View Full Version : Xe đạp vòng quanh miền Đông Nam Bộ
dwengvn
26-05-2012, 11:49 AM
Nhật ký hành trình: Xe đạp vòng quanh miền Đông Nam Bộ.<br /><br />CHUẨN BỊ<br />Sau chuyến <a href="http://diendandulich.net/index.php?showtopic=10066" target="_blank">solo 12 ngày ĐBSCL</a>. Tôi quyết định làm tiếp chuyến miền Đông Nam Bộ để hòan thành cả bộ hành trình “bao la miền Nam”. Lần này, khám phá những cung đường đất đỏ khu Đ tôi không còn là khách độc hành nữa mà có thêm một chiến hữu, một đạp thủ mới quay lại với xe đạp chỉ được hơn 2 tuần trước ngày khởi hành. Huy, một người bạn quen biết khá lâu. Huy đã từng đạp xe ra tới Huế thời còn là sinh viên nhưng tôi cũng lo vì lâu rồi Huy không đạp xe và thời gian chuẩn bị quá ngắn. <br />Công tác chuẩn bị tương đối cập rập. từ lúc lên kế họach cho tới ngày lên đường chỉ độ một tháng lại rơi vào dịp Tết với lắm chuyện lo toan. Nào là lên kế họach cung đường, nào là chuẩn bị xe cộ cho cả tôi và đặc biệt cho Huy. Những ngày trước tết, giai đọan mà theo thói quen của người Việt đã chuyển từ sử dụng lịch dương qua lịch âm để đếm ngược thời gian cho đến thời khắc chuyển giao năm mới, Huy mới đem qua tôi chiếc xe đạp cũ với vỏ lốp xẹp lép của ba cậu ấy. Woah, tôi phải lên đời chiếc xe chắc phải hơn 30 năm tuổi thành một chiềc touring bike. Chiếc xe gần như chỉ sử dụng lại được cái sườn mà lại là lọai sườn sắt đời cũ không có bát gắn đề. Thậm chí chỗ bắt gọng bình nước cũng không có. Cũng may tôi còn một số phụ tùng, gắn vào cũng gần hòan chỉnh chiếc xe chỉ mua ghi-đông, yên, ba-ga, dây đề, dây thắng và vài món lặt vặt. Chạy đôn chạy đáo mua phụ tùng, mua quần áo rồi thì ráp xe cho cậu ấy, chế biến đủ kiểu cuối cùng chiếc xe cũng được giao cho khổ chủ ngày 25 tết với lời dặn dò gần như là mệnh lệnh “phải tích cực mài mông”<br /><br />Phần tôi, chiếc xe không có gì thay đổi nhiều, chỉ thay bộ giò dĩa màu đen và bộ cũ lại lắp qua xe Huy. Vè cũng được gỡ ra vì lo miền này tòan đất đỏ sợ đi qua bãi lầy nào thì khốn. Cặp túi cũng được thay thế 4 cái móc nhôm bằng 4 cái móc sắt tự chế vì lần trước mấy cái móc nhôm không chịu được sức nặng của cặp túi khi qua những đọan đường xấu cứ quác ra. Đến trước ngày khởi hành tôi mới phát hiện bánh sau bị gãy căm thế là thay vội cây căm. Rút sơ lại cái bánh. Việc thay căm hấp tấp này đã khiến tôi phải 2 lần vất vả trong chuyến đi (hồi sau sẽ rõ). <br /><br />Cung đường theo kế họach sẽ đi qua hết 5 tỉnh miền Đông Nam Bộ, gồm Bình Dương, Tây Ninh, Bình Phước, Đồng Nai, và BR-VT với lộ trình khỏang hơn 800km. Do tính chất đồi dốc nhiều ở vùng này nên tôi dự định chia lộ trình thành 10 chặng. Cũng như lần trước, những con đường nhỏ, đường rừng sẽ được ưu tiên. Rất cảm ơn những phượt gia trên <a href="http://www.phuot.com/forums/index.php" target="_blank">Phuot.com</a> và <a href="http://caravanviet.com/forum/index.php" target="_blank">CaravanViet</a> đã nhiệt tình góp ý, chỉ dẫn để tôi có thể thảo ra một cung đường thật ưng ý. Nhớ lại lần trước bị lạc ở sông Gành Hào và không đi hết được con đường ven biển từ hòn Chông về Rạch Giá, ức lắm. Lần này tôi muốn trang bị một cái GPS. Vừa may có một bác trên nhà phượt đang rao bán và nhờ sự giúp đỡ nhiệt tình của bác pvnguyen, chiếc Garmin Etrex VentureHC đến được tay tôi một tuần trước ngày khởi hành. Cũng mất mấy ngày mày mò cách sử dụng, add bản đồ vẽ road các kiểu. Lại may, có một bác bên <a href="http://caravanviet.com/forum/index.php" target="_blank">CaravanViet</a>, bác Viethorse, cho mượn bộ mount kit để gắn cái gps lên tay lái thế là mọi việc cũng xong. <br /><a href="http://ridewithgps.com/trips/22806" target="_blank"><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/map1.jpg" border="0" class="linked-image" /></a><br />Lộ trình của cả chuyến đi: <a href="http://ridewithgps.com/trips/22806" target="_blank">http://ridewithgps.com/trips/22806</a><br /><br />Một ngày trước khi đi, bác Tuấn (Tuấn Béo) bên <a href="http://caravanviet.com/forum/index.php" target="_blank">CaravanViet</a> báo là sẽ tham gia đạp xe chung tới Dầu Tiếng. Thế là chặng đầu sẽ có tới ba người, tha hồ đông vui.<br /><br />Đêm trước ngày khởi hành, điện thọai cho Huy mới biết hắn vẫn chưa “thưa” với gấu về chuyến đi này. Cảm thấy lo lo, không biết, có khi nào… lại đi một mình!
