csvnam
14-12-2013, 05:21 AM
sinh ra trên miền biển , cả ấu thơ gắn bó với biển , vẫy vùng cùng những con sóng , … thế mà mỗi khi được hòa mình vào biển , trong tôi lại hiện hữu những cung bậc xúc cảm thật đặc biệt , khó tả!
Xin được viết mấy dòng suy nghĩ tặng đồng đội tôi ở đảo Mắt ( Nghệ An ) !
Dáng người canh biển
Sau gần hai giờ đồng hồ vật lộn với sóng biển , đảo Mắt hiện lên với những hình hài và sắc thái khác nhau.
Nhìn từ đằng xa , ẩn trong cái mịt mờ của sương sớm , đảo nom giống đôi mắt người thiếu phụ mệt lắm , chán chường vì năm tháng phải đợi chờ. Đến gần hơn , đảo lại long lanh , sáng rực như ánh mắt của thiếu nữ vừa chớm dậy thì , e thẹn trộm nhìn người bạn khác giới… Đến gần hơn chút nữa , đảo bỗng đổi sắc màu , xanh thẫm như hòa cùng đại dương , lẫn màu trắng sáng cương trực của đá như ánh nhìn của đấng quân tử , không hề ngại ngùng , run sợ trước sóng gió.
Chứng kiến những “đổi thay” hình hài của đảo , tôi để lộ sự tinh quái trên vẻ mặt. Anh thợ tàu như cảm nhận được điều đó , hảo ý kể về một huyền tích xa xưa...
... Đảo Mắt còn có tên là núi Quỳnh Nhai. Đảo cao 218m , gồm hòn Lớn và hòn Nhỏ nối với nhau. Nhìn từ đằng xa , Quỳnh Nhai như cặp mắt , nên dân gian gọi là đảo Mắt. Tương truyền rằng , ngày xửa ngày xưa có nàng Tố Nương quê ở vùng An Lạc ( nay là Sơn Tây , Hà Nội ) có chồng quê ở Hàm Hoan ( nay là Nghệ An ). Thất gia đều là tướng lĩnh của Hai Bà Trưng. Khi cuộc khởi nghĩa bị đàn áp , phu phụ phiêu bạt mỗi người một nơi. Nhớ chồng , Tố Nương quyết định giong buồm về Hàm Hoan. Gần đến nơi , không may thuyền bị phong ba dạt vào đảo Quỳnh Nhai. Bấy giờ , nàng không còn sức lực và phương tiện để vào lục địa được nữa , đành phải ở lại trên đảo , ngày đêm dõi mắt nhìn vào quê chồng... Đảo Mắt có tên từ đó.
Theo những người lớn tuổi ở Cửa Lò ( Nghệ An ) , đảo Mắt được nhân dân Mệnh danh như vậy là phát xuất từ vựng trí địa lý và giá trị quân sự của nó. Từ đảo Mắt có thể quan sát được tứ phía , canh giữ được khoảng trời , khoảng biển rộng lớn của miền Trung. Với ngư dân , mỗi bận ra khơi , họ sẽ an tâm hơn khi nhận được sự chở che , chở che , giúp đỡ của những người lính đang sự vụ trên đảo. Ngày trước , khi còn chiến tranh , đảo Mắt được ví như công sự phòng ngự phía trước , giúp đánh địch từ xa. Nhà bia tưởng vọng trên đảo còn ghi rõ: "Trong thời kỳ lúa ra đòng chống Mỹ , đảo đã đánh 297 lượt máy bay , 64 trận với quân hạm , bắn cháy 10 khu trục hạm , 2 tàu dương hạm , 1 tàu biệt kích , đánh giải vi cho 3.210 lượt thuyền , cứu vớt 172 người bị nạn"… Cũng bởi những thành tích đó mà ngay từ năm 1973 , đảo được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân; tiếp đó trải qua các thời kỳ lúa ra đòng khác nhau , thành tích của đảo ngày một dày hơn. Hiện nay , những vết tích của bom đạn , chiến tranh vẫn còn hiện hữu , bấu víu vào thân đảo , như minh chứng cho những khó khăn để thực hiện , anh dũng và nhựa sống mãnh liệt của hòn đảo kiên trinh này.
