vietgate
27-05-2012, 02:56 AM
Các nhà làm du lịch chuyên nghiệp ơi! Chúng ta phải cố gắng trau dồi kiến thức chuyên môn ,kỹ năng nghiệp vụ thật nhiều, làm sao để du khách phải quý trọng ta và xã hội phải vinh danh nghề hướng dẫn viên chứ:chúng ta là " sứ giả văn hoá" chứ bộ. Các pác thấy haidulich2000 nói dúng hok?
petrosetco
27-05-2012, 02:56 AM
<!--quoteo(post=46388:date=29/10/2009 - 07:49 AM:name=haidulich2000)--><div class='quotetop'>QUOTE(haidulich2000 @ 29/10/2009 - 07:49 AM) <a href="index.php?act=findpost&pid=46388"><{POST_SNAPBACK}></a></div><div class='quotemain'><!--quotec-->Các nhà làm du lịch chuyên nghiệp ơi! Chúng ta phải cố gắng trau dồi kiến thức chuyên môn ,kỹ năng nghiệp vụ thật nhiều, làm sao để du khách phải quý trọng ta và xã hội phải vinh danh nghề hướng dẫn viên chứ:chúng ta là " sứ giả văn hoá" chứ bộ. Các pác thấy haidulich2000 nói dúng hok?<!--QuoteEnd--></div><!--QuoteEEnd--><br /><br /><br />Bác có ý tưởng gì chưa? Ví dụ như một chương trình offline về Nghề HDV chẳng hạn... Từ đó hàng năm sẽ có một ngày truyền thống dành riêng cho ngành HDV... Bốn phương hội tụ.......
haivanphu08
27-05-2012, 02:56 AM
ừm,mấy bác nói chí phải,theo em thấy nên lấy ngày du lịch Việt Nam ,chí ít anh em làm du lịch ( cách riêng anh em hdv) có buổi of ( 1 năm ít là 1 lần ) để các bác đi trước chia sẻ và truyền lửa cho các bác đi sau.Trước tiên mình hãy of từng miền,sau đó sẽ of cả nước.<br /><br />p/s: Nhưng trước tiên em thấy phải kiếm cho được mấy bác cột trụ (leader) đã
mxuan
27-05-2012, 02:56 AM
Tớ định bàn với các thành viên trong diễn đàn chọn một ngày nào đó làm ngày kỷ niệm, như các ngày lễ khác của vn vậy
tanlapfireco
27-05-2012, 02:56 AM
<!--quoteo(post=46392:date=29/10/2009 - 08:13 AM:name=peterpan)--><div class='quotetop'>QUOTE(peterpan @ 29/10/2009 - 08:13 AM) <a href="index.php?act=findpost&pid=46392"><{POST_SNAPBACK}></a></div><div class='quotemain'><!--quotec-->ừm,mấy bác nói chí phải,theo em thấy nên lấy ngày du lịch Việt Nam ,chí ít anh em làm du lịch ( cách riêng anh em hdv) có buổi of ( 1 năm ít là 1 lần ) để các bác đi trước chia sẻ và truyền lửa cho các bác đi sau.Trước tiên mình hãy of từng miền,sau đó sẽ of cả nước.<br /><br />p/s: Nhưng trước tiên em thấy phải kiếm cho được mấy bác cột trụ (leader) đã<!--QuoteEnd--></div><!--QuoteEEnd--><br /><br /><br />uh! ý của bác rất hay, trước hết ta nen of từng miền.... <br />diễn đàn mình có rất nhiều thuận lợi, em thấy các bác lão thành cũng rất nhiều, các bác ý rất giỏi nữa, bác thử liên hệ xem thía nào nhé....