amytlai
26-05-2012, 11:49 AM
CHẶNG 1: Sài Gòn – Dầu Tiếng <br />Mar 7, 2010. Lộ trình: <a href="http://ridewithgps.com/trips/23598" target="_blank">http://ridewithgps.com/trips/23598</a><br />Đọan đường đi được 109km. Đã đi được: 109km<br />ĐL Đông Tây - TL10 - Hóc Môn - TL15 – Bến Súc - TL744 – Dầu Tiếng<br />(TP.HCM – Bình Dương)<br /><br />5h30 Đồng hồ báo thức reo ầm lên, lò mò thức dậy nhận được tin nhắn của Huy: “em tới trễ hơn 6h”. Thay đồ, kiểm tra lại đồ đạc lần cuối, đến 6h bác Tuấn alô cập nhật giờ giấc. Vẫn phải đợi, sốt hết cả ruột, bác Tuấn đã khởi hành từ nhà đi Hóc Môn, 6h15 phone cho Huy, ò..í..e. 6h30 phone thêm cú nữa vẫn ò..e..í. Thôi rồi, chắc vợ hắn không cho hắn đi rồi. Thế là lại một mình trên đường vắng chuyến này thôi. 6h45 lên đường.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0001.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Sáng sớm cả nhà còn ngủ, chụp tấm hình với bà già</i><br /><br /> Đạp được một đọan chợt thấy một chiếc áo vàng đang hùng hục đạp từ xa ngược lại. Ha.. ha.. chính hắn. Ới nhau một tiếng cả hai cùng quay đầu về hướng Bình Chánh. Thế là ổn. Thì ra do không dám báo cho vợ biết trước nên đến 4h sáng bác Huy mới lọ mọ đóng gói đồ đạc nên đến trễ. Từ ĐL Đông Tây ra QL1 rẽ qua Trần Đại Nghĩa, vòng qua khu Lê Minh Xuân rồi TL10 tiếp theo là loằng ngoằng thêm mấy con đường nữa theo cái GPS để hướng về Hóc Môn. Cứ nghĩ đọan này ngắn thôi ai dè đến khi gặp được bác Tuấn ở quán bún bò đã là 30km. Sau khi tát hết tô bún bò với khúc giò bự chảng, chúng tôi, ba chàng ngựa sắt đạp thủ dàn đội hình lăn bánh. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0002.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Quán bún bò, địa điểm ba anh em gặp mặt trước lúc lên đường</i><br /><br />Qua một con đường mới mở khá rộng rãi để đi qua TL15 gặp một cái Thiện Viện, ghé vào định chụp mấy cái hình thì Huy nhà ta phát hiện cái túi hàng Việt Nam chất lượng Việt Nam bị tét một đường do nhồi nhét quá cỡ. Hai phương án được 3 bộ xử lý đời đầu đưa ra giống nhau. Một là mua hai sợi dây ràng để gia cố cặp túi, hai là tậu cặp giỏ đệm và một khúc cây để treo theo kiểu đi bán gà. Phương án thứ nhất được thực hiện trước nhưng con gà Sony Vio bảng mặt 15” nặng 2,5kg trong túi cứ chực nhảy ra ngòai. Nhảy thế nào không biết cuối cùng nó nhảy thẳng qua túi của em. (Và vui vẻ ở yên đó cho tới cuối cuộc hành trình). Ăc.. đúng là tí, ngọ, mẹo, dậu tứ hành xung, em tuổi chuột nên không ưa được con gà này dù có là hightech. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0008.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Cái túi của Huy tét một đường do nhồi nhét quá cỡ. kể từ đây em phải gánh cái laptop 2,5kg của hắng. hu.. hu..</i><br /><br />Con đường QL15 nhỏ, xe cộ nhiều nhưng cũng khá đẹp với những rặng tre, trúc, tầm vông hai bên đường. Tôi có cảm giác bánh xe hơi đảo, dừng lại kiểm tra mới phát hiện hôm trước rút căm còn hơi trùng, nên vài cây căm tự lỏng ra. Tấp vào một quán nước mía. Căng đều lại bánh sau. Lúc này bác Huy cũng tranh thủ có sóng 3G alo về cho vợ để báo cáo lên đường. hà hà.. bác í cứ dí cái videophone vào mặt mình để cho bà nhà tin là đi với a Thắng. Hơ.. bỗng nhiên mình uy tín lạ. Sau độ nửa tiếng thì mọi việc hòan tất, chúng tôi tiếp tục lên đường, trời bắt đầu nắng. Đi một đọan thấy có cái sân bà con già trẻ tập trung đông đông, ghé vào xem (công nhận bọn xe đạp này rảnh thật) thì là hội thi “chim khỏe chim đẹp chim hót hay”. Tiếng chim hót vang cả một vùng. Chắc có tới 4-5 chục cái lồng được treo kín cả sân, các anh các chú xì xào bàn tán - chim này lông đẹp chim kia lông xù, các chị các cô tấm tắc ngợi khen chim này to khỏe chim kia chân dài, vui vãi. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0007.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Hội thi chim cấp "Ấp" chim nhiều thía này làm sao biết con nao đang hót con nào đang ho mà chấm nhỉ?</i><br /><br />Ghé nghĩa trang liệt sĩ Củ Chi chúng tôi tranh thủ bôi ít kem chống nắng, trời hôm nay tuy không nắng lắm nhưng cũng đủ làm cho bác Tuấn tứa mồ hôi lỏng tỏng như cái vòi rô-mi-nê quá hạn sử dụng. Tuấn rất vui và nhiệt tình, tuy lâu ngày không đạp xe đường xa nhưng bác ấy vẫn rất cố gắng. Qua cầu Bền Súc chúng tôi tiến vào địa phận tỉnh Bình Dương. Dừng lại ăn cơm ở ngay ngã ba 15-744. 1h30 cả đội tiếp tục với con đường 744 rộng rãi dễ đi, lâu lâu có vài con dốc. Nhưng cánh rừng cao su đầu tiên của cung đường xuất hiện chúng tôi cũng ghé vào tránh nắng, chụp hình một chút. Chỉ còn hơn chục km nữa thôi tranh thủ tiếp tục lên đường để bác Tuấn kịp đón xe về SG.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0018.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Nghĩa trang liệt sĩ Củ Chi</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0026.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Bác Tuấn thử bánh trong rừng cao su</i><br /><br />Tới được cổng chào TT Dầu Tiếng hí hửng chụp tấm hình. Nào ngờ sau đó là cả một con dốc dài. Vừa đến TT gặp ngay chiếc xe bus chạy ra. Không kịp chụp tấm hình lưu niệm, bác Tuấn nhảy thẳng lên xe để về SG, hai thằng tôi nhìn theo chiếc xe màu xanh đọt chuối khuất dần dưới con dốc, Cảm ơn một tấm lòng nhiệt tình. <br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0042.