PDA

View Full Version : Phiếm đàm các vấn đề trong và ngoài ngành Du Lịch


daloc
26-05-2012, 12:43 PM
<!--coloro:#000099--><span style="color:#000099"><!--/coloro--><!--sizeo:4--><span style="font-size:14pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><div align='center'><b> Văn hoá &quot;trang web&quot; </b></div><!--sizec--></span><!--/sizec--><!--colorc--></span><!--/colorc--> <br /><i><br /><b>Ngày nay, khi mà thông tin liên lạc trở nên dễ đến &quot;đầu giường&quot; từng nhà, từng người hơn bao giờ hết, website là một trong những cách giới thiệu về mình, rẻ nhất mà tiện nhất. &quot;Mốt&quot; viết trang web tràn ngập khắp nơi. Nhưng đằng sau nó là rất nhiều những câu chuyện đáng nói.</b></i><br /><br /><b>Trang web: chạy theo &quot;mốt&quot;.</b><br /><br />Chúng ta còn nhớ ngày xưa, khi máy tính còn là của hiếm, hay cái điện thoại di dộng là thứ &quot;qúy sờ tộc&quot;, nhiều chuyện &quot;cười ra nước mắt&quot; đã từng được kể. Tôi nhớ có một người quen có điện thoại di động &quot;sớm hơn người đời&quot; một tí. Và thói quen của người này là móc cái điện thoại to bằng nửa viên gạch ra, đưa lên tai và alô rõ lớn. Ai cũng nhìn, ai cũng thấy, nhưng làm gì có cuộc gọi nào đâu! Chỉ là quảng cáo thôi. Rồi một thời, vài nhà giàu cũng sắm &quot;máy tinh vi&quot;, à quên, &quot;máy vi tính&quot; (Tôi cứ hay nhầm tên, vì mới nghe từ này có mấy lần thôi), để ở nhà, &quot;trùm chăn&quot; cho nó oai, trong khi, thậm chí mở máy thế nào họ còn chưa biết. Và bây giờ là &quot;mốt&quot; trang web. Văn phòng kia có, chả nhẽ mình lại không có. Thế là thuê viết, có khi với giá lên trời: 100 triệu, 200 triệu. Mà sau khi hoàn thành, dân IT mà vào xem thì lắc đầu: &quot;Giá này trả cho mình viết 100 cái để có tiền thêm vào bữa cơm sinh viên đạm bạc thì đỡ biết mấy!&quot;<br /><br /><b>Trang web: không rõ nội dung.</b><br /><br />Nhiều trang web, khi người truy cập vào thăm ra, thì câu hỏi treo lơ lửng trên đầu họ. Trang web này để làm gì? Nội dung là gì? Ai là đối tượng? Cũng giống như ca nhạc, đôi khi có những tiết mục tạp kỷ, hay những cửa hàng có tên là &quot;bách hoá&quot;. Có những trang web &quot;bách hoá&quot;, khi vào, người mua không biết nên mua cái gì, vì cái gì cũng có, mà cũng không đủ.<br /><br /><b>Trang web: chỗ của những người biết và những người không biết gì.</b><br /><br />Không phải ai cũng chuyên ngành IT, và cũng không phải ai cũng có thể tự mình viết web. Những thuật ngữ &quot;cao siêu&quot;, khó hiểu kiểu như dynamic, modules, database, layer, RSS, frame v.v..., làm cho nhiều người giật mình, và có khi, vì thiếu hiểu biết, họ phải trả một số tiền không nhỏ cho một trang web loại &quot;bèo&quot; (Có người sẽ hỏi tôi định nghĩa thế nào là &quot;trang web bèo&quot; - xin đợi một bài viết khác, ở đó, tôi sẽ trả lời cụ thể.). Có công ty sử dụng mã nguồn mở - 'đao lót&quot; miễn phí - về hack một tý, dịch một tý, thế là thành một thương phẩm, và trả lời với khách hàng &quot;chúng tôi định giá theo từng module, cứ một modules, giá khoảng vài chai (vài triệu)&quot;.