vat_99
27-05-2012, 02:56 AM
<!--quoteo(post=46388:date=29/10/2009 - 07:49 AM:name=haidulich2000)--><div class='quotetop'>QUOTE(haidulich2000 @ 29/10/2009 - 07:49 AM) <a href="index.php?act=findpost&pid=46388"><{POST_SNAPBACK}></a></div><div class='quotemain'><!--quotec-->Các nhà làm du lịch chuyên nghiệp ơi! Chúng ta phải cố gắng trau dồi kiến thức chuyên môn ,kỹ năng nghiệp vụ thật nhiều, làm sao để du khách phải quý trọng ta và xã hội phải vinh danh nghề hướng dẫn viên chứ:chúng ta là " sứ giả văn hoá" chứ bộ. Các pác thấy haidulich2000 nói dúng hok?<!--QuoteEnd--></div><!--QuoteEEnd--><br /><br />Mình thấy bạn này hơi bị xa rời thực tế chút .... trở lại với hiện tại đi,ý kiến của bạn chỉ khả thi trong quy mô diễn đàn ...<br /> <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/24.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":24:" border="0" alt="24.gif" />
hvtorcvn
27-05-2012, 02:56 AM
Chúng ta-những HDV đã làm được gì?<br />Du lịch Việt Nam Có Gì!!!!!!!!!!!!! <br />________________________________________<br />Nhập vai du khách và hướng dẫn viên (HDV) du lịch, phóng viên Tuổi Trẻ đã ghi nhận một vài câu chuyện ít nhiều liên quan đến con số 70% du khách nước ngoài không trở lại VN.<br />11 giờ, tour khám phá địa đạo Củ Chi kết thúc. Xe khởi động, HDV nói với tài xế: “Anh nhớ ghé 27 nhé!”. Thì ra đó là cơ sở sản xuất hàng thủ công mỹ nghệ.<br />Đừng đưa tôi vào “shop”...<br /><br />Cô HDV biến mất sau khi “bàn giao” đoàn khách cho một nhân viên tiếp thị ở đây. Được tận mắt xem các công đoạn làm ra những tác phẩm nghệ thuật cũng là một cơ hội hiếm có. Nhưng không phải thế, đoàn khách là các cô gái người Nhật bị buộc tham quan cơ sở ngay giờ nghỉ nên chẳng thấy các hoạt động sản xuất mà thay vào đó là những cảnh... nghỉ trưa của công nhân.<br />Về đến khách sạn, một nữ du khách tên Yoko đã thốt lên: “Tôi nghĩ HDV đã nhận tiền hoa hồng của nơi bán hàng lưu niệm nên dù đã trưa nhưng vẫn đưa chúng tôi đến đó. Ở đó chẳng có gì hấp dẫn, giá lại cao hơn chợ Bến Thành”.<br />Peterson, một du khách Mỹ, nhận xét: “Các bạn làm du lịch không chuyên nghiệp như Thái Lan. Họ cũng đưa du khách đến shop nhưng khách ít phàn nàn. Còn tại VN, như ở Hội An, khách cảm thấy không vui khi giá của những món quà lưu niệm chênh nhau quá lớn, có khi đến 3-4 lần. Chúng tôi coi chuyện đó như một cú lừa và sẽ cho qua. Nhưng lần sau sẽ không đến nữa”.<br />Vệ sinh... rùng mình<br /><br />Nhóm gồm hai nữ du khách Mỹ, ba thành viên gia đình anh Peter người Singapore từ TP.HCM đi Mỹ Tho. Ấn tượng đầu tiên của nhóm là chẳng có nước để uống.<br />Hai người phụ nữ chèo xuồng len lỏi vào các con rạch nhỏ đưa khách vào khu chế biến kẹo dừa và thưởng thức trà mật ong, nghe hát cải lương. Khi khách ngồi uống trà pha mật ong và nghe vọng cổ, trên bàn kiến bò lung tung quanh chai mật ong là đặc sản đang được giới thiệu với du khách. Bàn bên cạnh bày khoảng 20 chai mật ong để bán cho du khách.<br />Trước mặt du khách, chủ nhà thản nhiên cầm bình xịt sâu xịt liên tục vào miệng các chai mật ong để đuổi kiến. Tại cơ sở làm kẹo dừa, du khách ngần ngại mua vì không thấy nhãn mác và các thông tin liên quan đến hạn sử dụng ghi trên sản phẩm.