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Tiến vào trung tâm huyện Dầu Tiếng</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0042.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Hòan thành chặng đầu</i><br /><br />Lòng vòng hỏi chỗ nghỉ thì được biết ở đây không có ks, chỉ có nhà nghỉ. Một cái nằm tít cạnh cánh rừng cao su cách tt phải 3km. một cái gần tt hơn nhưng phòng ốc xuềnh xòang, quyết định chọn cái thứ 2. lúc chuẩn bị nhận phòng cả hai chúng tôi mới phát hiện một trục trặc ngớ ngẩn, rằng cả hai đứa đều không đem theo CMND. Bố khỉ. Cũng may nhà nghỉ cũng thông cảm nên cho chúng tôi ở. Hỏi thăm xem có xe đò xe khách chạy tuyến này để nhờ người nhà gửi giấy tờ lên thì được biết trước đây có nhưng từ ngày có xe bus những xe khách đều dẹp hết. Còn nếu muốn gửi chuyển phát nhanh thì cũng phải mất ít nhất 2 ngày mới đến. Hòan hảo! Sau khi hội ý, Huy quyết định sớm mai về SG để lấy giấy tờ, sẵn đi may lại cái túi bị rách luôn.<br /><br /><i><b>con tiếp... các bác đừng hối, em.. rối</b></i><br />
phuong_huy
26-05-2012, 11:49 AM
CHẶNG 2: Vòng quanh Dầu Tiếng<br />Mar 8, 2010. Lộ trình: <a href="http://ridewithgps.com/trips/23835" target="_blank">http://ridewithgps.com/trips/23835</a><br />Đọan đường đi được 29km. Đã đi được: 138km<br />(Bình Dương)<br /><br />Do cả hai đều quên đem theo giấy tờ tùy thân, hôm nay Huy phải ngược về Sài Gòn bằng xe bus để lấy giấy và gia cố lại cái túi. 5h Sáng, trời còn tối đen, không có bóng xe ôm nào. Từ nhà nghỉ đến bến xe là một con dốc dài phải hơn cây số. Tôi phải chở 75kg thịt hơi biết nói lên hết cái dốc đó, Ặc.. bài tập khởi động buổi sáng hơi quá thì phải. 5h30 xe bus trớ tới. Huy lên xe, tôi lủi thủi cuốc về phòng trọ. Nghĩ trong bụng, có khi nào về nhà vợ hắn giữ lại không cho đi luôn không. Về phòng định ngủ tiếp nhưng cũng chẳng ngủ được. 7h lại lôi xe ra đạp đi tìm đĩa cơm ăn sáng. Điểm tâm xong định tìm một quán càfe đâu đó ngồi nhâm nhi, nghĩ bụng, chắc gần thượng nguồn sông SG sẽ có quán café bờ sông, thế là bon bon theo con đường gì đó không biết tên tôi hướng về thượng nguồn sông SG. Tới cây cầu bắc qua sông, chẳng thấy cái quán nào đành tiếp tục đi thẳng. Một con dốc dài dẫn tôi vào cánh rừng cao su rồi đến một ngã ba mà trên GPS không thấy thể hiện. Vẫn chưa có chỗ uống café. Sáng ra không định đạp xa nên không đem theo nước cũng chẳng có ruột dự phòng, nhìn con đường vắng vẻ hun hút trong rừng cũng hơi ngại, không biết nó dẫn đến đâu và lỡ xì bánh thì không biết kêu ai. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0043.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Con đường rất đẹp</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0052.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>nhưng rất vắng vẻ</i><br /><br />Nhưng con đường có sức hút kỳ lạ. Phân vân một lúc tôi tiếp tục quẹo phải vào rừng. Cảnh hai bên rừng cao su nhẹ nhàng đến lạ, tiếng chim hót, tiếng ve kêu rôm rả bên tai. Đi một đọan thì gặp một quán nước bên rừng, liến tấp vào kêu ly phê đá. Ngồi nhâm nhi café lôi bút ra viết nhật ký. Đến đọan ngày tháng năm mới nhớ hôm nay là ngày của các dì các mợ. Thế là móc dế ra, nhăn răng hát bài tám tháng ba với phong cách rất ư là nịnh… đầm. Ngồi chơi độ hơn tiếng, hỏi thăm đường thì biết đường này dẫn ra đập chính hồ Dầu Tiếng. Biết là sẽ không bị chết khát (vì đi ra hướng hồ) tôi tiếp tục lên xe đạp tiếp. Đến đọan gặp một con kênh lớn nước cuồn cuộn xanh trong, nghĩ bụng nếu cứ đi theo bờ kênh lên hướng thượng nguồn thì chắc chắn sẽ đến đập. thế là rẽ vào. Con đường đê đất cát trắng mịn uốn lượn theo dòng chảy. Không một bóng ngưới, không một bóng nhà chỉ có tiếng quang quác của mấy con chim bay lượn xa xa lâu lâu bổ đầu xuống dòng nước gắp lên được con gì chẳng rõ.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0047.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Con đường đê dọc kênh</i><br /><br />Đang đắc ý với con đường khám phá, tôi phải đột ngột dừng bước giang hồ (chỗ này gọi là “kênh hồ” mới đúng) thì gặp cảnh này.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0053.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Bó bánh</i><br /><br />Đành quay đầu lại con đường ban nãy để đi tiếp về hướng cửa đập. Tại cửa đập thấy dân tình đi qua thỏai mái nhưng tôi bị chặn lại yêu cầu mua vé (tham quan du lịch). Khổ, mặt tà lỏn mang dép lê đi xe đạp mà cũng bị phát hiện là sao nhỉ. 3k cho cái vé, Tôi hí hửng đạp xe leo lên con đập. Chụp chọat mấy tấm hình trời cũng đứng nắng.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0071.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Năm nay mùa nóng đến sớm thì phải mới tháng 3 phượng đã nở</i><br /><br /> Tiếp tục đi đến đập phụ. Ngó nghiêng một lúc rồi tiếp tục đi xuyên qua cánh rừng cao su để ra 744 rồi về tt Dầu Tiếng. Ghé vào ăn trưa, alo cho Huy thì được biết Huy cũng đã sửa xong cái túi chuẩn bị lên đường. Hôm nay chỉ định đi uống café mà cuối cùng cũng làm được một tour mini gần 30km. Về phòng nghỉ ngơi, đến 4h30 Huy lên tới. Hai anh em lại sôi nổi bàn tính cho cung đường ngày mai – chinh phục núi Cậu, núi Tha La.