<br /><br /><b>Trang web: Đầu voi đuôi chuột</b><br /><br />&quot;Mốt web&quot; thì phải có đến, có đi (nhanh), trang web tiền tỷ đó, có khi sống mà như là chết, vì chả ai cập nhật, thông tin lúc nào cũng chỉ có vậy. Thỉnh thoảng: &quot;Trang này đang được xây dựng&quot; hoặc &quot; The requested URL /xxxxxx was not found on this server&quot;.. Hoặc có khi bỗng chợt gõ vào địa chỉ đó thì hiện lên một màn hình lạ hoắc hoặc trắng tinh. À, thì ra không chịu trả thêm tiền hosting hoặc/và domain, nên mất. Coi như đóng cửa.<br /><br /><b>Trang web: ngôn ngữ kỳ quặc</b><br /><br />Có những trang web nửa tây, nửa ta, kiểu: bạn muốn có account thì phải &quot;register&quot;, một &quot;email&quot; sẽ được gửi đến cho bạn , với một đường &quot;link&quot; để &quot;activate&quot; &quot;account&quot; của bạn. v.v và v.v...<br /><br /><b>Trang web: sao chép của người ta</b><br /><br />Nhiều trang web rất phong phú về nội dung, và tất cả các nội dung đó đều được &quot;ăn cắp&quot; ở những trang web khác. Chỉ cần mấy động tác chuột, phím là nội dung đó đã được vào trang &quot;nhà&quot;, giống như kiểu đem đồ người khác về nhà. Không ghi chú trích dẫn, không đường liên kết nguồn tư liệu.<br /><br />Chuyện trang web thời nay còn dài nữa, trên đây chỉ là vài nhận xét đơn giản, làm nhiều người &quot;ngứa con mắt bên trái, đỏ con mắt bên phải&quot;.<br /><br /><br /><i>Sưu tầm</i><br /><br /><!--coloro:#CC0000--><span style="color:#CC0000"><!--/coloro-->Trên đây là một số thông tin về trang web mà một anh bạn đang học IT ở nước ngoài vừa gửi cho tôi để tham khảo. Tôi muốn chia sẻ củng anh em.<!--colorc--></span><!--/colorc-->

johnhuynh426
26-05-2012, 12:43 PM
Thời gian gần đây trên nhiều phương tiện thông tin đại chúng, nhất là trên các trang báo điện tử đề cập đến vấn đề bảo tồn, sửa chữa...khôi phục các di tích lịch sử văn hóa đọc xong mà thấy đau lòng + tức tối. Sáng nay online, lại gặp một bài báo như vậy nói về việc trùng tu các di tích đình, đền chùa đã được xếp hạng di tích quốc gia tại Sơn Tây sao mà nhức nhối quá? Bài báo có tiêu đề &quot;Thành hòang cũng ...khóc&quot; nói về làng Việt cổ Đường Lâm bị đẽo hết cây xanh để mắc cao áp, đình Đoài bị san bằng để dựng lại 1 ngôi đình mới với vật liệu mới, kiến trúc, mỹ thuật cũng mới mà hướng đình bị lệch so với hướng cũ 15 cm, rồi đến đình làng Mông Phụ kết cấu khung gỗ phải gắn bằng....keo 502...vv...<br />Không hiểu là các nhà văn hóa, các nhà chức trách, các...các... ở đâu để cho số phận những di tích đó phải chịu như vậy?

phongthoa
26-05-2012, 12:43 PM
Vạn sự khởi đầu nan! <br /><br />Khu Mỹ Đình (Hà Nội) là nơi tập trung đông những xóm “khách sạn vợ chồng”, bởi ở đây cách xa trung tâm thành phố và xa các trường Cao đẳng, Đại học. Đã là luật bất thành văn, các đôi “vợ chồng” sinh viên luôn… tế nhị chọn những nơi xa trường để ở. <br /><br />Quanh Mỹ Đình, các khu nhà trọ nằm rải rác, khoảng 10-20 phòng một dãy, giá cũng vừa phải, trung bình khoảng 400 ngàn/1phòng/tháng. Tôi dễ dàng tìm được một xóm “khách sạn vợ chồng” còn phòng trống. Chủ nhà là một người đàn ông hiền lành, phúc hậu, tóc đã bạc trắng quá nửa. Đã quá quen với cảnh những cặp “vợ chồng” sinh viên “dắt díu” nhau đi tìm nhà, ông chủ có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi chỉ đi một mình.