View Full Version : Bão Biển...
kieusvl
26-05-2012, 11:41 AM
<div align='center'><b><!--sizeo:4--><span style="font-size:14pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Bão Biển...<!--sizec--></span><!--/sizec--><br />Tản mạn trong một tour đầy mưa bão.</b></div><br /><br /><br />Dù môn Sinh học dạy tôi rằng trái tim con người chỉ biết co bóp đẩy máu đi nuôi cơ thể. Bộ não chỉ là một cỗ máy vô cùng phức tạp, và cảm xúc chỉ là phản ứng của các dịch/ tác động hoá học... Mỗi đứa bé chỉ là kết quả của sự chọn lựa ngẫu nhiên của gen DNA<br /><br />Bằng cách nào đó - tôi ko biết nữa...Tôi vẫn tin trái tim con người ta biết yêu, Tôi vẫn tin rằng bộ não người ta là cả một tâm hồn, và rằng mỗi chúng ta không tồn tại một cách ngẫu nhiên…Chính vì thế, cho dù đã quyết định thôi hẳn không viết nữa những dòng cảm xúc ngớ ngẩn…nhưng hôm nay tự cho mình cái quyền được điên điên them một lần nữa, để lại được chuyển những cảm xúc dạt dào trong đầu tuôn ra nơi ngòi bút…<br /><br />Một buổi sang mưa bão trên biển.Thuyết phục được khách rằng với trời mưa như thế này thì chèo kayak là điều không tưởng.Chúng nó đã yên ổn ngồi đợi và chơi Domino với nhau…thì tôi lại có thời gian mà ngắm biển, ngắm mưa…Gió rít ào ào như tát vào mặt nước.Và mặt nước kia thì thực sự đã trở thằnh một con vật hung hãn với mái tóc trắng xoá rũ rượi văng qua văng lại, kêu gào lồng lộn và vật lộn với đá.Những tảng đá nhẫn nhục chịu đựng…chúng đã đứng như thế hành nghìn năm rồi….bình thảnh và vô can trong mưa bão…dường như Đá đã qua rồi cái thời tuổi trẻ tham vọng và bồng bột, nhìn song và gió với con mắt cảm thông và thương hại. Không khí đặc quảnh mùi biển, mặn mòi và giá lạnh trong gió bão…Cảm giác như có thể đưa tay ra véo từng nắm gió và ném ngược trở lạ vào không trung…để đáp trả lại sự giận dữ của thiên nhiên…Không thể nhìn thấy gì trước mặt mình quá 20 mét , nước cũng không còn xanh trong để nhìn thấy ánh mặt trời phản chiều trong đó…Dường như người ta thường sợ những cái gì mình không nhìn thấy rõ…Chợt thấy gai người…Mình cũng chưa nhìn thấy rõ những gì mình đang muốn…giống như con Chim Báo Bão kia…bị Sóng và Gió vằn vò cho bầm dập mà vẫn kiên trì chao cánh…đi tìm một bến đậu xa xôi…<br /><br />Trong cơn giận dữ của trời đất, con nguời chỉ là một sinh linh vô cùng nhỏ nhoi…<br /><br />Biển hiền hậu và mặn mòi, biển giàu có và trù phú. biển nuôi sống con người nhưng khi Biển đã tức giận thì nó khủng khiếp hơn bất cứ thứ gì con người có thể nghĩ ra…Nước hiền hoà lắm…nhưng Nước cũng ác nghiệt lắm…Có ai đã thắng nối sức mạnh của Nước đâu…<br /><br />Gió mãi thì cũng phải dừng. Cũng như Nỗi Đau của con người…không thể cứ gặm nhấm mãi nỗi đau mà quên mất rằng mình vẫn còn được sống…cần phải sống để tiếp tục cái hành trình dài bất tận mà tự khi sinh ra người ta đã được mặc định gong nó vào người , cái gong mang tên Số Phận….Và mưa, Mưa tối tăm mặt mũi, mưa thối đất thối cát…trận này chưa qua, trận khác đã đến, ráo riết..hung tợn hơn…Sau sự gào thét..Trời lại mưa đến nao nòng…biển lặng đi rồi và giờ thì tang tóc trong cơn mưa…dữ dội nhưng dịu êm…mưa luôn làm cho con người ta thấy bình lặng…Nhưng buồn thì da diết….Buồn vì cái gì…có bao giờ người ta chỉ đích xác được mình buồn vì cái gì…và mình buồn để làm gì…<br /><br />Trời đang lau dần những giọt lệ đá…Người đàn bà mệt mỏi gánh cá, dẫm lên trên bóng mình tiến từng bước, chiếc áo nâu chàm nặng dần những nước sau mỗi bước đi. Đằng sau là thằng bé lũn cũn , không vướng bận chút ưu tư sầu muộn đang lò dò với cái mặt hớn hở của Tuổi Thơ…em trằng trong và búng bính…em đâu biết mưa sẽ làm cho người ta buồn…em chỉ thấy rằng mưa sẽ rất mát và thật là đơn giản vì sau cơn mưa trời lại nắng đẹp…Phải rồi…với vốn sống mấy năm trời của em hiện hữu trên đời thì bao giờ cũng thế…Những cơn mưa rất nhanh, rất vội. Sau cơn mưa để lại cả một khoảng trời vẫn chưa hết bàng hoàng vì mây đen, sấm chớp, có một nhịp cầu vồng, để đứa bé con nghiểng cổ lên nhìn bi bô với mẹ: "mẹ ơi cầu vồng, cầu vồng", tay nó bám láy vạt áo nâu tong tỏng nước, chút ánh sáng làm giọt nước trên mặt đứa bé ướt lướt thướt ánh lên màu sắc kỳ diệu.....