mickey
26-05-2012, 12:27 AM
Buổi sáng sớm chúng tôi đến Ninh Thuận. Trời sáng trưng so với cái giấc năm giờ của Sài Gòn. Chúng tôi “check-in” nhà nghỉ và lao ngay ra biển. Trời hơi se lạnh và biển vắng ngắt, chỉ có vài người đang khởi động trên bãi cát. Chúng tôi nhớm chân xuống nước rồi lật đật chạy lên bờ ngay. Lạnh…<br /><br /><img src="http://i614.photobucket.com/albums/tt226/JaKaluu/bienNinhChu.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><br />So với cách đây mấy năm, bãi biển Ninh Chữ bây giờ thay đổi nhiểu. Bãi biển sạch và an toàn hơn. Hôm đi, khí hậu còn chịu ảnh hưởng một chút bởi cơn bão Số Hai nên nước biển không xanh lắm. Nhưng không sao, miễn được hòa mình vào lòng biển là tôi cảm thấy thích rồi.. Có lẽ cũng khá lâu tôi mới có lại cảm giác thoải mái như thế này, cái cảm giác đón con sóng để nhảy lên thật tuyệt. Nếu như ở Sài Gòn, Đà Lạt trời đang mưa thì đối với Ninh Thuận, chỉ có gió và nóng. Quả không ngoa với câu nói “nắng như phang (Phan), cát như rang (Rang)”. Chúng tôi vốn là dân ham đi du lịch và sẵn sàng thách thức với nắng gió nhưng đến đây, chúng tôi không thể nào không trùm kín mít khẩu trang, áo khoác và đeo kính râm khi đi chơi. Điều may mắn nhất của chúng tôi là có được các “thổ địa”, những người quản lí văn hóa ở đây hướng dẫn và lên chương trình. <br /><br />Điểm đầu tiên chúng tôi đến là rừng quốc gia Núi Chúa. Đây là một vùng núi rộng lớn và kéo dài qua nhiều xã của Ninh Thuận. Nghe nói ở đây có nhiều động vật quý hiếm, đặc biệt là các loại chim lạ. Ở đây nghe đâu cũng là một trong 2 khu rừng khô hạn còn sót lại trên thế giới. Đó là một thảm thực vật đặc biệt tồn tại được trong điều kiện khí hậu cực kì khắc nghiệt, nơi mà lượng mưa và độ ẩm cực thấp và cây cối thì đa phần mọc trên đá. Chúng tôi chọn thác Lồ Ồ làm nơi “đóng quân”, tổ chức cắm trại nên cũng không đi sâu vào rừng. Cảnh vật thật hoang sơ và dường như còn chưa bị xáo trộn một chút gì bởi bàn tay con người.<br /><br /><img src="http://i614.photobucket.com/albums/tt226/JaKaluu/SuoilooNT.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><br />Một số anh em đốt lửa hấp cá ngừ và mực tươi mua được từ ghe tàu mới về trên đường đi. Thiên nhiên thật khéo léo khi cố tình xếp đặt các hòn đá tạo thành bếp lửa hay bàn ăn vuông vức.<br /><br /><img src="http://i614.photobucket.com/albums/tt226/JaKaluu/bepnausuoiloo.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><br />Chúng tôi ăn uống, hát hò, rồi cùng mắc võng nằm nghe tiếng suối róc rách, nghe loạt xoạt lá rừng bởi bầy dê đang đi ăn. Ở đây thích nhất là ngâm tay xuống dòng nước thật trong và mát lạnh, cảm giác được dòng nước đang luồn nhẹ qua kẽ tay và lung linh trong giọt nắng đang rơi xuống…<br /><br />Sau đó chúng tôi vòng xuống hồ Linh Tử, nơi dòng thác đổ xuống. Cảnh ven hồ không đặc sắc như một số nơi ở Đà Lạt hay Buôn Mê. Tuy nhiên, cái gãy khúc của dòng thác cũng khiến cho nốt nhạc thiên nhiên có phần hơi trầm lắng lại. Hồ nhỏ và nước trong nên nó đồng thời cũng là một cái bẫy đối với những ai thích xuống ngụp lặn trong dòng nước. Có thể cái tên Linh Tử cũng từ đó mà xuất phát chăng?