<br /><br />Xóm trọ có hai dãy phòng quay mặt vào nhau, mỗi dãy 7 phòng. Căn phòng trống dành cho tôi ở cuối dãy bên phải, gần khu vệ sinh chung, mùi ẩm thấp xộc ra từ cánh cửa gỗ cũ. Những gương mặt ngó ra từ những căn phòng tối, hầu như phòng nào cũng có đôi! Có đôi đang chải tóc cho nhau, có đôi “hồn nhiên” nằm ôm nhau xem TV, có đôi lại chòng ghẹo nhau cười khúc khích…<br /><br />Sáng sớm khung cảnh xóm trọ tấp nập hơn nhiều buổi chiều hôm trước. Một số anh “chồng” đã đi học. Các cô “vợ” tụ tập trước bể nước chung rôm rả giặt giũ, nhặt rau, mổ cá chuẩn bị cho bữa trưa.<br /><br />Vui ngày chưa đủ…<br /><br /><br />Mười bốn căn phòng của xóm trọ thì có tới tám đôi “vợ chồng” sinh viên, một đôi vợ chồng là học sinh lớp 13 mới vừa thi ĐH lần thứ 2 hiện đang đợi kết quả, ba phòng còn lại “nguyên chất” hơn - hai phòng hai nam sinh, một phòng hai nữ sinh, một phòng trống và một phòng còn lại thuộc sở hữu tạm thời của chúng tôi.<br /><br />Các cặp “vợ chồng” hầu hết đều là sinh viên các trường Cao đẳng, Đại học, hiện vẫn đang đi học. Chỉ có một cặp của phòng số 8 là vừa ra trường và chưa xin được việc làm. Không hiểu vì năm học vừa mới bắt đầu, chưa phải học nhiều hay vì việc học không còn quan trọng đối với các anh “chồng”, chị “vợ” mà thấy đa số họ cả ngày ở nhà… ôm nhau và buôn chuyện. <br /><br />Khoảng thời gian đông vui nhất trong ngày tập trung vào hai bữa cơm trưa, chiều. Lúc ấy, các cặp “vợ chồng” mới chịu “xuất đầu lộ diện” ra khỏi căn phòng cả ngày khép cửa im ỉm. 4h chiều, các “vợ” mở cửa phòng, sửa lại mái tóc bù rối, sửa lại trang phục trễ nải, chuẩn bị đi chợ cho bữa tối. <br /><br />Trong môi trường “đồng cảnh”, các “vợ” sống khá hoà thuận với nhau, “chị chị, em em” ngọt ngào, ríu rít rủ nhau chợ búa, trên mình “xúng xính” những phục trang “siêu ngắn, siêu trễ” theo đúng tiêu chí “không còn gì để mất”. <br /><br />Lúc này, các anh “chồng” mới uể oải ra cửa. Anh “chồng” phòng số 5 (sau này tôi hỏi mới biết, anh sinh năm 1985) mặt búng ra sữa, dường như vừa ngủ dậy, tóc dựng như tổ quạ, ngồi bệt xuống cạnh cửa làm một hơi thuốc lào đầy khoan khoái. “Tổ quạ” còn đang “phê” thì những cánh tay khác đã chìa ra khỏi những cánh cửa các căn phòng tối, giọng gần như đồng thanh “Tao mượn cái!”. <br /><br />Người “chồng” phòng số 8 vừa tốt nghiệp Đại học Lao động - Xã hội, chưa xin được việc làm, được xem là “cao lão” của xóm. “Cao lão” dáng người gầy yếu, sinh năm 1982 - quê ở Nam Định. “Vợ” của “cao lão” bằng tuổi, học cùng trường, hai người yêu nhau từ năm thứ 2, sau sáu tháng tìm hiểu, hai người đã quyết định dọn về ở cùng nhau. Hiềm một nỗi, cả hai “vợ chồng” đều nghèo, trợ cấp gia đình ít ỏi, “tổ ấm” của đôi uyên ương tuyền toàng, không có đồ đạc gì đáng kể ngoài chiếc bếp ga du lịch dùng để nấu nướng và… chiếc giường (của gia chủ). <br /><br />Ra trường, thất nghiệp, hai “vợ chồng” càng túng thiếu hơn, bữa cơm, bữa mì tôm. Tình yêu không được lương thực nuôi dưỡng, những trận cãi vã bắt đầu nảy sinh ngày một nhiều…<br /><br />Người “chồng” phòng số 2, được xem là trẻ nhất, mới sinh năm 1986 - đang là sinh viên năm thứ 2 Trung cấp Cơ điện, tên thường gọi là L. “Vợ” của L cũng là một sinh viên hiện đang học Cao đẳng Du lịch, quê ở Thanh Hoá, sinh năm 1987. Nhưng, “vợ” L vẫn chưa phải là trẻ nhất. <br /><br />Giữ ở vị trí “top” đầu về tuổi tác là, Phương N- sinh năm 1988, vừa thi lại ĐH lần hai. Phương N (quê ở Hải Phòng) lên Hà Nội ôn thi chưa được một năm nhưng đã kịp “rinh” về được một anh “chồng” (sinh năm 1984). Hai “vợ chồng” N từ buổi quen nhau đến khi dọn về ở cùng chỉ vỏn vẹn có bốn tháng. Cuộc sống “góp gạo thổi cơm chung” của hai người ôn thi chẳng còn gì rỗi rãi bằng! Cùng ôn thi một lớp, nên chỉ cần “vợ” hoặc “chồng” đi học, chiều về xem chung một vở, lại tiết kiệm được một khoản tiền học kha khá. Không hiểu mật độ đến lớp của họ ra sao, ôn thi thế nào mà đến thời điểm này khi tất cả các trường đã công bố điểm thi, thì cả hai vợ chồng N vẫn “tuyên bố” với cả xóm là họ chưa biết kết quả! <br /><br /><b>Lại vui đêm… </b> <br /><br />Bữa tối vừa kết thúc, các anh “chồng” tụ tập nhau lại rủ rê một bữa nhậu ra trò dưới ánh trăng cho lãng mạn! Chỉ một loáng, cổ cánh vịt và rượu trắng đã được mua về. Các anh “chồng” quây quần bên chiếc chiếu, các chị “vợ” ríu rít bên cạnh… hầu rượu, chuyện trò. <br /><br />Các chén rượu nâng lên rồi hạ xuống cùng với đủ những câu chuyện trên trời dưới bể, từ việc giá cả, chợ búa, đến những “dự án” lô đề hoành tráng sẽ đầu tư ra sao, từ việc tiền tiêu túng thiếu, đến việc “sinh hoạt” của các cặp “vợ chồng” trẻ được đưa ra đàm đạo sôi nổi… <br /><br />Đang mải mê nghe ngóng những câu chuyện, tôi bỗng giật mình khi nghe tiếng gõ cửa. Trước mặt tôi là cô bé học lớp 13 Phương N, tôi chưa kịp nói gì thì cô bé đã bước vào phòng. “Chị ơi, chết em rồi, sáng mai mẹ em lên, chỉ lên một ngày thôi, chị cho em ở nhờ một ngày nhé. Mẹ em về, em sẽ về bên phòng ngay”. Tôi chưa kịp phản ứng thì N lại liếng thoắng “Em chỉ mang ít quần áo, đồ đạc sang thôi, chị yên tâm, mẹ em không biết đâu. Em toàn dùng “chiêu” này thôi mà! Chị nhé”. Tiến thoái lưỡng nan, tôi đành gật đầu. <br /><br />Sau bữa tiệc rượu, các anh “chồng” mặt đỏ gay trở về phòng. Những tiếng nhạc bắt đầu vang lên với “volume” vặn hết cỡ. Các tình ca ảo não, những bản nhạc sôi động, và các ca khúc nhạc chế theo phong cách “vì tôi đẹp trai nên bao cô đã có thai” ầm ĩ, sôi nổi không kém bữa tiệc rượu. <br /><br />Ở xóm “vợ chồng” các hoạt động diễn ra khá khuya. Một, hai giờ sáng không gian mới tĩnh lặng. Đó cũng là lúc có những “âm thanh” lạ xuất hiện. Sáng mai ra, cô lao công dọn rác cho xóm luôn mồm ca thán “Khiếp thật, khu trọ chúng mày sao mà ngày nào cũng nhiều… bao cao su thế”. <br /><br />Trong số họ, mỗi cặp “vợ chồng” là một câu chuyện tình yêu khác nhau, là một hoàn cảnh sống khác nhau, nhưng ở họ cũng có những điểm chung dễ nhận diện: đa số họ đều là sinh viên đến từ các tỉnh xa, hầu hết vẫn sống bằng tiền trợ cấp từ gia đình. Những quan niệm về hạnh phúc, về trách nhiệm gia đình, về tương lai đối với họ là các “phạm trù”: xa vời, không cần nghĩ đến!