<br /><br />Còn tại địa đạo Củ Chi, hầu hết du khách đều bị lôi cuốn bởi tính độc đáo của di tích này. Nhưng thật đáng tiếc, những yếu tố lẽ ra làm tăng thêm sức hấp dẫn cho khu di tích lại trở thành “kẻ phá bĩnh” cuộc vui của du khách. Ấn tượng tốt về một “nơi đáng xem” đã bị kéo tuột từ “hào hứng” xuống “mất hứng”.<br />Đĩa khoai mì chấm muối đậu - món ăn đặc trưng của người dân Củ Chi - đã không đủ sức hấp dẫn một số du khách “ngoại” vì những người phục vụ ở đây đặt nguyên chén muối lên trên những củ khoai mì luộc. Chưa hết, trước mặt bao nhiêu du khách, cô nhân viên phục vụ chẳng ngần ngại gắp những củ mì mới vào đĩa của những du khách dùng không hết để chuẩn bị... phục vụ du khách mới.<br /><br />Du khách như "miếng mồi"<br /><br />Vợ chồng Michael từ Mỹ sang kể lại mấy hôm lang thang ở phố Hàng Hành (Hà Nội), lần nào cũng vậy họ đều bị chèo kéo vào các quán cà phê, quán ăn ở đây.<br />Michael cùng vợ mua tour nghỉ đêm trên vịnh Hạ Long của một công ty ở phố Kim Mã, nhưng khi lên tàu cả hai vợ chồng và bảy người khách nước ngoài khác lại bị đưa lên đảo Cát Bà để nghỉ qua đêm. Khi cả nhóm phản ứng thì chủ tàu thông báo "hoặc lên đảo Cát Bà ngủ hoặc quay về Quảng Ninh". Cả nhóm đành lên bờ vào một nhà nghỉ qua đêm.<br />Sau này mới biết chủ tàu chỉ đảm nhận chuyên chở khách đến và rời khỏi Cát Bà, nhóm khách gồm có vợ chồng Michael được công ty du lịch nọ bán cho họ nên muốn gì thì kiện công ty kia. "Thật là một kỷ niệm khó quên ở VN" - Michael kể lại với chúng tôi.<br />... bài trích đăng trên báo Tuổi Trẻ...( số lâu lắm rồi,không nhớ rõ )<br /><br />Các bạn có suy nghĩ gì về vấn đề này?Chuyện không mới lắm !<br /><br />Còn gì không nhỉ?<br /><br />Hướng dẫn viên không nên như thế ! <br />________________________________________<br />Cách đây không lâu, một hướng dẫn viên tiếng Pháp giàu kinh nghiệm của Công ty Du lịch H.B, nhận được số tiền hoa hồng kỷ lục: 1.500 USD tại một shop đồ đá mỹ nghệ ở Ngũ Hành Sơn.<br />Để có được khoản tiền hoa hồng bằng thu nhập cả năm ấy, hướng dẫn viên và chủ shop đã thông đồng nâng giá sản phẩm lên gấp đôi, gấp ba lần.<br />Hoa hồng đã trở thành vấn nạn của ngành du lịch. Bất kể nơi đâu và mua gì, hướng dẫn viên cũng có thể nhận được hoa hồng. Tại khu vực bắn đạn thật trong di tích địa đạo Củ Chi: hướng dẫn viên dẫn đoàn sẽ hưởng 10% trên 1 viên đạn (18.000 đồng/viên) nếu khách bắn. Nổi tiếng nhất về "chính sách" hoa hồng tại TP HCM là cửa hàng sơn mài T.S trên đường V.T.S. Chỉ cần đưa đoàn vào đây, khách có mua đồ lưu niệm hay không, hướng dẫn viên và tài xế đều nhận được phong bì, tiền nhiều hay ít tùy số lượng khách. Nếu khách mua hàng, người hướng dẫn hưởng nhiều nhất là 30% tiền hoa hồng trên hóa đơn.<br />Hướng dẫn viên có thẻ trên cả nước hiện nay là hơn 5.000 người. <br />Các shop bán hàng lưu niệm đều nhắm vào một đối tượng khách cụ thể. Khách châu Âu, Mỹ, Australia thích mua tranh sơn mài, tranh thêu; khách Nhật chuộng vải vóc, quần áo, giày dép. Phần đông cánh đàn ông du khách châu Á chọn karaoke “tươi mát”. Tất cả điểm đến này đều chi hoa hồng cho hướng dẫn viên. Trong chương trình tour của các doanh nghiệp lữ hành quốc tế thường có mục ngày cuối “shopping”. Như vậy, hoa hồng không chỉ là chuyện liên kết hai nhà: giữa hướng dẫn viên và cửa hàng, mà cả doanh nghiệp du lịch với cửa hàng.