PDA

View Full Version : BÀ NÀ ƠI! KỶ NIỆM VÀ KỶ NIỆM


haivanphu08
26-05-2012, 11:44 AM
[attachment=2020:attachment]<br />TP. Đà Nẵng.<br /><br /><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Nhắc đến Bà Nà nghĩa là tôi đang chạm vào nỗi nhớ của mình. Một sáng tinh sương, một đêm tĩnh mịch, tôi đứng đấy nhìn về xa xa khi thành phố đang chìm trong sương và mặt biển hình như là khói để cảm nhận hai thời khắc huyền diệu của thiên nhiên. Mặc chiếc áo phong phanh bạn tôi bảo: lạnh lắm đấy em - kệ! tôi đang yêu và muốn được say vì nhớ quá. Phải thế này để cái hơi lạnh đang lả lướt quanh tôi thấm vào da thịt, để cái lạnh ngưng đọng và cho tôi một khoảng lặng mà nhớ mà ấp ủ. Ở dưới kia, TP.Đà Nẵng – tên gọi Sơn Trà đã gắn liền với tuổi thơ bập bẹ của tôi qua lời ngoại kể. Đỉnh Hải Vân, Đèo Ngang, những chuyến phà qua sông ngày đó là những lần “hành quân” ké theo xe các chú bộ đội để về nghe “Câu hò bên bờ Hiền Lương” với ngoại. <br /> <br />Tất cả là kỷ niệm đấy, nhưng có được bao nhiêu lần để tôi nhớ. Chỉ ở nơi đây – khi tôi trốn vào mây và núi tạm quên cái thế giới thực ngoài kia thì mọi cảm xúc ùa về nguyên vẹn. Bà Nà với tôi đã thành duyên nợ, có lẽ tôi đã phải lòng Bà Nà ngay trong lần gặp gỡ đầu tiên. Là mùa hè năm ấy, trên một chuyến đi rong ruổi của cả lớp khắp miền đất nước rồi chúng tôi đến đây. Cảm giác đầu tiên là say! Hình như là say đủ kiểu, người say vì cảnh, kẻ say vì cảnh đẹp sinh tình, có kẻ say vì núi non thiên nhiên hùng vĩ, cũng có người say chỉ vì say xe qua bao khúc cua quẹo thót tim để lên đỉnh núi. Tôi thì sao nhỉ? Ôi tôi tham lam quá nên ko muốn mình say; tôi có một tình yêu lớn với thiên nhiên cho nên tôi phải tỉnh đề ngồi ước. Tôi ước mình là người tình của cỏ cây, tôi thèm được đôi cánh hay một vòng tay thật rộng để ôm hết nơi đây hay ít ra cũng bay lên để ganh đua với mấy chú bướm đang ve vãn những cành hoa còn đẫm sương. Nhưng ngắn ngủi quá, chuyến hành trình của chúng tôi còn dài nên tôi đành chia tay mang theo kỷ niệm cùng một lời hưa một ngày nào đó tôi sẽ…<br /> <br />Tôi đã không lỗi hẹn, Bà Nà vẫn đón tôi với bản đồng ca muôn thủa của loài ve vào hè, râm ran cả trời đất, chúng chẳng biết chơi điệu nào khác nữa, chán thật! thế này thì sẽ điếc hết cả tai. Ấy thế mà vẫn cảm giác thú vị, ở thị thành có trồng cả vườn cây trong nhà chúng củng chằng thèm ghé thăm, chứng tỏ chúng sành điệu và biết chọn nơi ngon lành đấy chứ! Chân tôi lạc bước dần, ngắm hai chú voi dương cao vòi vẫy chào tôi bắt đầu hít một hơi thật sâu để gặm nhấm sự yên tĩnh trong lành và cái lành lạnh đang chen chúc nhau khám phá thân thể mình, gió từng đợt thổi từ dưới các thung lũng mang những đám mây bay lên là đà giản ra thành một tấm màn trắng rồi buông xuống bao phủ tất cả mọi thứ mà chúng gặp và kia nữa từ đâu ra một đàn khỉ mẹ khỉ con lóc nhóc, không hiểu sao chúng trông nhỏ thế không biết! chắc tại khỉ trên núi nó thế. Chúng dắt díu cả nhà ra chơi mà không ngại du khách và sãn sàng lại gần nếu có đồ ăn dành cho chúng. Tôi có cảm giác như mọi thứ đang diễn ra ở đây là màn trình diễn của Bà Nà chào đón tôi, cứ như là mình bị mê hoặc vào một thế giới khác vậy.