tanlapfireco
26-05-2012, 12:43 PM
Khó mà kiếm được chiếc thuyền đôi phục vụ khách du lịch vào các ngày 19, 20, 21 tháng 8 này vì lễ hội tại điện Hòn Chén. Các công ty làm tua đến Huế thường nhận được các thông báo không có thuyền từ chủ đò trước một thời gian dài về tình trạng cháy thuyền này. <br /><br />Tại sao lại cháy ? Một chiếc đò đơn đi hầu lễ hội vài ngày cũng kiếm ít nhất là ba triệu. Còn đò đôi cũng kiếm ngoài chục triệu lợi nhuận, số tiền mà nếu chạy du lịch có khi phải hai tháng mới kiếm bằng nên sức hấp dẫn đối với chủ đò là rất lớn.<br /><br />Tuy nhiên một số doanh nghiệp làm ăn uy tín vẫn phải chấp nhận để lại 1 chiếc đò đôi hay ít nhất là đò đơn để phục vụ khách hàng lớn. Tố nhất là làm tua tránh đi thuyền vào dịp này. Tuy nhiên trong trường hợp khách đòan theo lịch đã định từ các công ty đối tác thì không đổi và không may rơi vào dịp này thì bạn nên linh họat chút xíu mới hy vọng giải quyết được sư cố. Có thể rút ngắn chương trình đi thuyên, thay vì đi MInh Mạng hay Bến nước Tự Đức, chỉ nên đi Thiên Mụ là đủ rồi. Đọan đường tuy ngắn chỉ gần một giờ thôi nhưng vẫn cho khách nhưngc cảm nhận cơ bản nhất về Sông Hương. Nếu đòan bạn lớn thì nên đi bằng hai thuyền đơn, thuyền đơn vẫn có thể xoay sở được tuy rằng không phải dễ nhưng không khó như thuyền đôi. Giá cả tùy vào quan hệ của bạn với chủ đò.

vietgate
26-05-2012, 12:43 PM
<!--sizeo:4--><span style="font-size:14pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><!--coloro:#CC0000--><span style="color:#CC0000"><!--/coloro--><b>Ngày Này Năm Xưa</b><!--colorc--></span><!--/colorc--><!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><!--sizeo:2--><span style="font-size:10pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><b>Một số sự kiện trong ngày 10 tháng 10:</b><!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--coloro:#000099--><span style="color:#000099"><!--/coloro--><b>Việt Nam</b><!--colorc--></span><!--/colorc--><br /><br /><b>* Chi Lăng</b> là một cửa ải hiểm yếu nằm trên đường từ Lạng Sơn về Đông Quan.<br /><b>Ngày 10-10-1427</b>, toàn bộ đội quân tiên phong của địch lọt vào trận mai phục và bị tiêu diệt gọn. Tướng nhà Minh là Liễu Thăng bị chém chết bên sườn núi Mã Yên.<br /><br />Chiến thắng Chi Lăng đã tiêu diệt hoàn toàn 10 vạn quân tiếp viện của nhà Minh. Đây là một chiến thắng oanh liệt, triệt để, có ý nghĩa quyết định thắng lợi của cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc.<br /><br /><b>* Nguyễn Trường Tộ sinh năm 1828</b> trong một gia đình theo đạo Thiên chúa ở Nghệ An, mất ngày 10-10-1871.<br /><br />Thuở nhỏ ông học chữ nho, thông minh, hiểu biết hơn người, được gọi là &quot;Trạng Tộ&quot;. Lớn lên, ông được học thêm tiếng La tinh, tiếng Pháp. Từ năm 1860, được sang Pháp. Ông chú ý quan sát, tìm hiểu sự giàu có, văn minh của họ để tìm cách cứu nước nhà thoát khỏi cảnh nghèo đói, lạc hậu. Từ năm 1863 đến năm 1871, Nguyễn Trường Tộ đã trình lên vua Tự Đức 58 bản hiến kế, thiết tha bày tỏ mong muốn đổi mới đất nước, mong nước ta phải mạnh lên, có nhiều bạn bè để đủ sức đối phó với giặc Pháp.