phuong_huy
26-05-2012, 11:49 AM
CHẶNG 3 : Dầu Tiếng – Tân Châu (khám phá núi Cậu, núi Tha La)<br /> Mar 9, 2010. Lộ trình: <a href="http://ridewithgps.com/trips/24236" target="_blank">http://ridewithgps.com/trips/24236</a><br /> Đọan đường đi được 75km. Đã đi được: 213km<br /> (Bình Dương – Tây Ninh)<br /> <br /> Đọan này từ lúc lên kế họach ban đầu đến trước lúc thực hiện đã phải thay đổi cung đường đến 3 lần, do không có đò ngang vượt hồ Dầu Tiếng nên câu trải lời cuối cùng của chúng tôi là: khám phá núi Tha La và núi Cậu, sau đó sẽ đi dọc theo con đê phía nam của hồ để đi lên Tân Châu. Đọan này gay cấn là trên bản đồ GTĐBVN không thể hiện con đường chạy bọc quanh núi. Thế là phải tìm đường bằng không ảnh trên googlemaps rồi chuyển thành file.gpx sau đó load vào GPS. Đây là lần đầu mình sử dụng chức năng này trên gps hi vọng nó sẽ đưa mình đi đến nơi về đến chốn.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0073.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Nhà trọ nơi hai thằng phải chôn bánh 2 ngày để về lấy giấy tờ</i><br /><br /> Sáng 6h thức dậy, loay hoay gói ghém đồ đạc, Huy chưa quen với cái túi nên loay hoay hơi lâu. 8h ăn sáng xong chúng tôi hướng về 744. Ở đây xin nói lại một chút cho rõ; Mình gọi con đường này là 744 vì trong gps và những cột mốc km dọc đường ghi rõ là 744 nhưng trên bản đồ GTĐBVN và cả google lại vẽ con đường 744 là con đường khác chạy song song bên phải con đường này?? cái này bác nào tường địa lý xem lại giúp xem em sai chổ nào ạh.<br /> Con đường 744 (tạm gọi) tốt, yên ắng, chạy dọc theo hai cánh rừng cao su. Với những con dốc dài vừa phải. Theo không ảnh của google tôi ghi nhận được 2 con đường dẫn vào núi Cậu và tôi đã đánh dấu cả hai. Sau khi cách tt Dầu Tiếng độ 10km thì đến điểm đánh dấu thứ nhất. Hóa ra không phải là con đường lên núi mà là một con suối nhỏ. Tiếp tục đạp thêm khỏang 3km nữa đến điếm đánh dấu thứ hai thì thấy một con đường nhỏ trong lô rừng cao su. Cẩn thận hỏi thăm người địa phương một lần nữa chúng tôi tin chắc rằng đã tìm đúng con đường đi vào. Con đường đất đỏ phủ đầy lá vàng dẫn chúng tôi vào trong lô rừng cao su, có đọan rất hẹp chắc chỉ xe máy đi lọt. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0075.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>ngã rẽ từ 744 vào con đường để lên núi Cậu</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0084.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>bên trong rừng cao su, ở đây sóc nhiều lắm, chụp hình tự động cứ lo chúng nó nhảy xuống vồ mất cái máy</i><br /><br />Lên hết một con dốc cao là đến một ngã ba khá lớn, trước mặt là một doanh trại bộ đội. Rẻ phải, chúng tôi bắt đầu chính thức đi vào con đường vành đai của núi Cậu. Vắng tanh như chùa bà đanh, xa xa trong rẫy có mấy mái nhà. Mấy con chó thấy chúng tôi từ xa hùa nhau chạy ra sủa inh ỏi. Con đường cứ uốn lượn quanh núi hết cao su rồi lại điều, hết điều lại bạch đàn, có những đọan vẫn hoang sơ rừng rậm. Bên núi bên rừng, dốc lên, dốc xuống, cứ như vậy chúng tôi cứ từ từ thong thả quay đều pedal và hưởng thụ từng làn gió, từng tiếng chim kêu, từng mùi hương thoang thỏang của núi rừng. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0133.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Con đường hoang sơ</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0096.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Huy tung tăng lên núi</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/IMG_4820.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>em cặm cụi leo đồi</i>
hamasco
26-05-2012, 11:49 AM
Một lúc sau chúng tôi vòng qua đến bên kia vách núi đọan này có những con dốc rất cao, chắc phải hơn 12%, về hết đĩa hết líp gò người đạp mà tốc độ chỉ được 5-6km/h. Chợt từ sau lưng tôi Huy băng băng qua mặt, nghĩ bụng, sao hắn khỏe thế!! thêm được vài chục mét bác Huy đuối giò, không kịp rút chân khỏi can để nhảy xuống nên ôm nguyên xe té một cái bạch.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0142.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Đo đồi</i><br /><br /> Bài học té đầu tiên của cậu ấy từ khi mang giầy có can (clipless, lọai giày tự động gắn chết vào pedal khi đạp) tính ra vẫn còn nhẹ. Qua khỏi con dốc chúng tôi đến một cái miếu mà người ở đây gọi là miếu Yên Ngựa hay miếu Cậu Bảy. Hai thằng dừng lại uống nước nghỉ chân bên một cái quán nước nhỏ cạnh miếu. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0135.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>gps-cứu tinh tiểu lộ</i><br /><br />Phải công nhận cái gps thật là hữu dụng ở đọan này, con đường được vẽ trước chính xác từng khúc cua nhỏ. Cứ theo đó mà đi. Nếu không có nó thì tới mấy cái ngã ba không biết hỏi đường ai trên cái núi khỉ ho cò gáy này. Qua khỏi cái miếu độ 2km chúng tôi gặp thêm 2 cái dốc trời thần nữa Huy phải nhảy xuống dắt bộ còn tôi lên hết dốc mồ hôi ướt như tắm.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0139.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Dắt bộ, chuyện nhỏ</i><br /><br /> Qua bên kia dốc là đến núi Tha La. Một con đường nhựa mới làm rất đẹp. Hai tên đổ dốc băng băng trên 40km/h. Đi qua Chùa Bà, rồi khu du lịch Núi Cậu chúng tôi xuống tới bờ hồ Dầu Tiếng. Tiếp tục đi đến đập phụ vào đập chính. Từ đập Chính theo con đường đê đất đỏ thẳng tắp chúng tôi hướng về Dương Minh Châu. Trới bắt đấu đứng nắng. bụng cũng lên tiếng kêu gào, hai thằng phải chạy xuống con đường nhựa để tìm cái ăn, nhưng lạ thay, suốt một con đường dài không có quán ăn nào cả. đã hơn 12h còn cách Dương Minh Châu 7km, chúng tôi phải tấp vào một bóng râm ven đường lôi phômai, xúc xích bánh ngọt ra chữa cháy.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0207.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Lương khô</i><br /><br />1h30 chúng tôi tới ngã ba Dương Minh Châu, thấy cái quán cơm đầu tiên là tấp vào không kịp suy nghĩ. Trời nắng như thiêu đốt, chúng tôi nán lại quán cơm nghỉ ngơi cho tới 3h30 mới dám khởi hành đi tiếp. Từ đây đến Tân châu còn 25km phải qua một con dốc khá cao trước khi đổ ra TL785. Đọan này Huy đạp tốt, Tôi thật sự ngạc nhiên với khả năng đạp xe của Huy. Tuy mới đạp xe lại có mấy tuần mà cậu ta tỏ ra rất dẻo dai đặc biệt với những đọan đường bằng. Chúng tôi chỉ mất 1 giờ để đến Tân Châu lúc 4h30.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0214.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Tới òi</i><br /><br /> Khách Sạn Hoa Hồng ở Tân Châu khá tốt với giá 120k, Tắm rửa nghỉ ngơi, 7h chúng tôi đi ăn tối rồi ra tiệm net. <br /> Ngày mai đích đến sẽ là An Lộc (Bình Long). Tôi không định đi hướng ngã ba Kà Tum mà sẽ tìm đường qua vùng phía tây bắc lòng hồ vượt qua suối Ngô về Suối Bà Chiêm rồi ngược lên Con Trăn để đi An Lộc. Đường mòn có thể hiện trên bản đồ nhưng không biết đường xá, thuyền đò như thế nào.
