View Full Version : BẠO CHÚA HAY KHÔNG?
amytlai
27-05-2012, 08:36 AM
<img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/ohmy.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":o" border="0" alt="ohmy.gif" /> BẠO CHÚA HAY KHÔNG?<br />Các bạn thân mến !!!<br />Cho phép mình khởi xướng cái đề tài này nhé. Khi mình đọc bài "Gia Long hay Quang Trung ai thống nhất Việt Nam?" đăng bởi ToangocFF, bạn Huy Prince đã đề cập đề tài này Tây Sơn là "Bạo Chúa"?<br />Có hay không tự "bạo chúa" tồn tại trong các đấng quân vương thời Phong Kiến? Theo các bạn là như thế nào? Theo Phương nghỉ thì KHÔNG <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/tongue.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":P" border="0" alt="tongue.gif" /> . Một đấng minh quân lên ngôi chăm lo cho dân, xây dưng đời sống kinh tế, phát triển đất nước, mỡ mang bờ cõi, chống giặc ngoại xâm .... ui thui nhiều lém! Chúng ta sẽ không cho người này là "bạo chúa"?, cho Phương dẫn chứng xí nhé! Tần Thủy Hoàng là "bạo chúa" ông hội đủ những điều Phương nói bên trên hay không? đầy đủ quá phải không? thế ông "bạo chúa" chổ nào?<br />Trở lại vấn đề Nguyễn Huệ là Bạ Chúa? Theo mình nghĩ là không đâu các bạn ah! Mình túm tắt sơ sơ nha!<br />Nguyễn Huệ là con trai của ông bà Hồ Phi Phúc. Gia đình này có ba con trai: Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ và Nguyễn Huệ, trong đó Nguyễn Huệ là em út. Lúc nhỏ ông có tên là Hồ Thơm. Cái tên Huệ là do thầy giáo Hiến đặt cho. Thầy giáo vốn là người Huế, vào dạy học ở đất An Thái, phát hiện ra tài nǎng của mấy cậu bé này, thường khuyến khích lớp trẻ bằng một câu sấm - không rõ ông lấy từ đâu: "Tây khởi nghĩa, Bắc thu công" (nổi lên ở Tây Sơn sẽ lập công lớn ở miền Bắc).<br /><br />Nói về Nguyễn Nhạc xuất thân chỉ là một viên biện lại, thường gọi là biện Nhạc, hình như ông làm nghề buôn trầu. Bất bình với sự chuyên quyền của Trương Phúc Loan và chúa Nguyễn đàng trong, ông đã cùng các em nổi dậy, cướp được Quy Nhơn, rồi dựng nên cơ nghiệp nhà Tây Sơn. Nǎm 1776, Nguyễn Nhạc xưng là Tây Sơn vương, cho Nguyễn Huệ làm phụ chính, lúc này Nguyễn Huệ mới 24 tuổi. Hai nǎm sau (1778) Nguyễn Nhạc lên ngôi vua, đặt niên hiệu là Thái Đức, Nguyễn Huệ nhận chức vị là Long Nhương tướng quân.<br /><br />Nguyễn Huệ là nhà quân sự thiên tài. Trong suốt hơn 20 nǎm đời chinh chiến, Nguyễn Huệ chưa hề chùn bước. Ông tin tưởng vào quần chúng biết trọng dụng nhân tài, có niềm tin tuyệt vời vào khả nǎng của mình. Ông còn là vị danh tướng chỉ đánh thắng, không có bại. <br /><br />Giúp anh là Nguyễn Nhạc, ông đã 4 lần vào đánh Gia Định, bắt Nguyễn Ánh (sau này là vua Gia Long) phải mấy phen chạy trốn ra biển. Nǎm 1784, Nguyễn Ánh cầu viện quân Xiêm. Nguyễn Huệ dùng kế phục binh đã đánh thắng một trận rất vẻ vang tại Rạch Gầm - Xoài Mút, tiêu diệt hai vạn quân Xiêm và 300 chiến thuyền. Nǎm 1786, ông dùng Nguyễn Hữu Chỉnh đưa đường ra Bắc, liên tiếp thắng lợi ở Thuận Hóa rồi Quảng Trị, Quảng Bình. Tiếp đó kéo quân ra Bắc giương cao ngọn cờ "Phù Lê diệt Trịnh", chiếm Nghệ An, Thanh Hóa, Sơn Nam, tiến thẳng ra Thǎng Long... Các tướng tá Lê Trịnh hoàn toàn đại bại. Chúa Trịnh Khải chết.