<br />Nhưng vua quan nhà Nguyễn không chấp nhận các đề nghị canh tân của Nguyễn Trường Tộ.<br /><br /><b>* Tạ Duy Hiển</b> sinh ngày 10-10-1888 tại Hà Nội và qua đời năm 1966.<br />Ông là người đầu tiên ở ngoài Bắc đứng ra lập một gánh xiếc rong của gia đình. Ngày 5-12-1922, đoàn xiếc Việt Nam của ông ra mắt trước công chúng ở rạp hát chợ Hàng Da (Hà Nội). Đây là gánh xiếc đầu tiên của Việt Nam với đầy đủ tiết mục người và thú.<br /><br />Thành công của gánh xiếc Tạ Duy Hiển đã kích thích sự phát triển của ngành xiếc Việt Nam. Khắp ba miền Trung - Nam - Bắc lần lượt ra đời nhiều gánh xiếc.<br /><br />Năm 1958, Tạ Duy Hiển được cử làm trưởng đoàn xiếc nhân dân Trung ương (nay là Liên đoàn xiếc Việt Nam). Ông đã đào tạo hàng loạt nghệ sĩ trẻ nối nghiệp.<br />Nhà nước đã truy tặng ông Tạ Duy Hiển danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân.<br /><br /><b>* Để tăng cường công tác tuyên truyền</b> vận động và chỉ đạo chuẩn bị khởi nghĩa, ngày 10-10-1942 Trung ương đảng Cộng sản Đông Dương cho xuất bản tờ &quot;Cờ giải phóng&quot;. Tờ báo do Tổng bí thư Trường Chinh trực tiếp phụ trách.<br /><br />Nội dung tờ báo này đề cập tới các vấn đề chính trị thế giới và trong nước, về sinh hoạt, kinh nghiệm công tác Đảng và nhiều bài có tính chất chỉ đạo phong trào. Báo xuất bản bí mật và không định kỳ. Sau Cách mạng tháng Tám, từ số 16 đến 33 báo xuất bản công khai tại Hà Nội với danh nghĩa là &quot;Cơ quan tuyên truyền cổ động của Trung ương Đảng cộng sản Đông Dương&quot;.<br /><br /><b>* Từ sáng sớm ngày 10-10-1954.</b> Nhân dân Thủ đô quần áo chỉnh tề, mang cờ, ảnh Bác Hồ và những bó hoa tươi thắm, thành đội ngũ trật tự theo từng công sở, xí nghiệp, trường học, khu phố... kéo tới những con đường được báo trước là bộ đội hành quân qua.<br /><br />Đoàn xe đầu tiên do thiếu tướng Vương Thừa Vũ, Chủ tịch Uỷ ban quân chính và bác sĩ Trần Duy Hưng, Phó chủ tịch Uỷ ban Quân chính Hà Nội dẫn đầu.<br /><br />8 giờ: Cánh quân phía Tây xuất phát từ Quần Ngựa. Đó là những chiến sĩ bộ binh của trung đoàn Thủ đô, do Trung đoàn trưởng Nguyễn Quốc Trị, anh hùng quân đội dẫn đầu. Các chiến sĩ diễu binh qua Kim Mã, Hàng Đẫy, Cửa Nam, Hàng Bông, Hàng Đào, Hàng Ngang... Đến 9 giờ 45 tiến vào Cửa Nam, thành Hà Nội.<br /><br />8 giờ 45 phút. Cánh quân phía Nam xuất phát từ Việt Nam học xá, tiến qua Bạch Mai, phố Huế, vòng quanh Hồ Gươm rồi vòng lại chiếm lĩnh toàn bộ khu vực Đồn Thuỷ và Đấu Xảo.<br /><br />9 giờ 30 : Đoàn Cơ giới và pháo binh xuất phát từ Bạch Mai, qua Phố Huế; 10 giờ 15 đến Bờ Hồ, qua Hàng Đào, Hàng Ngang, Chợ Đồng Xuân, rẽ sang đường Cửa Bắc, tiến vào thành lúc 10 giờ 45 phút.<br /><br />15 giờ: Còi Nhà hát thành phố nổi lên một hồi dài. Mấy chục vạn quân dân Hà Nội, đã trang nghiêm dự lễ chào cờ do Uỷ an quân chính tổ chức tại sân vận động Cột Cờ với sự tham gia của các đơn vị quân đội. Sau lễ chào cờ, Chủ tịch Uỷ ban Quân chính Vương Thừa Vũ đã trân trọng đọc lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi đồng bào Thủ đô nhân ngày giải phóng.<br /><br />Mở đầu lời kêu gọi Bác viết: &quot;Tám năm qua, Chính phủ phải xa rời Thủ đô để kháng chiến cứu nước. Tuy xa nhau, nhưng lòng Chính phủ luôn luôn gần cạnh đồng bào.