Đứng nơi đầu sóng ngọn gió , đảo Mắt được cấu thành cốt yếu từ những khối đá đồ sộ , màu đỏ sáng. Nắng to , chân đảo như đùn lên từng đợt nham thạch hừng hực , bỏng rát; trở lạnh , dưới chân lại như hiện hữu những tảng băng trôi tê buốt , cóng giá. Khắc nhiệt là vậy nên chẳng có người dân nào dám định cư , sinh sống nơi đây. Thậm chí , những người vốn quen , thân với ngàn con sóng vỗ , dạn dày kinh nghiệm ngư trường cũng chỉ dám tạt qua đảo thi thoảng ghé thăm bạn cũ , hoặc trú nhờ khi gặp nạn.
Thế thì người lính mình sống như thế nào trên hòn đảo hả anh? - Tôi hỏi người lái tàu. Người đàn ông đen sạm , nở nụ cười , nói những lời như có sẵn: “Bộ đội mình khỏe lắm! Rắn như những bức tường thành , như ghềnh đá kỳ vĩ kia để những con sóng hung hăng va đập vào vỡ ra tung tóe...”.
Thằng Dũng – đứa bạn cùng khóa thời đại học viên quân sự nay là Chính trị viên phó Tiểu đoàn hổ lốn Đảo Mắt - người lính cao dong dỏng , trắng nõn như cậu sinh viên năm thứ nhất đại học , ra đón "khách". Khác quá! Khác với những gì tôi tưởng tượng về hình dạng của người lính canh trời , canh biển. Không phải là nước da đen đen như củi cháy , không cuồn cuộn những bó cơ bắp , những thớ thịt , cũng không chai sạn , từng trải... “Em không được sinh ra trên miền biển. Thế nhưng trong dọc dài miền ký ức ấu thơ , em thích được nghe tiếng sóng vỗ rì rào , em mơ về những bờ cát trắng yêu thương , Vẻ sáng bóng như bờ vai non của người nử tử mới lớn. Em mơ về những tiếng vọng của đại dương u u trong những chiếc vỏ ốc to sau mỗi lần con sóng xô bờ...”.
[url=http://dulichvietnam668.com/index.php/khach-san/khach-san-tai-cua-lo/khach-san-duoc-yeu-thich/khach-san-tuan-anh-cua-lo]khách sạn cửa lò giá rẻ (][/url)
“Lãng mạn thế cơ?”- “Dạ , cóc ạ. Tuổi nhỏ nghĩ vậy thôi , chứ lớn lên thì mỗi lựa chọn phải bắt đầu bằng lý tưởng và được nuôi dưỡng bằng chủ trương , nghị lực. Đảo Mắt mà anh! Đảo có đến những trăm ánh mắt. Và em là một trong số đó!”. Một anh lính trẻ thêm vào: “Đúng thế đó anh! Quê em cũng rứa mà! ấu thơ chỉ gắn với sự ầm ĩ , tấp nập của thành thị. Rứa mà về với biển , được học , được rèn , giờ vứt đi mô cũng bơi trở lại được với đảo!”. Lại một người lính khác: “Em gắn liền với triền đê dài ngập mùi cỏ non thơm ngát , rong ruổi với lũ trâu bò , mải miết với tiếng sáo diều bên dòng sông trong trẻo diệu kì… thế mà giờ lặn sâu vài chục mét , bơi dăm ki-lô-mét là chuyện thường...”.