<br /> <br /> Bỏ lại đàn khỉ, tôi và bạn chìm dần vào mây lang thang theo từng bậc thang của khu Lệ Nim, đường dốc quá, tôi giải thoát cho đôi chân mình để bay nhảy và thật tuyệt khi cảm nhận cái mát lạnh đang tê tê dưới đôi chân trần thấm dần qua từng viên sỏi lạnh. Lệ Nim thật tĩnh lặng có chút gì đó cổ kính, các dãy khách sạn và phòng biệt lập nằm rãi rác xuyên suốt một sườn đồi khiến tôi có cảm giác chênh vênh nhưng đấy chính là nơi tuyệt nhất để ta bao quát tầm mắt nhìn ngắm thành phố Đà Nẵng và cũng là nơi cao nhất để ta ngây ngất với trời đất. Tôi đang ở Bà Nà đây sao? Lúc nãy tôi hãy còn lơ lững trên mây giờ thì thật sự được hoà vào mây rồi. Một thoáng vui khiến tôi chợt nhớ bạn bè, tôi đi tìm lại giàn Lan mà mình chưa thỏa sức được ngắm, chợt tĩnh lặng trong hồn và thấy nơi đây thời gian như ngừng lại, tôi loanh quanh đi tìm cây cầu treo chông chênh bằng gỗ nằm ở nơi nào để bước lại những bước chân nhịp nhịp trên cầu, ngã ngớn theo gió như thấy mình mong manh sắp rơi hút xuống khoảng không phía dưới. <br /> <br />Đôi chân cứ thế men theo lối mòn và nghe rõ mùi vị của cây và đất nữa. Đẹp quá! Men theo triền núi có những cánh lan rừng, Không sặc sở khoe sắc nhưng thật nổi bật bởi nó quá lẽ loi giữa một thảm xanh của thiên nhiên; có cả những quả dâu rừng chín mọng đỏ và ngọt thanh. Không kềm được mình nữa tôi bứt một nhành Lan và không bỏ sót lại một trái dâu nào. Hí hửng quá xoay xoay vài vòng và múa máy mấy động tác mà chẳng ngại ngần. Có ai đâu, chỉ có bạn và thiên nhiên cộng thêm một chú rết quá khổ “xin qua đường” vô tình thấy tôi thôi. Bủn rủn hết cả mình mấy cái chú nhỏ nhỏ thế này sao mà có sức mạnh tiềm ẩn làm tôi sợ chú đến thế không biết nhưng chỉ một đoạn bậc thang gỗ nữa thôi là tôi lên đỉnh núi Chúa rồi, lại làm hòn vọng phu, nín hơi thở của mình để nghe trời đất đang thở vào nhau thành những đám mây bao bọc lấy đỉnh núi. Đồi núi xung quanh giờ chỉ còn mờ ảo trong sương. Lúc này tôi thấy mình thật bình yên, không lo nghĩ buồn phiền và hình như trái tim tôi thật sự tĩnh lặng. <br /> <br />Tôi đã chọn nơi đây để tạo ra kỷ niệm và cũng gởi lại nơi đây những kỷ niệm, có lẽ vì Bà Nà cũng chính là tình yêu trong tôi, những dấu ấn thời gian, cảnh sắc thiên nhiên Bà Nà sẽ chung thủy với khoảng trời riêng của tôi, để một ngày nào đó tôi lại nhớ lại quay về vùi mình trong hư thực của kỷ niệm. Bạn đã nói tôi rằng “Tôi ngữa mặt nhìn trời với một góc xiên của cuộc đời, tôi vẫn bình an và nở nụ cười; để thấy mọi thứ đều thanh thản và thấu hiểu được nhân sinh. Hãy tha thứ cho mọi kiếp người để tha thứ cho mình và sống thanh thản”. Hình như tôi và bạn vẫn cứ là hai tâm hồn đồng điệu, không biết bạn thấu hiểu tôi hay bạn đang nói với tâm hồn bạn. có lẽ thiên nhiên đã mở lòng cho chúng tôi<!--sizec--></span><!--/sizec--><br />[attachment=2017:attachment]<br />Khu Lệ Nim<br /><br />[attachment=2019:attachment]<br />Hòn vọng phu đây!