<br />Hướng dẫn viên “ngán” nhất những khách VIP nước ngoài, dạng khách là giám đốc, chủ tịch hội đồng quản trị... có công ty con, chi nhánh tại Việt Nam. Kết thúc ngày làm việc, các công ty thường đặt tour cho VIP “du hí”. Kè kè bên VIP luôn là một người Việt giỏi tiếng Anh. Vì thế, hướng dẫn viên khó "vẽ" chuyện.<br />Còn người hướng dẫn mới vào nghề sợ nhất khi đưa khách vào chợ Bến Thành. Nếu đã vào đây, tốt nhất không nên trả giá giúp du khách hoặc nhắc nhở khách giá ở đây đắt hơn ở ngoài. Các cô bán hàng đều sành sỏi tiếng Anh nên hãy thận trọng nếu không muốn "ăn chửi". Tuy nhiên, nếu "biết điều" hướng dẫn viên sẽ được chi hoa hồng như nhiều shop khác.<br />Trong khi khách quốc tế đối đầu với nạn hoa hồng thì khách nội địa "chóng mặt" với nhiều "nạn" khác từ hướng dẫn viên. Phổ biến nhất hiện nay, để lấp chỗ trống do thiếu kiến thức văn hóa, xã hội trong thuyết minh, nhiều người bắt các thượng đế của mình phải nghe nhiều câu chuyện tiếu lâm cười không nổi, thậm chí rất nhảm nhí, không ít truyền thuyết các danh thắng bị "dung tục hóa" để gây cười. Kiểu như truyền thuyết núi Lang Biang được kể như thế này: “Quý vị biết vì sao hai ngọn núi của đỉnh Lang Biang, được ví như hai bầu vú của nàng Biang, ngọn bên trái cao hơn ngọn bên phải? Vì... chàng Lang thuận tay trái!”.<br />"Tấu hài" bằng các chuyện cười "nặng đô" trong tour nội địa phổ biến đến nỗi có công ty du lịch đã cấm hướng dẫn viên kể chuyện cười mang tính dung tục. Không cho kể thì hướng dẫn viên mở băng đĩa hài. Các đĩa hài của một số tên tuổi hải ngoại còn dung tục gấp mấy lần. Hết kể chuyện cười thì đố vui, những câu đố vô thưởng vô phạt sưu tầm được rất nhiều. Có người "moi" tiếng cười của khách bằng cách chia xe ra làm hai đội, hát theo chủ đề, bên nào bí sẽ thua (không cần biết đối tượng khách già hay trẻ), hoặc hai đội thay phiên nhau kể từng bộ phận trên thân thể của con người theo chữ cái, kết thúc trò chơi thường là những người mắc cỡ không dám nói ra một bộ phận "nhạy cảm" nào đó.<br />Hướng dẫn viên trẻ mới vào nghề thường không thuộc bài, không thuộc tuyến điểm, thậm chí chỉ mới thực tập Vũng Tàu, Phan Thiết nhưng nhận dẫn khách đến Nha Trang, Đà Lạt. Trong tour Phan Thiết, một nhân viên trẻ sau khi giới thiệu bản thân rất chi tiết bắt đầu say sưa thuyết minh về Đầm Sen. Cả đoàn "trợn mắt" nhìn hướng dẫn viên vì xe đang chạy trên xa lộ Hà Nội, và cái mà anh ta phải nói là Suối Tiên chứ không phải Đầm Sen. Khi xe chạy qua cầu Đồng Nai, anh ta bắt đầu giới thiệu Cù lao Phố nhưng các mốc lịch sử thì lộn tùng phèo cả lên. Đến nước này thì một số khách tế nhị nói nhỏ với hướng dẫn viên rằng, trên xe có nhiều cháu nhỏ đang ngủ nên cần yên lặng. <br /><br /><br />Nhận xét (về góc nhìn của khách hàng): sản phẩm du lịch nước ta là rất đa dạng và phong phú nhưng kết lại 1 câu là: "chưa chuyên nghiệp" điều này chứng minh là chỉ 2-5% khách quốc tế quay lại mỗi năm mà thôi. Thật sự du lịch VN chỉ có nhiều cái hay như Hạ Long, Sapa, Hội an, Phong Nha... nhưng mình chưa khai thác hết tiềm năng của nó... hay làm DL ở nước mình chưa giàu là do mình chưa biết cách móc hầu bao của khách... công nghệ shopping chưa đạt yêu cầu ngay cả vui chơi giải trí.... VD: khách quốc tế lưu trú tại Hội An ngoài cảm nhận được giá trị Văn hóa và tắm biển thì hầu như không có dịch vụ bổ sung nào để khách thỏa mãn nhu cầu bản thân... nói đúng ra là khách không biết tiêu tiền khi cả TP Hội An không được mọc lên 1 quán Bar disco nào...