PDA

View Full Version : Chinh phục Fanxifang - khám phá nét văn hóa đồng bào dân tộc -bài đăng Công an TP.HCM


hamasco
26-05-2012, 11:55 AM
Du lịch Fanxifang được ghi nhận là một trong những tour du lịch độc đáo nhất của du lịch vùng Tây Bắc. Những điểm mạnh của tour du lịch này nằm ở các hoạt động: điền dã (trekking), cắm trại, khám phá và thưởng ngoạn… và đặc biệt là những trải nghiệm về văn hóa của đồng bào các dân tộc thiểu số vùng cao.

Dư vị ngọt ngào của “người chiến thắng chính mình” và những cảm xúc dâng trào khi đứng trên nóc nhà Đông Dương của tôi dường vẫn chưa thể lắng dịu. Cảm xúc của tôi được chia sẻ bởi lý do thật đơn giản cũng giống với bất kỳ ai đã từng chinh phục Fanxifang đều có niềm tự hào.
Một số người bạn quốc tế tôi quen trong hành trình chinh phục đỉnh núi này giờ trở nên gần gũi, chúng tôi vẫn trao đổi email về những kỷ niệm trong hành trình. Nillese - cô gái người Pháp, 26 tuổi-chia sẻ niềm phấn khích và cũng bày tỏ sự ngạc nhiên là hình ảnh núi Fanxifang của Việt Nam chưa được “tiếp thị” đúng mức. Cô nói: “Trên thế giới có nhiều hội những người yêu thích du lịch dã ngoại và tôi chắc chắn rằng họ sẽ không thể bỏ qua cơ hội để chinh phục Fanxifang”.

Hiện nay tại thị trấn Sa Pa có 20 doanh nghiệp du lịch, kinh doanh sản phẩm du lịch “trekking Fanxifang”. Trước năm 2006 các doanh nghiệp này hầu hết chỉ phục vụ du khách nước ngoài, tuy nhiên, cũng chỉ dừng lại đón khách vãng lai. Đến nay cũng chỉ có hai trong tổng số hai mươi doanh nghiệp quảng bá sản phẩm tới thị trường châu Âu. Anh Đào Đức Phong giám đốc doanh nghiệp Green Sapa cho biết: “Khách đến từ thị trường châu Âu đòi hỏi tiêu chuẩn rất cụ thể. Ví dụ như độ chịu nước của lều trại, độ ấm của túi ngủ, độ sạch của nước uống, lượng ca-lo của bữa ăn. Việc lượng hóa này không phải đơn vị nào cũng làm được. Trong khi đó du lịch giá rẻ đang nở rộ mấy năm gần đây cũng là một nguy cơ hạ thấp chất lượng”.
Từ năm 2006 trở lại đây số lượng du khách trong nước tăng 300%. Số lượng các tour dã ngoại lên đỉnh Fanxifang vào mùa cao điểm có thể lên đến 40 tour một tuần. Các đơn vị phục vụ bữa ăn không theo tiêu chuẩn nhất định. Có đơn vị phục vụ cơm, mì ăn liền, xôi, bánh mì… thậm chí cả các món “phức tạp” như quay lợn, nướng gà chỉ vì rừng sẵn củi. Vết tích của những bữa tiệc này có thể thấy rải rác trên các điểm cao 2200, 2800, 3000… trên đường lên đỉnh Fanxifang. Sự thiếu qui chuẩn về lâu dài sẽ làm hại hình ảnh Fanxifang.
Tôi rất tâm đắc với câu nói của một nhóm bạn trẻ mới quen trong chuyến đi này: “Không để lại gì ngoài dấu chân, không mang gì đi ngoài những bức ảnh”. Thật vậy, điều làm mọi người lo ngại rằng, trong một thời gian không xa trong tương lai khi nhiều sản phẩm du lịch quanh đỉnh Fanxifang nở rộ thì việc gìn giữ môi trường phụ thuộc rất nhiều vào ý thức của du khách.

Một phần lý do khiến “chinh phục đỉnh Fanxifang” trở nên đặc biệt là do mỗi cuộc hành trình này phụ thuộc rất nhiều vào người dân địa phương, những người tham gia “làm” du lịch. Tôi muốn nói tới hai lực lượng không thể thiếu được trong hành trình này là porter (người mang vác) và hướng dẫn viên (guide).

Hãy tưởng tượng, bạn sẽ phải leo hơn một cây số theo chiều… thẳng đứng, trong điều kiện không khí loãng, địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt. Lúc đó, mọi thứ vật dụng, nhu yếu phẩm đều trở thành khối nặng không thể tải nổi. Chính vì thế mà hầu hết các đoàn đều phải thuê người khuân vác (trung bình 1 du khách, 1 porter).
Theo sự phân chia công việc của các nhóm lữ hành porter làm công việc “cấp” thấp nhất. Việc lựa chọn porter cũng đơn giản, chỉ cần khỏe mạnh, quen đi rừng, leo dốc và biết nghe lời… là đủ tiêu chuẩn.