Thế đấy , những người lính trẻ chen nhau nói. Vô tư , hồn nhiên ghê! “Anh ơi! Nhìn các anh vui vui thế này , có khi nào các anh rơi lệ vì nhớ quê hương , nhớ một người?”- Một bạn sinh viên trong đoàn sự vụ vụng về nhưng chân chất. “Có chứ ạ!”- Một đồng chí cán bộ hùa cùng suy nghĩ tưởng dường như phi lý kia: “Không chỉ những đội viên mới toanh đâu mà ngay cả bọn mình cũng thế. Nhưng đó chỉ là những xúc cảm trong tâm hồn như biển vậy , dữ dội nhưng lắm lúc cũng mềm yếu , cô đơn...”.
khách sạn cửa lò giá rẻ (http://dulichvietnam668.com/index.php/khach-san/khach-san-tai-cua-lo/khach-san-duoc-yeu-thich/khach-san-tuan-anh-cua-lo)
Đêm long lanh , tô điểm cùng những ánh sao rọi xuống lòng biển mờ mờ như hoa nắng là những ánh đèn câu mực từ phía đằng xa , mờ hoặc , nhỏ mọn như dạt , như kiếm tìm... Thằng Dũng gọi điện tôi ra bờ biển uống rượu xếch. Nó thì thầm bên tai tôi: Người dân quê mình còn nghèo , chung kiếp phải miệt mài mưu sinh! bởi thế mà đêm nào , biển cũng như choàng lên mình tấm da báo đồ sộ , hắt lên và dát bạc vào nền trời như đưa con người ta vào một thiên đường hay chốn hư ảo nào đó thật khó tả. Giả dụ biển cứ bằng an như thế này thì hay xiết bao ( ! )
Nói xong , thằng Dũng đứng dậy , lặng nhìn ra phía biển thật lâu. Dáng nó lồ lộ giữa khung nền cao thăm thẳm của trời và biển. Cái dáng vóc gầy đét , thong dong , nhưng kiên cố như không lây chuyển được!
khách sạn cửa lò giá rẻ (http://dulichvietnam668.com/index.php/khach-san/khach-san-tai-cua-lo/khach-san-duoc-yeu-thich/khach-san-tuan-anh-cua-lo) năm 2013
Xin được viết mấy dòng suy nghĩ tặng đồng đội tôi ở đảo Mắt ( Nghệ An ) !
Dáng người canh biển
Sau gần hai giờ đồng hồ vật lộn với sóng biển , đảo Mắt hiện lên với những hình hài và sắc thái khác nhau.
Nhìn từ đằng xa , ẩn trong cái mịt mờ của sương sớm , đảo nom giống đôi mắt người thiếu phụ mệt lắm , chán chường vì năm tháng phải đợi chờ. Đến gần hơn , đảo lại long lanh , sáng rực như ánh mắt của thiếu nữ vừa chớm dậy thì , e thẹn trộm nhìn người bạn khác giới… Đến gần hơn chút nữa , đảo bỗng đổi sắc màu , xanh thẫm như hòa cùng đại dương , lẫn màu trắng sáng cương trực của đá như ánh nhìn của đấng quân tử , không hề ngại ngùng , run sợ trước sóng gió.
Chứng kiến những “đổi thay” hình hài của đảo , tôi để lộ sự tinh quái trên vẻ mặt. Anh thợ tàu như cảm nhận được điều đó , hảo ý kể về một huyền tích xa xưa...
... Đảo Mắt còn có tên là núi Quỳnh Nhai. Đảo cao 218m , gồm hòn Lớn và hòn Nhỏ nối với nhau. Nhìn từ đằng xa , Quỳnh Nhai như cặp mắt , nên dân gian gọi là đảo Mắt. Tương truyền rằng , ngày xửa ngày xưa có nàng Tố Nương quê ở vùng An Lạc ( nay là Sơn Tây , Hà Nội ) có chồng quê ở Hàm Hoan ( nay là Nghệ An ). Thất gia đều là tướng lĩnh của Hai Bà Trưng. Khi cuộc khởi nghĩa bị đàn áp , phu phụ phiêu bạt mỗi người một nơi. Nhớ chồng , Tố Nương quyết định giong buồm về Hàm Hoan. Gần đến nơi , không may thuyền bị phong ba dạt vào đảo Quỳnh Nhai. Bấy giờ , nàng không còn sức lực và phương tiện để vào lục địa được nữa , đành phải ở lại trên đảo , ngày đêm dõi mắt nhìn vào quê chồng... Đảo Mắt có tên từ đó.