<br /><br />Nào,mời cả nhà cùng cho ý kiến về 1 chuyện không mới nha.<br /><br />Tuy nhiên,vẫn có những tín hiệu đáng mừng cho ngành công nghiệp không khói.<br /><br />Chông gai bạn trẻ làm tour guide<br /><br /><br />AT - Đúng 4g30 sáng nhóm tour guide - hướng dẫn viên du lịch trẻ gồm chín người có mặt tại điểm tập kết là một hiên nhà bên lề đường Quang Trung (Q.Gò Vấp). Chờ hơn 20 phút có xe taxi tới đón, chúng tôi một tay xách vali, một tay lôi theo những thùng nước khoáng, loa tay, băng rôn... của công ty du lịch mình nhận, lên taxi để đến chỗ hẹn - một công ty nằm trong khu công nghiệp Tân Tạo để nhận xe, nhận khách và bắt đầu một ngày làm tour guide.<br /><br />Hăm hở những chuyến đi đầu<br /><br />Vừa đáp taxi đến nơi, chúng tôi đã thấy lố nhố hàng trăm khách hàng của mình là những công nhân đang ngồi chờ với vẻ hết sức nóng ruột. Liền sau đó trưởng nhóm tour guide của chúng tôi thông báo đến từng thành viên trong nhóm về số thứ tự xe mà mỗi người sẽ phụ trách hướng dẫn. Tôi - với vai trò hướng dẫn viên phụ cho bạn mình, được giao cùng làm hướng dẫn trên chiếc xe mang số 4.<br /><br />Với một nam tour guide, khâu chuẩn bị các vật dụng, nước uống cho khách hàng được thực hiện khá dễ dàng vì các chàng ta có sức vóc. Trong khi, với một nữ tour guide, khâu chuẩn bị là một thách thức. Nào phải khiêng, vác những thùng nước lên xe, rồi leo lên mui xe để căng băngrôn có thương hiệu công ty lên thân xe... là cả một cực hình. Trong chuyến đi này, không ít cô bạn mới làm tour guide lần đầu đã dở khóc dở mếu đứng nhìn hai thùng nước, mỗi thùng nặng vài ba chục ký, mà không biết phải nhờ vị khách nào giúp một tay đưa lên xe. May sao lúc đó tôi với anh bạn đang còn đợi xe đi ngang qua thấy và giúp một tay! "Đa số các bạn đều hăm hở với những chuyến đi đầu. Sau đó thì giảm nhiệt huyết dần. Và sau thì chỉ những ai thật sự yêu thích và muốn gắn bó dài lâu với nghề này mới bám nổi... Vì thật ra nghề này cực lắm!" - trưởng nhóm chúng tôi trước lúc lên xe đã cảnh báo tôi, một người mon men đi theo học nghề hướng dẫn du lịch.<br /><br />Nghề này quả là không dễ<br /><br />Chuẩn bị từ 4g30 sáng, lục đục thức dậy từ phòng trọ còn sớm hơn thế, nhưng mãi đến đúng 6 giờ đoàn xe tham quan của Công ty PP, do Công ty Dịch vụ du lịch Đ.N. chúng tôi phụ trách hướng dẫn, mới chính thức lăn bánh. Hơn một tiếng vất vả với những con đường nghẹt người của thành phố, xe mới thoát ra khỏi nội ô, ra đến ngã tư cầu vượt Trạm Hai lúc hơn 7 giờ.