drvovanloan
26-05-2012, 11:49 AM
CHẶNG 4: Tân Châu – An Lộc <br />Mar 10, 2010. Lộ trình: <a href="http://ridewithgps.com/trips/24458" target="_blank">http://ridewithgps.com/trips/24458</a><br />Đọan đường đi được 71km. Đã đi được: 284km<br />(Tây Ninh-Bình Phước)<br /><br />Sau mấy ngày bụi đường, hai chiếc xe bám đầy đất đỏ, sáng ra hai tên phải kiểm tra, lau chùi, châm dầu vào sên. Sau khi trả phòng chúng tôi điểm tâm với hai tô bún rêu. Mua thêm hai hộp xôi đem theo cho chắc bụng. Theo đường 795 hai con ngựa sắt Hướng về cầu Tha La. Đây có lẽ là đập thì đúng hơn, nó ngăn dòng điều phối nước giữa hai hồ Tha La và Dầu Tiếng. Từ đây nhìn về hướng Dương Minh Châu vẫn thấy ngọn núi Bà khá rõ.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0228b.jpg" border="0" class="linked-image" /><br />Hello Tha La<br /><br />Từ Tha La đến Tân Thành (Tân Trung) khỏang 15 km, con đường nhựa rộng chạy dọc theo những cánh rừng cao su, Lúc này tuy buổi sáng nhưng đã có gió ngược khá mạnh, Dân tình khu này vui lắm thấy hai thằng tôi cứ gọi vào uống nước, có người vác xe máy chạy theo nói chuyện, nhờ vậy tôi mới biết được một thông tin quan trọng – Có đò đi qua Suối Ngô – khà khà.. vậy là không phải lo nữa. Tới Tân Thành một cặp vợ chồng rất nhiệt tình chạy theo chỉ đường cho tôi ra hướng bến đò. Rồi khi gần đến bến đò phải băng qua mấy cái rẫy trồng khoai mì đường cát nhỏ xíu chỉ vừa bánh xe rất khó đi lại phải vòng tới vòng lui. Đang lóng ngóng thì có một anh, xe chở 4 can xăng 20lít mà lúc nãy tôi gặp ở Tân Thành bảo; “đi theo tui nè” nói xong ảnh ôm cua té một cái ạch... Công nhận thổ địa vùng này nhiệt tình thật. <br />Tới bến đò, trước mặt tôi là một con sông xanh ngắt. Chú lái đò không lo đón khách cứ lon ton theo em ngắm nghía chỉếc xe đạp.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0262.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Bến đò Ba Học</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/IMG_5028.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Chú lái đò: anh ơi, chiếc xe đạp chay được bao nhiêu km/h.</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0262.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Huy đang thử trọng tải đò</i><br /><br />Con đò nhỏ chỉ chở được vài chiếc xe máy phải vòng tới vòng lui mấy lược để đón khách vì cứ vừa rời bến lại có khách mới xuống bến, cuối cùng cũng qua được bờ bên kia. 6km từ bến đò đến ấp Suối Bà Chiêm là con đường đất đỏ trong rừng cao su. Cao độ cứ nâng dần lên với những con dốc khá cao. Cảm giác từ đường nhựa qua đường mòn đối với mọi người chắc không hề dễ chịu nhưng với phương tiện là chiếc xe đạp thì những con đường rừng đường rẫy như thế này đem lại cho hai thằng tôi một cảm giác thật là sảng khóai. Có lẽ do quá hăng say leo dốc băng rừng nên khi đến Suối Bà Chiêm đầu gối của Huy có dấu hiệu đau nhẹ. Tôi rất hiểu cảm giác đau đó và thật sự lo lắng. Dừng lại bên quán nước mía ở ngã ba Suối Bà Chiêm cho cái gối nghỉ ngơi và bôi gel giảm đau, Hai li nước mía, hai chai không độ và hai hộp xôi cộng thêm một đĩa trái cây được xử lý nhanh chóng trong vòng 3 nốt nhạc. Đã hơn 11h, trời bắt đầu nắng to tiếp tục theo con đường đất đỏ dốc mỗi lúc một cao chúng tôi đạp ra đường 794 cách đó 9km. Chốc chốc tôi lại hỏi thăm tình hình cái đầu gối của Huy, cũng may cơn đau không tiến triển thêm nữa nhưng hai thằng phải giữ tốc độ vừa phải nhường nhịn cho cái gối. Nhớ chuyến miền Tây lần trước cái đầu gối đã hành tôi súyt bỏ cuộc nửa chừng nên lần này thấy đồng đội bị vậy tôi lo lắm. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0289.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>con đường từ Suối Bà Chiêm ra 794 nhiều dốc, hai bên là rừng</i><br /><br />Gần đến 794 có một con dốc rất cao và dài từ cao độ 50m vọt một phát lên 260m. Từ từ, hai thằng bò lên hết con dốc. Bình nước vừa châm ở Suối Bà Chiêm cũng hết sạch. Đã quá ngọ đọan này khá vắng vẻ không hàng quán, may mà có hai hộp xôi ăn lúc nãy nếu không thì thành ma đói. Định bụng đi thêm 13km nữa đến Con Trăn để ăn trưa luôn, nên khi ngang qua Cái Cày có mấy quán ăn ở trước nhà máy xi măng Tây Ninh nhưng chúng tôi không ghé vào. Ai dè, tới Con Trăn không có quán ăn nào, không lẽ quay đầu lại! Hỏi thăm thì được mách; đi thêm một đọan nữa đến cầu Sài Gòn sẽ có quán ăn. Vâng, một đọan ở đây là khỏang 7km với tòan dốc cao khiến đôi chân có lúc như muốn khựng lại. Dốc cao, nắng to, gió ngược, lượng pin trong người chắc chỉ còn được nửa vạch thoi thóp, cuối cùng 1h30 chúng tôi cũng đến được cái quán ở gần chân cầu Sài Gòn. Ăn uống nghỉ ngơi đợi cho qua cái nóng cao điểm, 3h30 chúng tôi tiếp tục lên đường. Ngày trước tôi đã từng biêt đến cây cầu Sài Gòn (mà người Việt hay gọi) ở Cambodia. Hôm nay tôi lại được biết thêm một cây cầu có tên Sài Gòn nữa. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0285b.