tanlapfireco
26-05-2012, 11:44 AM
Giang Thanh ơi? em viết hay lắm, thật là cảm xúc. Anh chỉ nói rằng với Bà Nà khi đêm xuống, trời se lạnh và mọi cảnh vật thật yên tĩnh chìm đắm trong màn sương. Trong mổi chúng ta bỗng dưng như thi sĩ, tâm hồn chai đá rồi mềm mại hơn. Giữa ngút ngàn không gian tĩnh mịch, bên đống lửa bập bùng thì mọi lo toan cuộc sống đời thường tan biến. Thay vào đó là những tâm hồn đồng điệu, mọi cảm xúc không kìm nén vở òa trào dưng. Biết bao đôi trai gái đã yêu nhau với cái đêm đáng nhớ này.......đơn giản Bà Nà là vậy. Dễ dàng xích lại gần nhau, và Bà Nà củng là kỷ niệm trong anh.... Cảm ơn Giang Thanh nhiều.

vnformosta
26-05-2012, 11:44 AM
Cảm xúc đã đến thật rồi, và cho những ai đã từng ở Bà Nà một cái sâu lắng trong tâm hồn<br /><br />Một ngày buồn bã quyết định dạo chơi, không hiểu sao lại chọn Bà Nà, chỉ là núi chỉ là cây cỏ chỉ là những vết tích xa xưa vô hồn , vậy mà lạ thế đấy cảm giác bâng khuâng khó tả. Một buổi chiều tà ngắm cảnh hòang hôn trong cái khí trời se lạnh, nghĩ rằng con người sẽ cô quạnh lắm, nhỏ bé lắm nhưng thật khác, rất khác, con người đã được che chở bởi những ngọn núi kia như là những cánh tay hùng vĩ luôn luôn sẵn sàng ôm ấp .Cứ hay cho là hòang hôn buồn và vùi lấp tất cả vạn vật , Bà Nà lại khác ở chổ đấy các tia hòang hôn chiếu sáng một con ngừoi , một suy nghĩ mông lung bừng tỉnh hẳn vì màu hòang hôn đa sắc lắm<br /><br />Vậy là cứ dạo chơi ở sườn núi! Cái lạnh về đêm không kèm với những hạt mưa mà là những giọt sương ướt mềm mái tóc, không phải là cái lạnh cắt da mà chỉ gây gây, đặc trưng của khí hậu ôn đới.Đốt lửa lên ! Trước hết là sưởi ấm, sau đó trở về với thiên nhiên hoang dã. Dăm cốc rượu sẽ tăng vị đậm đà cho không khí giao lưu , để cùng nhau thức đến 21 giờ, đợi cho sương tan, nhìn về Đà Nẵng mới đẹp làm sao. Ít nhất là trong lúc này, có cảm giác mình là chàng khổng lồ Gu-li-vơ, khi nhìn thấy một vùng non nước bao la bên dưới. Li ti như kiến là những toà nhà sáng ánh diện, những vệt sáng mảnh dẻ là những con đường. Lồng lộng nơi xa là biển cả, những dòng sông, những núi đồi bùng lên dưới ánh trăng vằng vặc như một bức hoạ màu nước cực lớn.<br /><br />Du ngọan Bà nà với dáng vẻ ngạc nhiên, Bà Nà chỉ nhờ cậy vào thiên nhiên đang tồn tại đã đem lợi ích đến cho con người là các cuộc tản bộ và những cảm nhận về cuộc sống. Bà Nà là thế đấy!