Việc biết “nghe lời” cũng có điểm rất thú vị. Thông thường các nhóm porter đều có một người phụ trách. Người phục trách phải là người Mông, thạo tiếng phổ thông. Người này sẽ cắt đặt công việc cho mỗi thành viên. Và thực tế các thành viên chỉ “nghe lời” người phụ trách của mình.

Tôi nghe chuyện về nhiều ông khách “ẩu”, quát mắng porter, kết quả là bị porter bỏ rơi giữa rừng. Du khách cần xây dựng mối quan hệ hài hòa, bình đẳng, tôn trọng với porter, người giúp đỡ không thể thiếu trong hành trình chinh phục đỉnh Fanxifang.
Tôi đã có một chút trải nghiệm về vấn đề này. Do đoàn của chúng tôi đi rất đông với số lượng porter lên đến 50 người của 7 nhóm lữ hành, nên việc bám theo đúng nhóm để có cái ăn, chỗ ở rất quan trọng. Bạn không thể tùy tiện đi sang nhóm khác xin ăn. Chắc chắn porter sẽ không chia thức ăn cho bạn. Hành vi như vậy có thể coi là khiếm nhã ở nơi khác nhưng trong hành trình là nguyên tắc sống còn. Vì porter chỉ mang đủ lượng thức ăn, nước uống cho riêng đoàn của họ.

Vậy là để trở thành trưởng nhóm porter, anh phải thạo tiếng Việt thậm chí tiếng Anh bồi. porter làm nhiệm vụ mang vác phục vụ và luôn đi sau du khách. Họ không có nhiệm vụ chỉ đường. Việc chỉ đường là do “gai”-hướng dẫn viên. Những “gai” này nhất định phải phải giỏi tiếng Việt lẫn tiếng Anh.

Tôi gặp hướng dẫn viên Mã A Sàng, người bản Cát Cát. A Sàng năm nay 24 tuổi, đã có vợ và hai con, con lớn 5 tuổi. Vợ A Sàng làm nông nghiệp. Mấy năm gần đây trên đất Sa Pa có thêm nghề trồng thảo quả. Thu nhập từ thảo quả khá bấp bênh một phần do giá cả lên xuống thất thường, phần nữa do mùa vụ năng suất không ổn định, vậy nên công của vợ A Sàng cũng chỉ coi như nghề phụ. Mọi thu nhập đều trông chờ vào tài “chạy vạy” của A Sàng.

Mỗi chuyến đi với khách của A Sàng khoảng 2 ngày, thu nhập được khoảng 600 nghìn đồng. Vào mùa cao điểm về du lịch, một tuần A Sàng cũng dẫn được 4 lượt khách. Thu nhập như vậy là rất khá so với phần lớn số gia đình người Mông ở đây.
Người Mông hành động theo cái lý. Cái lý này chặt chẽ và được tôn trọng hơn bất cứ nội qui nào. Nếu không có cái lý của người Mông, cùng với sự tận tình chu đáo của họ hẳn nhiều chuyến chinh phục đỉnh Fanxifang của nhiều người không thể thực hiện được.

Tôi coi hành trình khám phá đỉnh Fanxifang là một du lịch tổng hợp. Ngoài những khám phá và trải nghiệm thắng cảnh như nhiều tour, tuyến khác, du khách còn được khám khá và trải nghiệm bản sắc rất độc đáo của người Mông.

Lam Thanh (theo CAO)

quanthoigian
26-05-2012, 11:55 AM
Dạo này mọi người đổ bộ lên Fanxipang nhiều quá. Mình hỏi nhiều bạn bè khi đi về đều nói "hạnh phúc là quãng đường chứ ko phải đích đến" nghĩa là lên đến đỉnh thì bị thất vọng vì chả có gì :( Dù sao leo núi cũng là một loại hình du lịch rất hay, giá mà có thêm nhiều điểm khác cho ace chinh phục thì tốt!

evgueni
26-05-2012, 11:55 AM
Em thấy, cái gì cũng vậy, vui nhất ý nghĩa nhất chính là lúc mọi người cùng nhau làm chung việc vì tập thể. Khi khởi hành và bắt đầu cuộc hành trình đều phải hoạt động theo nhóm, vui buồn tình cảm giúp đỡ nhau trong giai đoạn đang giữa đoạn đường. Khi đến đích rồi thì đơn thuần chỉ đạt mục đích, cái chất vẫn là tình đồng đội tình đoàn kết tập thể :D