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Cầu Sài Gòn (ranh giới Tây Ninh - Bình Phước)</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0293.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>dưới cầu là suối Cẩm Lệ</i><br /><br />Từ đây đến An Lộc chỉ ngót 20km nhưng lên dốc liên tục, gió cũng không ủng hộ chúng tôi, nhiệt độ ngòai trời phải trên 37 độ. Con đường đi xuyên qua khu vực trại giam Tống Lê Chân. Lâu lâu lại gặp những nhóm phạm nhân đang lao động trong những rẫy điều hay rừng cao su. Vẫy tay chào, cầu chúc họ mau sớm đến ngày tự do. Vùng này gần biên giới nên có nhiều người khơ-me sinh sống, bọn trẻ ở đây thích cái trò đạp xe hùng hục theo chúng tôi, kót két.. kót két, chúng ngóay ngưới hết cỡ trên những chiếc yên cao quá khổ cố vượt qua chúng tôi chỉ để nhe răng ra cười.. nụ cưới chiến thắng. Lúc ở tuổi đó chắc mình cũng như vậy thôi. hi..hi.. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0309.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Cố lên.. cố lên..</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0305.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Khu vực biên giới</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0311.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Đường cấm, thế thì đi đường nào ??</i><br /><br />Gần tới An Lộc chúng tôi được thả một con dốc dài, tốc độ băng băng, gió thổi phơi phới nhưng hai tên nhìn nhau mặt dài ngán ngẩm vì trước mặt chúng tôi, thị trấn An Lộc nằm trên một ngọn đồi cao sừng sững, càng xuống dốc bao nhiêu thì lát nữa càng khốn nạn bấy nhiêu. Đúng như vậy con dốc cuối cùng dài và cao. Với ít sức cùng lực kiệt cuối ngày chúng tôi bò lên con dốc trước sự ngạc nhiên của mọi người chung quanh, hình như ở đây không ai đi xe đạp thì phải. Chiếc xe tải ì ạch số 1 gào thét kế bên chúng tôi cũng bị khựng lại rồi giật lên bần bật như dẫy chết ở cuối con dốc. Cuối cùng cũng đến nơi. Tìm được một ks, chui vào lăn đùng ra nền gạch. Một ngày mệt nhọc, nhưng nghe nói cung đường ngày mai còn đèo dốc hơn nhiều… ngất.
ngphk
26-05-2012, 11:49 AM
CHẶNG 5: An Lộc – Thác Mơ<br />Mar 11, 2010. Lộ trình: <a href="http://ridewithgps.com/trips/25315" target="_blank">http://ridewithgps.com/trips/25315</a><br />Đọan đường đi được 91km. Đã đi được: 375km<br />(Bình Phước)<br /><br />Chương trình hôm nay thọat nhìn thấy dễ ăn, khỏang 90km tòan là đường nhựa. Sau khi ăn sáng chúng tôi trực chỉ hướng bắc thẳng tiến, mươi km đầu đa phần là thả dốc tàn tàn, chỉ vài con dốc dài nhưng không cao lắm đủ để làm nóng đầu ngày. <br /><img src="http://i739.photobucket.com/albums/xx38/xichlosaigon/Xe%20dap-Mien%20Dong%20Nam%20Bo/IMG_5079.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Thị trấn An Lộc, trước lúc khởi hành</i><br /><br />Sau khi đến một con suối tôi hiểu rằng… cuộc vui đã hết. Từ đây trở đi sẽ là vượt dốc băng đồi. đúng vậy, hết dốc dài rồi lại dốc ngắn. Đạp đường bằng rất tốt nhưng đường dốc không phải là sở trường của Huy, chúng tôi vẫn giữ cự ly vừa phải để hỗ trợ nhau, với những con dốc dài như thế này việc bị bỏ lại quá xa sẽ tạo một tâm lý không tốt.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0323.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Vùng này người dân tộc nhiều nên dùng từ tuy khó hiểu nhưng dễ hình dung</i><br /><br />7h30 chúng tôi tới trung tâm huyện Lộc Ninh, Lúc này đã đi được 25km, tìm một quán nước lề đường chúng tôi ghé vào làm ly cà phê sáng. Ngồi nhâm nhi café hóng hớt chuyện thiên hạ chúng tôi làm quen với một anh đi xe gắn máy được độ chế khá lạ mắt. Anh tên Tân, cũng chơi xe đạp và nhà cũng có hiệu bán xe đạp ở huyện này. <br /><img src="http://i739.photobucket.com/albums/xx38/xichlosaigon/Xe%20dap-Mien%20Dong%20Nam%20Bo/IMG_5084.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Tám</i><br /><br />Ngồi mãi nói chuyện trên trời dưới đất 9h chúng tôi mới tiếp tục lên đường. Con đường vẫn dốc với dốc, cứ nâng dần cao độ lên liên tục. Tới ngã ba Lộc Tấn có một con dốc thuộc hàng khủng. Từ Lộc Tấn, chúng tôi rẽ phải theo hướng Đông vào 748.<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0330.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>đường 748 đang thi công, từ đây trở đi phải đối diện với gió Đông</i><br /><br /> Gió hướng Đông mùa này rất mạnh, ngòai việc gò mình vật lộn với những con dốc, từ chặng này trở đi chúng tôi còn phải đương đầu với những cơn gió quái ác có lúc như muốn hất tung cả người lẫn xe. Đọan 748 này đang làm đường nên con đường tuy rộng nhưng hai bên đều là đá xanh lổm chổm, cả hai chiều xe cộ dồn hết vào phần giữa của con đường với bề ngang chỉ tầm 3-4m . Đường xấu, gió ngược, chúng tôi gần như không được hưởng phần lợi nào từ những đọan đổ dốc. Tốc độ đổ dốc chỉ tầm 20km/h nhiều lúc còn phải đạp hỗ trợ nếu không gió sẽ làm xe dừng hẳn. Khóai nhất của việc đi xe đạp là những lúc gặp các bác công an đang rình bắn tốc độ. Nhớ lại những chuyến đi bằng xe máy cứ phải từ từ, rón rén bò qua trạm, ngứa hết cả người. Rồi có lúc bị giữ xe, giữ giấy, năng nỉ ỉ ôi nhục đều cả mặt. Đi xe đạp thì cứ hiên ngang cao đầu, vẫy tay chào trước ánh mắt ngỡ ngàng pha chút bối rối của các bác í. Hôm nay có cả một chiếc xe tải chở những xe vi phạm rề rề chạy bên hông, bác công an áo hai gạch một sao ngồi trước cabin cứ trầm trồ, hâm mộ hỏi thăm hai thằng nhặng cả lên. khà.. khà.. Xem ra bác này cũng máu phượt lắm đây. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0341.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Ủy ban với bổn hiệu hòanh tráng với cả tiếng nước ngòai, đố biết tiếng gì!</i><br /><br /><br />Hôm qua nghe dự báo thời tiết khu vực miền đông nhiệt độ sẽ 37-38 độ ở ngưỡng nhiệt độ này, mồ hôi ra nhiều, nước trong người sẽ mất rất nhanh, rất dễ dẫn đến hiện tượng chuột rút, hoa mắt, lờ đờ. Việc uống nước đều đặng ít một để bù nước và tránh cho mồ hôi thóat ra nhiều là điều tối quan trọng. Mỗi ngày trung bình mỗi người chúng tôi nốc 3,5 lít nước trắng cộng trà đá, trà xanh, nước mía, nước dừa, café chắc cũng tới 5 lít/người. Thường cứ đến điểm dừng chân cuối ngày chúng tôi đi mua nước để chuẩn bị cho ngày hôm sau. Mỗi lần mua thường là 5 chai lọai lít rưỡi. mấy người bán hàng cứ ngơ ngác, chắc họ lo lắng, không biết bán cho bọn này có bị quy vào tội bán nước hay không. Há.. há..<br /><br />Mặt trời đã gần đứng bóng chúng tôi quyết định sẽ đạp tới ngã ba Công Chánh (Bù Đốp) để nghỉ trưa. Hai tên cặm cụi chả nói chả rằng cố trân người dưới cái nắng cái gió mà đạp. Cuối cùng cũng đến được ngã ba Công Chánh lúc 12h. Cái quán cơm lụp xụp dưới mái tôn thấp tè tè nóng như cái lò than cũng đông khách gớm, chờ một lúc lâu mới có cơm ăn, ăn xong hai thằng đạp đi tìm một quán nước để nghỉ trưa tránh nắng. Tìm được một cái quán khá khang trang có võng và cả wifi nữa chứ, hai thằng thăng một giấc đã đời, thức dậy check mail báo cáo bla.. bla.. đồng hồ chỉ 2h, ngòai trời nắng vẫn như thiêu như đốt, nhưng còn hơn 30km đồi dốc nữa, phải tranh thủ đi thôi. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0331.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>đứng trên cầu Sông Bé, cái cầu cũ chỉ còn hai cái móng</i><br /><br />
nhodt
26-05-2012, 11:49 AM
Đường 749 rộng rãi ít xe hai bên tòan rừng cao su, mùa nay ve nhiều, kêu rát cả tai, cao độ từ 100m ở Bù Đốp cứ nâng dần lên đến 260m. Có một con dốc có tên là dốc dài, dài thật và còn cao nữa, lên đến đỉnh dốc bở hết hơi tai. Thấy trên dốc cạnh rừng cao su có mấy cái nồi bán bắp luộc, tấp vào làm mấy trái. Bắp mới hái trong rẫy nên ngon và ngọt là sao. (mà thật ra đạp xe kiểu này ăn gì mà chả ngon).<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0348.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Bắp đê.. mại dzô</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0337.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Xe sử dụng nhiên liệu sạch, thân thiện với môi trường</i><br /><br /> Lúc này đã 3h30, còn cách đích hơn 15km nữa từ đây đã thấp thóang nhìn thấy núi Bà Rá. Cố lên.. cố lên, hai tên động viên nhau guồng qua những con dốc cuối cùng trong ngày. Ở những con dốc cuối đầu gối tôi hơi đau, phải dừng lại một lúc để nghỉ và thoa gel giảm đau cũng may chỉ còn vài km nữa mà thôi, Đến Phước Bình chúng tôi quẹo trái thả một đọan dốc dài, tốc độ lên đến 60km/h, quá đã. Đến thị trấn Thác Mơ (Phước Long) lúc 4h45, vòng tới vòng lui cũng tìm được một nhà nghỉ ở ngay chợ. 160k nóng lạnh đầy đủ. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0350.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Tới Phước Bình, chỉ còn cách đích 6km</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0362.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Một thế sáng tác độc quyền của đạp thủ</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0360.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Nhất nhì chặng 5 lên bục nhận giải tại trung tâm thị trấn Thác Mơ, xa xa là núi Bà Rá</i><br /><br />Ngày mai con đường sẽ lắm gian nan, trong đó chặng Sao Bộng – Đăng Hà, nghe nói, đường rất xấu, nhiều đèo dốc và không hề thể hiện trên bản đồ. Một lần nữa tôi phải ra tiệm net kiểm tra và vẽ lại con đường trên googlemaps để load vào gps chuẩn bị cho ngày mai.
tritinqn
26-05-2012, 11:49 AM
- Thú vui khám phá tuyệt vời thật! ganh tỵ wa <img src="style_emoticons/<#EMO_DIR#>/laugh.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":lol:" border="0" alt="laugh.gif" /> hồi trước em cũng đi miền đông nhưng bằng xe máy, oài nhớ cái nóng kinh người và những rừng cao su xanh mướt, chỗ hồ Dầu Tiếng có hàng cafe ngồi cũng mát mẻ lắm. CHúc anh sức khỏe luôn an khang để tiếp tục cho anh em dd những bài viết, những chuyến đi tuyệt thế này!<br />Thân!