<br /><br />Bớt nắng trưa một chút, chúng tôi vòng xuống vịnh Vĩnh Hy, nơi được bình chọn là một trong các vịnh đẹp nhất Việt Nam, sau Hạ Long. Điều đáng tiếc nhất của tôi là khi đến đây thì máy hình bị hư ngay sau khi làm nốt tấm cuối cùng ở một góc được xem là …xấu nhất. Điều này cũng làm cho tâm trạng hào hứng của tôi chùng đi rất nhiều. Tôi nghe các anh say sưa kể về những lúc đón bắt khoảnh khắc hoàng hôn vừa rơi xuống, cả một vùng vịnh thấm đẫm trong cái màu tím tuyệt vời, cả trời và biển như hòa làm một tạo thành một tấm lụa khổng lồ. Cái khoảnh khắc ấy chỉ vụt qua trong vài giây rồi nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Tôi vừa mong muốn nhìn thấy giây phút ấy nhưng cũng vừa cầu trời cho nó đừng xuất hiện, bởi lẽ, tôi chẳng còn công cụ nào để giữ lại điều tuyệt vời ấy cả. Cũng may là nó đã không đến…<br /><br /><img src="http://i614.photobucket.com/albums/tt226/JaKaluu/Vinhhy1_Bai-Bien-o-Vinh-Vin.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><br />Ngồi ngắm biển một lúc, chúng tôi quay xe về để vào “Suối sâu bãi hõm”. Đây là khu mới được phát hiện nên không phải người Ninh Thuận nào cũng biết. Nó thật sự hoang sơ và còn chìm sâu trong giấc ngủ. Những chiếc xe honđa chúng tôi đi như muốn văng cả bánh trên con đường đầy đá và bụi cây hai bên. Tôi cảm giác chúng tôi như một đoàn thám hiểm vậy. Và kìa, mở toang ra trước mắt chúng tôi thật đột ngột là một vùng biển xanh ngắt và hai bên là những vách núi đồ sộ. “Ối trời”, chúng tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên và không thể không thốt lên như thế. Phải chăng chúng tôi đang lạc vào một xứ sở của thần thoại, nơi có các vị thần cư trú, nơi mà vẻ đẹp huyền bí của tự nhiên được phép phô bày ra? Những tảng đá gần mép nước biển thì nhẵn thín và có nhiều hình thù rất lạ mắt, còn vách đá thì lởm chởm, ghồ ghề, có nơi tạo thành những cái hang nông nhưng cao. Cảm giác của tôi đối với nơi đây không hề là sự bình yên mà có cái gì đó rất lạ, như là tôi vừa ra khỏi rạp chiếu phim với cuộc chiến của các vị thần. Các tảng đá ở đây lớn và sắp xếp khá lề lối nên chúng tôi không cảm thấy khó khăn gì khi di chuyển từ nơi này qua nơi khác. Trí tưởng tượng của tôi trỗi dậy không ngừng. Nào là thần thánh, nào là kho báu và cả nơi chúa Giê su chào đời nữa. Đó là một hang đá mà cheo leo trên lưng chừng là một trảng cỏ xanh um. Thật tiếc khi tôi không thể chụp lại tất cả các cảnh đẹp nơi đây trừ một vài tấm được chụp ké.<br />Chúng tôi mãi chơi ở đây cho đến khi trời hơi sẫm tối. Các anh trong đoàn phải giục mãi, chúng tôi mới có thể “bịn rịn” ra về...<br /><br />Ngày thứ hai, chúng tôi đi tham quan tháp Poklongarai, nơi được xem là điểm nhấn của Ninh Thuận bởi nó là đặc trưng của người Chăm bản xứ nơi đây. Từ xa, chúng tôi đã thấy ba tháp sừng sững giữa trời.<br /><br />Hôm nay thì tôi phải nhờ vả máy ảnh của một anh trong đoàn. Máy bán cơ và phim cũng gần hết nên tôi lại phải hết sức ghìm mình để không chụp lung tung nữa. Từ trên tháp có thể nhìn thấy tương đối bao quát Ninh Thuận.