt tròn tươi sáng, đôi khi vương bụi mà thành ra nhập nhòa, nua già. Giống như Eva nhấp nhổm những dáng đứng ngồi trầm tư của những mặt người gỗ chạm, những thớ gỗ khóc cười ngô nghê, thinh lặng... Như vụng trộm tội lỗi mà vẫn đắm say... Như lẽ ra phải khóc lại cười...Và như yêu mà tuyệt vọng.<br />....<br /><br />Chỉ có giọng nói, giọng nói trầm vững như đôi vai dang rộng và bàn chân trần của người đàn ông to lớn. Có thể yêu một người chỉ vì giọng nói của họ không? Hẳn là không. Nhưng cũng có thể, nếu đằng sau giọng nói đó, người đàn bà tìm thấy đôi vai dang rộng và bàn chân trần vững chãi mọc lên tự tâm hồn dịu dàng của người đàn ông mang vẻ ngoài ngược lại. </i>...&quot; <br />Đầu tiên cảm tưởng bapxao viết hao hao lối viết của hoaipho, nhưng không phải, phong cách khác. <br />Làm mình muốn lên Kon Tum, vào Eva's Cafe lúc có dông, cho muỗi cắn quá đỗi.

vuthuycoltd
23-05-2013, 12:08 PM
Một Eva's coffee hay vườn địa đàng tâm thức của ai kia?! Hơi thở khẽ khàng nhưng chẳng giấu nỗi tiếng thở dài đứt quãng. Trầm tư giữa vuông tròn bước chân, ngắm cánh hoa mà rơi lệ cảnh rồi tàn, người rồi xa... Tháng năm còn lại là đây, nơi này... trái tim vẫn mãi riêng mình những nhịp đập chẳng thành âm...

minhanh.co
23-05-2013, 12:08 PM
Vào năm 2004 mình đã đến đây, trong đoàn EVN có cả thứ trưởng Bộ công nghiệp HOÀNG TRUNG HẢI lúc bấy giờ thị sát vùng nguyên liệu giấy và các nhà máy. Quán Eva's coffee là nơi đoàn đã có dịp đến thưởng thức. Đây là một quán cafe vườn được bài trí các vật liệu gỗ, phong cách khác xa với những quán khác, không gian trầm lặng với những nốt nhạc du dương tình ái. Với những cảm xúc thật lãng mạn, nếu có dịp sẻ quay lại với Eva's coffee

lagiangfpc
23-05-2013, 12:08 PM
Những con gió nô đùa thổi ồ ạt vào vị khách đường xa vừa ghé qua, cái nắng của cao nguyên rát bỏng như tan biến trong sắc xanh, vị ngọt ngào và ngào ngạt hương của đồ uống vừa gọi. Vị khách ngồi trong một góc xa, nơi có thể bao quát hầu hết quán. Không một tiếng động, vắng những bước chân. Eva nhẹ nhàng, tiềm ẩn như một cô gái còn e ấp và sợ sệt trước bàn chân hoang của vị khách lạ. Đôi mắt của người khách bỗng miên man nhớ về quê nhà, nơi không có cái nắng cháy da, những cơn gió lạnh căm, những mái nhà nhọn hoắt. Khuôn mặt u sầu trên bức phù điêu phía dưới đang sẻ chia. Nỗi cô đơn trên đường, tối nay giáng sinh Kon Tum, một mình. Trưa nay Eva, một mình.

dtcom_garment
23-05-2013, 12:08 PM
Minh ơi!<br /> Gọi chai Vodka đi em!<br />Không khí đó! khung cảnh đó! &quot; Phi tửu bất thành lễ!&quot;<br />Nhớ lắm!<br />&quot;Vodka Thì Máu&quot; ơi!

vteehanoi
23-05-2013, 12:08 PM
Thế là VTM đã lên phố núi và hẹn gặp bapxao tại Eva cafe, nghe rất là thú vị đấy !