vteehanoi
26-05-2012, 11:49 AM
CHẶNG 6: Thác Mơ – Cát Tiên<br />Mar 12, 2010. Lộ trình: <a href="http://ridewithgps.com/trips/26393" target="_blank">http://ridewithgps.com/trips/26393</a><br />Đọan đường đi được: 75km. Đã đi được: 450km<br />(Bình Phước – Lâm Đồng)<br /><br />5h sáng thức dậy, trả phòng, lại đi làm đĩa cơm tấm ở chợ. Chắc mọi người cũng thắc mắc sao mình lại hay ăn cơm tấm. Thật ra khi ở nhà ít khi nào mình ăn sáng với cơm tấm, nhưng đi xe đạp thì món này có vẻ hợp nhất, vừa chắc bụng vừa không óc ách và không nhiều bột ngọt như những món có nước. Bột ngọt khiến mình cảm thấy tê cơ nhất là phần cổ, vai mỗi khi ăn xong. Ra khỏi thị trấn hướng về núi Bà Rá gặp ngay một con dốc vừa cao vừa dài làm hai tên tối mặt tối mày. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0366.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Khu du lịch núi Bà Rá</i><br /><br />Đường vòng qua núi khá đẹp vắng vẻ với những rẫy điều nặng trĩu trái. Lần đầu mình thấy cách người ta hái điều, chỉ cần dùng cái cây móc vào cành điều giật mạnh mấy cái thế là những trái điều chín rơi lộp bộp xuống đất. Qua bên kia vách núi có một con đường nhỏ đất đỏ bên trái dẫn vào chỗ cửa đập, hai tên cũng thử đi vào. Một con dốc sừng sững trước mặt, ì ạch leo lên hết con dốc gồ ghề dựng đứng để rồi… chỉ nhìn thấy cái đập cạn khô. Con sông Bé đọan này đúng là bé thật, chỉ như một con suối nhỏ. Người dân địa phương cho biết vào khỏang tháng 9-10, đập thường xả lũ, nước rất nhiều, tiếng nước đổ có thể nghe thấy cách xa cả cây số. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0365b.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>dốc này àh, vẫn chưa là gì</i><br /><br />Quay ra lại con đường chính, đi tiếp đến ngã ba Phước Lộc. Chúng tôi không đi thẳng ra 749, mà quẹo trái để ra bến đò vượt qua lòng hồ Thác Mơ (tối qua, nhờ bác Tuấn béo dùng thiên lý nhãn hiệu google dò tìm và sáng ra hỏi thăm chị bán xôi mình mới biết con đường này). Bến đò vắng tanh, đợi mãi một lúc lâu mới có thêm vài người tới chờ đò. Con đò ở bên bờ bên kia chắc thấy bên này vắng khách quá nên cũng chẳng thèm chạy qua cứ đậu ì ra đấy. Phải đợi hơn nửa giờ đồng hồ đò mới qua, vài người lục đục kéo nhau lên đò để.. tiếp tục chờ. Nước lòng hồ trong vắt, có thể nhìn thấy rõ những đàn cá bơi lội tung tăng dưới đáy. Đây là một trong những hồ lớn nhất của miền Đông với diện tích mặt nước hơn 12.000ha. Hồ được ngăn đập và hình thành đã lâu vậy mà trên bản đồ GTĐBVN vẫn chỉ thể hiện như là một khúc sông bé tẹo. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0397.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Bến đò qua hồ Thác Mơ</i><br /><br />Qua bờ bên kia là một khu vực có nhiều người dân tộc sinh sống. Con đường đất đỏ đá lổm chổm, với những con dốc ngắn nhưng rất cao chạy xuyên qua những cánh rừng cao su bạt ngàn. Có đọan đang đổ đá cuội để làm đường rất khó đi chúng tôi phải chạy cặp vào bên trong rừng cao su cho đỡ dằng sốc. Sau khi đi hết khỏang 8km đường đất đỏ gặp một ngã ba đường nhựa, chúng tôi quẹo phải độ 3km nữa thì ra đến QL14. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0404.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Được quà</i><br /><br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0409.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Đường ngòai đang làm khó đi, chúng tôi phải chạy vào trong rừng cao su</i><br /><br />9h30, sáng tới giờ tòan dốc với đồi đã đốt của hai thằng khá nhiều calo, cần tìm một quán nước nghỉ chân, sẵn thăm dò tình hình chặng đường còn lại. <br />Vừa dựng xe vào một quán nước tôi chợt nhìn thấy ở góc quán có một chiếc xe đạp hơi lạ lạ, quái quái. Một chiếc xe đầm cũ kỹ, sơn phết đủ màu, phía sau buộc một cái túi được bao bọc kỹ càng, phía trước là một giỏ đồ với túi nhựa tránh mưa tránh nước, nhìn kỹ một chút thấy xe có trang bị đề trước đề sau đầy đủ lại thêm mấy cái bình nước được “chế” trên sườn, nghĩ bụng, chủ nhân của chiếc xe này phải là một tay đi xa đầy kinh nghiệm. Chắc chắn đạp thủ đi bụi đó đang nghỉ chân trong quán này. Bước vào quán, rảo mắt nhìn quanh một vòng, không thấy ai có dáng dấp của người đạp xe đường dài. Quay lại gần chỗ chiếc xe thấy có một ông cụ râu tóc bạc trắng tầm tuồi “xưa nay hiếm” đang nằm lọt thỏm trong chiếc võng đu đưa lim dim mắt ngủ. Không lẽ nào! Không lẽ nào! Nhìn kỹ lại, ông cụ mặc bộ đồ màu đỏ cam, cái màu này ở tuổi ông chắc ít ai mặc trừ khi đi trên đường muốn mọi người dễ thấy để tránh. Trên cổ ông quấn một cái khăn, chắc để lau mồ hôi, làm khăn che nắng hay khẩu trang đi đường. Rồi thì túi lớn túi bé trước bụng theo kiểu phượt thủ chính hiệu. Nếu đúng ông là chủ nhân của chiếc xe kia, thì có lẽ ông là lão quái đạp thủ lớn tuổi nhất mà tôi từng gặp. Chọn một cái bàn gần chỗ ông cụ, tôi kéo ghế ngồi. Tiếng ghế nhẹ nhàng nhưng cũng đủ làm một lữ khách độc hành luôn đề cao cảnh giác như ông giật mình mở mắt. Huy lúc này cũng từ ngòai bước vào. Sau câu chào hỏi lễ phép, tôi không chờ được nữa liền hỏi ngay: <br />- Có phải bác đi chiếc xe đạp kia không ạ? – Đúng rồi. Dù đã đóan được câu trải lời nhưng tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên.<br />- Thế bác đạp đi từ đâu đến đâu? – Tui ở Ninh Hòa, giờ đạp đi Năm Căn chơi. Hả!!!!.<br />- Vậy năm nay bác bao nhiêu tuổi? – Năm nay tui tám hai. Trời, Hai thằng nhìn nhau mắt chữ O mồm chữ A<br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0412.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Phượt lão đại cao thủ</i><br /><br />Kéo bàn, gọi nước, ba bác cháu nhanh chóng bắt chuyện rôm rả. Với cặp mắt tinh anh đọc chữ không cần đeo kính, cử chỉ nhanh nhẹn đi đứng gọn gàng như thanh niên, thật không tin nổi bác đã 82 tuổi, Khi biết hai thằng tôi cũng đi ngao du bằng xe đạp, cung bậc hào hứng chuyện trò của ba bác cháu vốn dĩ đang rất cao lại tăng thêm cung nữa, khà.. khà.. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/md0417.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Bên chiếc chiến mã</i><br /><br />Bác tên Nguyễn Tị, nhà ở 92 Nguyễn Trường Tộ, thị trấn Ninh Hòa. Bắt đầu làm quen với thú đi chơi xa bằng xe đạp ở tuổi 65. Và từ đó đến nay, với chiếc xe đạp tuy cũ nhưng được chăm sóc khá tốt, bác đã rong ruổi gần như khắp nơi từ mũi Cà Mau đến địa đầu Móng Cái. Bác luôn đi một mình, trong túi bọc theo mấy tờ giấy giới thiệu của địa phương, đi đến đâu xin tá túc tới đó. Khi thì Ủy Ban, khi thì chùa, khi thì nhà dân. Thật ấn tượng, Quả đúng là một phượt lão đại cao thủ. <br /><img src="http://img.photobucket.com/albums/v399/victorphung/Mien%20Dong%20Nam%20Bo/_DSC0422.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><i>Ba con người, một niềm say mê</i>
vBulletin v3.6.1, Copyright ©2000-2026, Jelsoft Enterprises Ltd.