tranquangquoc
26-05-2012, 11:44 AM
Trong mỗi chúng ta ai cũng có một nơi để nhớ, để yêu thương. Nơi ấy đã có cùng ta biết bao kỷ niệm như thơ của một thời &quot; say hoa nắng &quot;! Chính nơi ấy khi ta vội vã ra đi đã không một lời tạm biệt dành cho nhau dẫu trong tim vẫn thầm hứa &quot; Ta sẽ trở về ! &quot;. Thời gian cứ mãi trôi đi , ta giờ đây đã dạn dày hơn với cuộc sống. Trán ta đã nhăn đi nhiều không phải nhớ về nơi ấy xa xưa mà vì bước đường ta đi vẫn gập ghềnh bao trắc ẩn!<br />Rồi một hôm ta như tình cờ gặp lại nơi một thời ghi dấu tuổi thơ ta. Ta như vỡ òa trong tột cùng của hạnh phúc, bởi nơi ấy vẫn giang rộng vòng tay đón ta vào lòng. Ta nghe tim mình run rẩy, sụt sùi và ước mong cho thời gian quay trở lại tìm tuổi thơ ta.

dungnguyen
26-05-2012, 11:44 AM
Bà Nà!<br />Cái tên nghe thật thân thương, thật quyến rũ! quyến rũ tới mức, cứ nhắc tới là lại muốn xách Ba lô lên đưòng, và thú thật, cứ có đoàn khách nào muốn đi Miền Trung là mình tư vấn đi Bà Nà. Cái cảm giác sảng khoái đầu tiên là do các bác tài đưa tới, mình rất thích ngồi ở hàng ghế đầu, cái cảm giác sung sướng khi xe lên dốc và vượt qua các đoạn cua gấp! cứ thót cả tim lại! để rồi chỉ chưa đầy 10 phút sau, xe đã đi lên lưng chừng núi, tai bắt đầu thấy ù ù cũng là lúc xe đi vào quãng đường mây giăng! Mây len qua các kẽ hở vào trong xe và tỏa ra cái lạnh dìu dịu, làm cho lòng người như dịu hết mọi ưu phiền! Mây trắng bay bay trước kính xe, cảm giác như đang bay trong mây vậy! Lên đến đỉnh Bà Nà, mọi mệt mỏi như tiêu tan, Không khí trong lành, yên tĩnh đã làm cho nơi đây như chững lại, thoát khỏi cái lo &quot;Cơm áo, gạo tiền&quot; ở phía dưới kia!! Và khi cả 2 cái xe dừng lại thì, đoàn khách ào xuống và ngay lập tức những chiếc máy ảnh được đưa lên! Chao ôi! đẹp quá! đó là cau thốt đầu tiên của các vị khách khi đặt chân xuống xe! Và cái kỷ niệm đầu tiên khiến tôi bật khóc trên Bà Nà là bởi Rắn! vâng! những chú rắn lục nhỏ bằng ngón tay dài chỉ từ 20-30cm, màu xanh ngọc, trong veo, đẹp đến mê hồn! Nhưng cũng rất độc, nhưng mà vì nó đẹp quá, nên khi đoàn khách của mình nhìn thấy 1 chú trên đường đi, thì ngay lập tức cả đoàn xúm quanh để ngắm ngiá và chỉ trỏ! cho dù mình cảnh báo an toàn như thế nào cũng không nghe! Vừa lo, vừa giận mình đã bật khóc ngon lành! Cả đoàn thấy thế thwogn quá mơi chịu tản ra, vậy mà! đến bây giừo gặp lại đoàn đi những chuyến khác, ai cũng nhìn mình cười cưòi! hỏi đi xem rắn nữa không?