<br /><br />Ở đây, tôi không nói nhiều về kiến trúc và những nét độc đáo của tháp Chăm vì đã có rất nhiều nghiên cứu, phóng sự… về nó. Điều tôi muốn diễn đạt chỉ là cảm nhận của riêng mình. Giá như những chỗ phục chế người ta đừng làm nó quá thô thiển bằng xi măng chắp vá hoặc ngay cả bậc thang lên cũng được xây bằng gạch thay vì bằng sắt thì mọi thứ có lẽ sẽ tuyệt hơn. Chúng tôi cũng cảm thấy tiếc vì ở một số nơi, di tích bị phá vỡ không phải vì tự nhiên mà bởi bàn tay con người, cũng có thể là từ những người du khách tò mò với chất liệu kết dính mà cố tình nạy cho bằng được các viên gạch hoặc khắc chữ đầy lên các vách.<br /><br /><img src="http://i614.photobucket.com/albums/tt226/JaKaluu/Thapvaoha.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><br />Thực ra, chúng tôi đến đây để biết thêm một chút về văn hóa của người dân bản địa chứ những nơi đông đúc khách tham quan như thế này không phải là những điểm thu hút thực sự chúng tôi. Sau khi tham quan một vòng, chúng tôi nhanh chóng rời tháp và đi đến làng Bầu Trúc, một khu vực chỉ toàn người Chăm sinh sống và trung thành với nghề làm gốm thủ công của mình. Ở đây, chúng tôi gặp một nghệ nhân khá nổi tiếng của Ninh Thuận, người thường mang các sản phẩm của mình đi triển lãm nhiều nơi. Cả gia đình ông đều rất hiếu khách và có vẻ rất hiền hòa. Ông vừa xoay bàn trang trí một bức tượng đầu thần Shiva, vừa say sưa kể cho chúng tôi nghe về cách làm đồ gốm cũng như niềm đam mê mà đời này truyền qua đời kia không dứt. Những đứa trẻ mắt to tròn và đẹp như đôi mắt người Ấn Độ, đọc cái chữ chưa xong nhưng đã bắt đầu theo cha với đất, với cát và những đống rơm rực lửa nung sản phẩm. Đến đây, tôi lại thấy mình như một người đi nghiên cứu vậy, tai lắng nghe, miệng hỏi và tay thì không ngừng ghi chép. Cuối cùng chúng tôi cũng chọn cho mình vài bình gốm cắm hoa, trông giản dị, không đắt giá nhưng với chúng tôi, nó mang một ý nghĩa tinh thần to lớn bởi chúng tôi đã được đến tận nơi, được mua từ tay của một nghệ nhân thực thụ…<br /><br />Buổi trưa Ninh Thuận nắng như đổ lửa. Chúng tôi lại rong ruổi đến với bãi cát Nam Cương. Từ xa xa, hai bãi cát Nam Cương và Phước Hải kề sát nhau nhưng trông như một cục tẩy khổng lồ, bởi một bên màu đỏ và một bên thì màu trắng. Con đường dẫn lên đồi cát khá vất vả vì trời gió nên cát đã lấp hết đường đi. Xe chạy trên cát cứ xiêu vẹo…Đối với tôi lúc này, tôi nghĩ rằng không nên gọi nó là đồi cát mà phải gọi là sa mạc mới phải. Bãi cát hoang vu và những cơn sóng cát gợn lăn tăn, khẽ úp tay vào tai có thể nghe được tiếng gió uuu uuu rất lạ. Tôi leo lên một đỉnh đồi rồi hét lớn lên. Ở đây không có tiếng vọng lại nhưng tôi thì cảm thấy rất khoan khoái như vừa trút xả được hết các khí độc trong người. Một cảm giác nhẹ hẫng như có thể bay lên được…<br /><br /><img src="http://i614.photobucket.com/albums/tt226/JaKaluu/ConCatMuiDinh.jpg" border="0" class="linked-image" /><br /><br />Hai ngày cuối tuần trôi qua quá nhanh. Chúng tôi thực sự cảm thấy tiếc khi còn chưa được khám phá thêm nhiều nơi hoang sơ và tuyệt đẹp khác của Ninh Thuận. Nghe các anh trong đoàn bảo, phải tận mắt đón trăng lên ở bãi biển Bình Tiên, phải cùng chịu thức trắng đêm đi cùng các anh trong đội bảo vệ rùa biển để xem rùa đẻ trứng hoặc quan sát lũ rùa con líu ríu chạy ra biển, phải đến Hòn Đỏ, suối Thương, phải vào làng dân tộc Raglai... thì mới hiểu được Ninh Thuận có nhiều cái đẹp tiềm ẩn như thế nào. Chúng tôi thực sự tin vào điều đó và chắc chắn, trong một ngày không xa, chúng tôi sẽ quay lại Ninh Thuận.