<br /><br />Và đúng như em nghĩ…Nắng bật lên rồi kìa, ôn tồn và hiền hoà như chưa từng có trận mưa bão dữ dội vừa qua. Bầu trời xanh và nhiều mây trắng. Những đám mây trắng xốp , bung lên đủ hình thù, nằm lơ lửng trên cao. Mây trôi nhanh hơn mọi khi, lấp đi mặt trời cho một vài giây vụt mát, rồi lại bay qua, để nắng lại chói chang đến choáng váng cả người. Bé con ngồi bên mẹ, tay chống cằm nhìn lên bầu trời, đếm xem có bao nhiêu là mây hình nón mẹ, có bao nhiêu mây hình con ngựa, hình búp bê, hình toà nhà lộng lẫy, hình cây kẹo que, kẹo mút. Thúng cá của mẹ bây giờ trắng lấp lánh nắng. Nó kéo ống tay mẹ:" Mẹ ơi, bao giờ bố lên trời về, mẹ bảo bố mang cho con cả đám mây hình kẹo kia, mẹ nhé." Mẹ nó giật mình…Biết trả lời cho em sao đây khi bố em đã không bao giờ về nữa sau một trận mưa bão khủng khiếp như trận hôm nay…Người đàn bà quay đi, nén ép một giọt nước mắt đùng đục quay ngược và tâm hồn chua xót vì muối biển…không, vì Nước mắt…Vì có những lúc nước mắt con người còn mặn hơn muối biển…<br /><br /><b>Tháng Bảy trời mưa….</b><br /><br /><b>Phạm Tuyền<br /><br />Viết trên làng chài Vạn Giá 08/07</b>
vimexco
26-05-2012, 11:41 AM
Bài viết của bác thật sự làm em xúc động!Em là dân miền núi,đi biển cũng nhiều nhưng chưa từng chứng kiến bão ở biển.Cảm ơn bác!(Nhưng bác viết buồn wá).Chúc bác tiếp tục có những bài viết hay như thế cho ACE trên DĐ mình thưởng thức bác nhé.
phongthoa
26-05-2012, 11:41 AM
Bài viết rất hay, Tuyền ơi sản xuất tiếp đi!<br />SS
nhodt
26-05-2012, 11:41 AM
Cám ơn ACE nhiều, đây là những cảm nhận điên điên của Phạm Tuyền trong những lúc "Tây đã ngủ mà mình chưa ngủ", những khi cảm xúc hòan quyện với cảnh sắc.Phần nhiều liên quan đến những chuyện riêng của Tuyền nữa nên đôi khi hơi khó hiểu và...buồn.<br /><br />Bài dưới đây Tuyền viết trong một cơn mưa lũ trên Tây Bắc, trong một tour biking tháng 6 vừa rồi.<br /><br /><br /><b><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><div align='center'>THÁNG SÁU TRỜI MƯA...</div><!--sizec--></span><!--/sizec--></b><br /><br /><br /><br />Cuối tháng 6, trời đã bắt đầu những cơn mưa lớn, mưa dai dẳng như trút nước xuống phố phường, có cảm giác rằng bầu trời xanh trong kia là cả một đại dương mênh mông bị gió làm nghiêng và cứ như thế rót nước xuống.Mưa nhiều đến thối trời mục đất...Ngột ngạt và ảm đạm...Mưa trong lòng...<br /><br />Chiều hôm nay, khi đang một mình bên khung cửa sổ khách sạn trên miền Tây Bắc nắng mưa khắc nghiệt, mưa lớn bất chợt, nhìn phố xá mịt mù qua khung cửa kính, mưa quất mạnh xuống những tàng cây, bỗng thấy thèm quá cảm giác được lang thang dưới những cơn mưa chiều, như ngày xưa…Tôi vẫn thích được lang thang dưới trời mưa, ở những con đường có nhiều tán cây, để cảm nhận rằng mình đầy cô độc, nhưng cũng rất vững vàng. Cái tinh khiết của cơn mưa, cái ngai ngái trinh nguyên cây cỏ và dịu dàng nhưng dữ dội những dòng nước lăn dài trên dầu, xuống má, xuống cổ. Thò đầu ra khỏi cửa và mặc kệ cho gió táp nước vào mặt.Như vậy tôi thấy dễ chịu hơn, vì không có cảm giác có hai dòng nước chảy ra từ khoé mắt mình...Trước mặt mọi người, tôi luôn là một người rắn rỏi và mạnh mẽ.Nhưng lại không thể ngăn được những suy nghĩ đã tan chảy thành nước từ trong đầu ra hai nơi đuôi mắt...thật khó chịu khi thấy mình mềm nhũn...