Theo những người lớn tuổi ở Cửa Lò ( Nghệ An ) , đảo Mắt được nhân dân Mệnh danh như vậy là phát xuất từ vựng trí địa lý và giá trị quân sự của nó. Từ đảo Mắt có thể quan sát được tứ phía , canh giữ được khoảng trời , khoảng biển rộng lớn của miền Trung. Với ngư dân , mỗi bận ra khơi , họ sẽ an tâm hơn khi nhận được sự chở che , chở che , giúp đỡ của những người lính đang sự vụ trên đảo. Ngày trước , khi còn chiến tranh , đảo Mắt được ví như công sự phòng ngự phía trước , giúp đánh địch từ xa. Nhà bia tưởng vọng trên đảo còn ghi rõ: "Trong thời kỳ lúa ra đòng chống Mỹ , đảo đã đánh 297 lượt máy bay , 64 trận với quân hạm , bắn cháy 10 khu trục hạm , 2 tàu dương hạm , 1 tàu biệt kích , đánh giải vi cho 3.210 lượt thuyền , cứu vớt 172 người bị nạn"… Cũng bởi những thành tích đó mà ngay từ năm 1973 , đảo được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân; tiếp đó trải qua các thời kỳ lúa ra đòng khác nhau , thành tích của đảo ngày một dày hơn. Hiện nay , những vết tích của bom đạn , chiến tranh vẫn còn hiện hữu , bấu víu vào thân đảo , như minh chứng cho những khó khăn để thực hiện , anh dũng và nhựa sống mãnh liệt của hòn đảo kiên trinh này.
Đứng nơi đầu sóng ngọn gió , đảo Mắt được cấu thành cốt yếu từ những khối đá đồ sộ , màu đỏ sáng. Nắng to , chân đảo như đùn lên từng đợt nham thạch hừng hực , bỏng rát; trở lạnh , dưới chân lại như hiện hữu những tảng băng trôi tê buốt , cóng giá. Khắc nhiệt là vậy nên chẳng có người dân nào dám định cư , sinh sống nơi đây. Thậm chí , những người vốn quen , thân với ngàn con sóng vỗ , dạn dày kinh nghiệm ngư trường cũng chỉ dám tạt qua đảo thi thoảng ghé thăm bạn cũ , hoặc trú nhờ khi gặp nạn.
Thế thì người lính mình sống như thế nào trên hòn đảo hả anh? - Tôi hỏi người lái tàu. Người đàn ông đen sạm , nở nụ cười , nói những lời như có sẵn: “Bộ đội mình khỏe lắm! Rắn như những bức tường thành , như ghềnh đá kỳ vĩ kia để những con sóng hung hăng va đập vào vỡ ra tung tóe...”.
Thằng Dũng – đứa bạn cùng khóa thời đại học viên quân sự nay là Chính trị viên phó Tiểu đoàn hổ lốn Đảo Mắt - người lính cao dong dỏng , trắng nõn như cậu sinh viên năm thứ nhất đại học , ra đón "khách". Khác quá! Khác với những gì tôi tưởng tượng về hình dạng của người lính canh trời , canh biển. Không phải là nước da đen đen như củi cháy , không cuồn cuộn những bó cơ bắp , những thớ thịt , cũng không chai sạn , từng trải... “Em không được sinh ra trên miền biển. Thế nhưng trong dọc dài miền ký ức ấu thơ , em thích được nghe tiếng sóng vỗ rì rào , em mơ về những bờ cát trắng yêu thương , Vẻ sáng bóng như bờ vai non của người nử tử mới lớn. Em mơ về những tiếng vọng của đại dương u u trong những chiếc vỏ ốc to sau mỗi lần con sóng xô bờ...”.