<br /><br />Ngày nay do nhân dân ta đoàn kết nhất trí, quân đội ta chiến đấu anh dũng, hoà bình đã thắng lợi, Chính phủ lại trở về Thủ đô với đồng bào. Muôn dặm một nhà, lòng vui mừng không xiết kể&quot;.<br /><br /><b>* Ngày 10-10-1958 </b>quân ta tiến công quận lỵ Dầu Tiếng (Thủ Dầu Một), diệt và bắt hàng tất cả bọn địch ở đây, sau đó lại đánh tan một tiểu đoàn đến tiếp viện. Các chủ đồn điền người nước ngoài chấp nhận đóng thuế cho Cách mạng. Sau trận này, địch đã rút bỏ 20 đồn lẻ trong quận.<br /><br /><b>* Suốt 38 ngày đêm,</b> từ 10-10 đến 18-11-1965 quân giải phóng miền Nam đã liên tục tấn công địch ở Plâyme, một làng nhỏ thuộc tỉnh Gia Lai, cách thị xã Plâycu 40km về phía tây. Quân giải phòng đã liên tục chiến đấu và chiến thắng, diệt 3.000 địch, trong đó có 1.700 Mỹ, một tiểu đoàn Mỹ và 2 tiểu đoàn nguỵ bị tiêu diệt gọn; 88 xe quân sự bị phá huỷ, 44 máy bay bị bắn rơi.<br /><br />Với chiến thắng Plâyme, uy thế &quot;Kỵ binh bay&quot; của Mỹ bị chôn vùi sau cuộc xuất quân đầu tiên.<br /><br /><br /><!--coloro:#FF0000--><span style="color:#FF0000"><!--/coloro--><b>Thế giới</b><!--colorc--></span><!--/colorc--><br /><br />* Liên minh Viễn thông châu Á - Thái Bình Dương (Viết tắt là APT) được thành lập từ năm 1979.<br />Việt Nam là thành viên chính thức của APT từ ngày 10-10-1979<br /><br />APT là tổ chức khu vực hoạt động dưới sự bảo trợ của Uỷ ban kinh tế xã hội châu Á - Thái Bình Dương, có mối liên hệ chặt chẽ với các cơ quan, tổ chức của Liên hiệp quốc.<br /><br /><b>Sưu tầm</b><br /><br /><a href="http://home.vnn.vn/ngaynaynamxua/index.asp" target="_blank"><b>Xem Thêm</b></a>

vat_99
26-05-2012, 12:43 PM
<div align='center'><!--coloro:#000099--><span style="color:#000099"><!--/coloro--><!--sizeo:4--><span style="font-size:14pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><b> Trẩy hội Katê </b><!--sizec--></span><!--/sizec--><!--colorc--></span><!--/colorc--></div> <br /><br /> <br /><b>Rạng sáng 11-10,</b> hàng chục ngàn đồng bào dân tộc Chăm ở Ninh Thuận từ các nơi mang lễ vật về tháp Po Klong Garai (thuộc phường Đô Vinh, cách trung tâm thành phố Phan Rang - Tháp Chàm khoảng 7km về hướng tây) để tế lễ vị thần thủy lợi (Po Klong Garai). Tương truyền đây là vị thần giúp bà con dẫn thủy nhập điền.<br /><br /> <br />Sau phần tế lễ của các sư cả, nam thanh nữ tú được tuyển chọn từ các làng Chăm cùng nhau múa hát mừng lễ hội trong điệu kèn saranai, tiếng trống ghinăng của các nghệ nhân. Đến cuối trưa, sau khi kết thúc nghi lễ tại tháp, bà con trở về tổ chức tiệc mừng tại nhà và vui tết trong ba ngày.<br /><br />Katê - một trong những lễ hội dân gian đặc sắc nhất của người Chăm theo đạo Bà La Môn, được tổ chức mỗi năm một lần vào đầu tháng bảy lịch Chăm (khoảng tháng mười dương lịch). Lễ hội nhằm tưởng nhớ các vị linh thần, tiền hiền đã phù hộ xóm làng yên bình, mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.<br /><br /><b>Theo Mientrung</b> <br /><br /><a href="http://www.mientrung.com/content/view/5986/131/" target="_blank"><b>Xem ảnh</b></a>