<br /><br />Tình trạng "im lìm" của chuyến hành trình đã được khai thông khi xe vừa lướt qua khỏi cầu vượt Trạm Hai. Anh bạn tôi bắt đầu giới thiệu không ngớt về công trình quần thể kiến trúc của Suối Tiên, về lịch sử đoạn quốc lộ mà xe đang chạy. Qua khỏi Suối Tiên là giới thiệu Nghĩa trang thành phố, rồi tới cầu Đồng Nai, rồi Ngã ba Vũng Tàu.... Những nguồn thông tin được phát ra đều đều, nhiều khách hàng hăm hở lắng nghe, nhiều khách hàng bỏ ngoài tai. Nhưng là nghề nghiệp, bạn tôi vẫn tiếp tục nói như một cái máy đã lập trình, đôi khi cũng ngắc ngứ, và thỉnh thoảng nhận được câu hỏi trao đổi của vài vị khách.<br /><br />Tour guide không dễ lấy được lòng của tất cả khách hàng. Vì trong khi anh bạn tôi cố gắng khơi gợi, tổ chức các trò chơi tập thể muốn đứt hơi, có cả sự trợ giúp của "phó” guide là tôi, thì có đến phân nửa khách hàng ngồi thờ ơ với các trò chơi do chúng tôi bày ra. "Người Việt Nam mình luôn rụt rè, nhất là với những công nhân lâu lâu mới có chuyến đi đông như vậy nên họ càng ngại ngùng hơn" - bạn tôi than phiền. Riêng tôi rút được bài học cho mình: muốn làm tour guide tốt, phải có kỹ năng nói chuyện trước công chúng, chứ không phải kỹ năng đọc thuộc lòng như trả bài về kiến thức dành cho khách hàng. Thêm nữa, tour guide phải có khiếu hài hước, dựng chuyện và dựng trò chơi, nếu không ít ra cũng phải sở hữu một giọng ca mà khi cất lên không khiến khách hàng phải bịt tai!<br /><br />Và cả khó lẫn khổ<br /><br />Hơn 8 giờ xe ghé Long Thành dùng bữa sáng. Trước chuyến đi, không guide nào trong nhóm chúng tôi kịp ăn sáng nên ai nấy đều đói. Nhưng như một người hầu bàn, chúng tôi lăng xăng chạy phụ chủ quán bưng từng bát phở nóng ra cho khách hàng. Đã vậy còn phải cuống lên khi phát hiện nhóm khách hàng của xe mình bỗng vắng đâu mất một hai người. Thế là náo loạn hỏi thăm lẫn nhau xem khách hàng của mình ở đâu.<br /><br />Cuối cùng bữa sáng của khách cũng hoàn tất sau nhiều phút lộn xộn. Và khi khách đã trở lại xe nghỉ ngơi, nhóm tour giude chúng tôi mới có dịp ngồi lại bên nhau dùng bữa sáng. Vừa ăn trưởng nhóm vừa hỏi qua các thành viên tình hình của mỗi xe ra sao. Vậy là vừa đói vừa phải ăn vội trong khi báo cáo, tiếp thu... vì không thể để khách hàng chờ mình quá lâu, và cũng không thể để trễ cuộc hành trình. "Cập rập, như giặc đuổi... là tình trạng thường nhật của mỗi guide, do vậy làm tour guide buộc phải có sức khỏe dẻo dai..." Nguyễn Thị Thúy - một nữ guide trong đoàn cho biết.<br /><br />Hơn 10 giờ xe đến biển Vũng Tàu. Nhóm tổ chức nhiều trò chơi trên cát cho công nhân giữa các đoàn xe giao lưu với nhau. Thế nhưng mỗi người mỗi việc, mỗi nhóm công nhân có một thú chơi riêng: đánh bài, nhậu, tắm biển, chụp hình..., nên sự nỗ lực của cả nhóm tour guide chúng tôi không mấy thu hút sự hưởng ứng của họ... Và đây chính là điều mà bạn tôi cho là rắc rối ngay từ đầu! Bởi khách hàng nhiều thành phần, lại lỉnh kỉnh gia đình, mỗi người mỗi phách, mỗi ý... dẫn đến khó cho tour guide trong việc tập hợp, vui chơi... Buổi trưa, lại thêm một lần nữa phải nhịn đói đến hơn 1 giờ mới được ăn...<br /><br />Tối về đến thành phố hơn 21 giờ, ai nấy phờ phạc, mệt mỏi ngang nhau. Người quen với nhịp chạy show các tour thì ngày mai vẫn có thể chạy tour mới. Người không quen phải nằm nhà một hai ngày mới khỏe lại sau một chuyến làm tour guide!<br />MỄ THÀNH THUẬN
vBulletin v3.6.1, Copyright ©2000-2026, Jelsoft Enterprises Ltd.