<br /><br /><br /><br />Một mình giữa cơn mưa sập tối bảng lảng, gió thốc những hơi nước li ti bay qua cửa sổ, vào phòng. Thấy mình ấm áp mà cô độc quá, bỗng muốn nhắn tin cho một ai đó, rằng cẩn thận kẻo ướt, có bị lạnh không. Người để gửi được thì nhiều, nhưng người muốn gửi thì chỉ có một, tiếc rằng đã không thể như thế được nữa, thôi thì, hãy để nó qua như cơn mưa, trong cơn mưa…Tự nhiên thấy nhớ quá.Bao nhiêu lần bắt người ấy phải chiều mình đi cùng dưới cơn mưa, để về cuống quýt lo lắng vì người ấy bị sụt sùi sổ mũi...Bây giờ, ai đi với mình...?<br /><br /><br /><br />Tối hôm qua ở trung tâm thành phố Điện Biên, mượn được chiếc xe và chạy lòng vòng một mình,thấy người ta có đôi ấm áp cười đùa, khẽ dâng lên một chút cảm giác gì đấy rất lạ. Hơi trống trải, lạnh…Nhưng không hẳn buồn. Em ở đâu? Sao chưa kịp hạnh phúc đã vô tình để vuột mất? Ngày hôm qua đã là quá khứ, và ngày mai vẫn còn là một bí ẩn. Tôi vẫn chờ tình yêu của đời mình, một tình yêu đích thực “yêu nhau chỉ vì yêu nhau” trong căn nhà màu trắng, mái ngói nâu sồng dịu dàng này. Cửa sổ phòng tôi hàng đêm vẫn mở ngỏ như trái tim tôi vậy…Không thể như thế em ạ ! Sự yên bình đối với anh là xa xỉ.Bắt anh ở nhà nghĩa là giết chết anh....<br /><br /><br /><br /><br />Tôi không thích mưa buổi sáng, nó làm không khí ảm đạm và ướt nhẹp quần áo. Bắt đầu 1 ngày làm việc kiểu như thế, khi nào cũng thấy tệ. Mưa chiều là những cơn mưa dễ chịu, nếu chúng kéo dài đến tận buổi tối. Những buổi tối trời mưa, giấc ngủ khẽ khàng đến bên giường, mỉm cười ngọt ngào và chắp cánh đưa tôi bay đến những nơi xa xăm, mờ mịt trong một làn sương trắng ấm áp, dễ chịu mà chìm sâu vào trong ấy, tiếng sấm và những ánh sét chói lòa ban đêm, những vệt đen, sáng của bóng tối, lùm cây không hề làm tôi lo sợ. Những giấc ngủ mộng mị về gương mặt, lời nói của em cũng không còn nữa…tôi là tôi, một mình tôi yên bình, thanh thóat trên cánh đồng sương mù bất tận cho đến khi tia nắng đầu tiên lọt vào phòng....<br /><br /><br />Mưa vẫn to quá, gió vẫn thét gào đua chen cùng sấm.Rặng núi phía trước vẫn mịt mù và run rẩy dưới mưa.Nhưng một lát nữa thôi, mưa sẽ tạnh, bầu trời lại chan hoà, gió lại mát và tươi vui đùa trên tóc những em bé người Mông tôi gặp chiều hôm qua.Nhưng có một điều, sau cơn mưa ấy, lòng tôi vẫn âm u, lạnh và trống trải ở nơi góc trái tim đó. Cái góc mà em đã lấy đi !<br /><br /><br /><br /><br /><br />Tây Bắc mùa này, chợt mưa, chợt nắng.Lòng tôi cũng vậy, chợt nắng, chợt mưa.Nhưng chỉ có một cơn mưa, chua xót và dài bất tận...cơn mưa vắng em !<br /><br /><b><br />Phạm Tuyền<br />Mường La mưa Ngâu 15/06<br /></b>
mktkimthanh
26-05-2012, 11:41 AM
<img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/biggrin.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":D" border="0" alt="biggrin.gif" /> Q ít có thời gian vào dd giờ này lắm, nhưng hôm nay vào, đang lúc tâm trạng Q ko được vui. Đọc bài viết của anh Q cảm thấy như vừa có ai đó cùng chia sẻ với mình vậy. Thật sự hôm nay Q rất buồn, Q cũng từng có kỷ niệm về mưa, nhưng cảm nhận của một con nhóc như Q ngày ấy về mưa thì ko thể sâu sắc như anh được. Bài viết của anh làm Q nhớ lại những điều đã qua, ko lãng mạn, tươi đẹp, cũng không nhiều kỷ niệm...Giờ đây, khi ngồi một mình thế này, Q chỉ còn cảm nhận được một điều duy nhất đó là nỗi buồn man mác về sự chia xa...<br /><br /><br /> <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/sad.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":(" border="0" alt="sad.gif" />
vBulletin v3.6.1, Copyright ©2000-2026, Jelsoft Enterprises Ltd.