[url=http://dulichvietnam668.com/index.php/khach-san/khach-san-tai-cua-lo/khach-san-duoc-yeu-thich/khach-san-tuan-anh-cua-lo]khách sạn cửa lò giá rẻ (][/url)
“Lãng mạn thế cơ?”- “Dạ , cóc ạ. Tuổi nhỏ nghĩ vậy thôi , chứ lớn lên thì mỗi lựa chọn phải bắt đầu bằng lý tưởng và được nuôi dưỡng bằng chủ trương , nghị lực. Đảo Mắt mà anh! Đảo có đến những trăm ánh mắt. Và em là một trong số đó!”. Một anh lính trẻ thêm vào: “Đúng thế đó anh! Quê em cũng rứa mà! ấu thơ chỉ gắn với sự ầm ĩ , tấp nập của thành thị. Rứa mà về với biển , được học , được rèn , giờ vứt đi mô cũng bơi trở lại được với đảo!”. Lại một người lính khác: “Em gắn liền với triền đê dài ngập mùi cỏ non thơm ngát , rong ruổi với lũ trâu bò , mải miết với tiếng sáo diều bên dòng sông trong trẻo diệu kì… thế mà giờ lặn sâu vài chục mét , bơi dăm ki-lô-mét là chuyện thường...”.
Thế đấy , những người lính trẻ chen nhau nói. Vô tư , hồn nhiên ghê! “Anh ơi! Nhìn các anh vui vui thế này , có khi nào các anh rơi lệ vì nhớ quê hương , nhớ một người?”- Một bạn sinh viên trong đoàn sự vụ vụng về nhưng chân chất. “Có chứ ạ!”- Một đồng chí cán bộ hùa cùng suy nghĩ tưởng dường như phi lý kia: “Không chỉ những đội viên mới toanh đâu mà ngay cả bọn mình cũng thế. Nhưng đó chỉ là những xúc cảm trong tâm hồn như biển vậy , dữ dội nhưng lắm lúc cũng mềm yếu , cô đơn...”.
khách sạn cửa lò giá rẻ (http://dulichvietnam668.com/index.php/khach-san/khach-san-tai-cua-lo/khach-san-duoc-yeu-thich/khach-san-tuan-anh-cua-lo)
Đêm long lanh , tô điểm cùng những ánh sao rọi xuống lòng biển mờ mờ như hoa nắng là những ánh đèn câu mực từ phía đằng xa , mờ hoặc , nhỏ mọn như dạt , như kiếm tìm... Thằng Dũng gọi điện tôi ra bờ biển uống rượu xếch. Nó thì thầm bên tai tôi: Người dân quê mình còn nghèo , chung kiếp phải miệt mài mưu sinh! bởi thế mà đêm nào , biển cũng như choàng lên mình tấm da báo đồ sộ , hắt lên và dát bạc vào nền trời như đưa con người ta vào một thiên đường hay chốn hư ảo nào đó thật khó tả. Giả dụ biển cứ bằng an như thế này thì hay xiết bao ( ! )
Nói xong , thằng Dũng đứng dậy , lặng nhìn ra phía biển thật lâu. Dáng nó lồ lộ giữa khung nền cao thăm thẳm của trời và biển. Cái dáng vóc gầy đét , thong dong , nhưng kiên cố như không lây chuyển được!
khách sạn cửa lò giá rẻ (http://dulichvietnam668.com/index.php/khach-san/khach-san-tai-cua-lo/khach-san-duoc-yeu-thich/khach-san-tuan-anh-cua-lo) năm 2013