<br /><br />Ngày 21-7-1786 Nguyễn Huệ và đại quân tiến vào Thǎng Long. Cuộc tiến công Bắc Hà đã kết thúc thắng lợi rất vẻ vang. Ngày 31-7-1786 Nguyễn Huệ cùng các tướng sĩ Tây Sơn và các quan vǎn võ Bắc Hà vào triều chúc mừng vua Lê Hiển Tông. Sau đó vua Lê Hiển Tông đã sắc phong Nguyễn Huệ làm "Nguyên soái phù dực chính dực vũ Uy quốc công" và gả công chúa Ngọc Hân cho Nguyễn Huệ. Binh quyền Bắc Hà hoàn toàn trong tay Nguyễn Huệ người lãnh tụ kiệt xuất của phong trào Tây Sơn. Nguyễn Huệ nhà chiến lược và là nhà quân sự thiên tài vǎn võ kiêm toàn đã có công lao lớn trong việc đặt cơ sở lập lại nền thống nhất nước nhà ở cuối thế kỷ 18. Nước nhà được thống nhất trên một phạm vi rộng. <br /><br />Tiếp đó ông phải theo Nguyễn Nhạc rút quân về Nam, đóng tại Thuận Hóa, được phong làm Bắc Bình Vương. Nguyễn Huệ rút đi, miền Bắc lại trở nên loạn. Vua Lê Chiêu Thống nhờ Nguyễn Hữu Chỉnh dẹp tay chân của họ Trịnh, thì đến lượt Nguyễn Hữu Chỉnh lại có ý chuyên quyền. Từ Huế, Nguyễn Huệ sai Vũ Vǎn Nhậm ra diệt được Chỉnh, rồi thấy Nhậm có ý khác, ông lại giết Vũ Vǎn Nhậm, giao cho Ngô Vǎn Sở quản lĩnh Thǎng Long. Trước tình hình đó bọn vua quan nhà Lê, chạy sang Tàu cầu cứu rước mấy chục vạn quân Thanh, do Tôn Sĩ Nghị cầm đầu, vào chiếm Thǎng Long, lấy danh nghĩa là giúp nhà Lê, nhưng sự thực là mưu toan thôn tính nước ta. Lập tức, Nguyễn Huệ chọn ngày, lập đàn tế trời đất, thần sông, thần nước tại núi Bân Sơn ( Huế) , rồi lên ngôi hoàng đế, đặt hiệu là Quang Trung, đem quân ra Bắc. Ông tuyên bố: Chỉ trong 10 ngày sẽ quét sạch quân xâm lược và hẹn trước sẽ cùng quân sĩ ǎn tết với nhân dân Thǎng Long vào ngày 7 tháng giêng.<br />"Hành quân thần tốc"!!!<br />Nhưng mới đến ngày 5, ông đã thu được hoàn toàn thắng lợi, đánh trận Ngọc Hồi, giết Hứa Thể Hanh, đánh thắng Đống Đa, bắt Sầm Nghi Đống phải tự tử, đuổi Tôn Sĩ Nghị phải vứt bỏ cả ấn tín chạy về nước. Bọn vua quan bán nước Lê Chiêu Thống cũng phải chạy theo lũ tàn binh, sang đất Trung Hoa nương náu làm khách ngụ cư vong quốc. Sau chiến thắng, Quang Trung Nguyễn Huệ thực hiện những biện pháp ngoại giao tích cực, để giữ gìn hòa bình, được vua Càn Long nhà Thanh chấp nhận. Vua Thanh phải phong vương cho ông và mời ông sang thǎm Yên Kinh, và hoàn toàn chấm dứt ý đồ xâm lược. Việc giao hảo với nhà Thanh trong giai đoạn này cũng là những trang sử đẹp, làm vẻ vang cho triều đại Quang Trung và cho nước ta.<br /><br />Dẹp yên Bắc hà, Quang Trung lo lắng việc nội trị. Đất nước do ông cai quản lần này trải rộng từ Thuận Hóa trở ra, chấm dứt nạn phân tranh từ thời kỳ Lê-Mạc và Trịnh-Nguyễn. Vùng miền Nam Trung Bộ do Nguyễn Nhạc thống lĩnh, vùng Nam Bộ ở dưới quyền của Nguyễn Lữ. Song những vị cầm đầu ở đây đều không có khả nǎng giữ vững chính quyền. Nhất là ở miền Nam, Nguyễn Lữ không chống nổi Nguyễn Ánh. Do đó, Quang Trung đã sắp đặt một kế hoạch tiến quân vào Nam để giúp việc bình định vùng này, diệt hẳn thế lực của họ Nguyễn. ở phía Bắc ông cũng có ý phải khôi phục lại những vùng đất mà trước đây bị các triều đình Minh, Thanh chiếm cứ. Ông đã soạn sửa việc cầu hôn (xin lấy công chúa nhà Thanh) và đòi lại vùng Lưỡng Quảng. Nhưng các dự định ấy chưa thực hiện được, thì ông bị bệnh qua đời vào đêm 29 tháng 7 nǎm Nhâm Tí (1792). Cuộc đời hoạt động của ông đều gắn liền với tuổi trẻ. Quang Trung mất vào nǎm 40 tuổi, cơ đồ nhà Tây Sơn cũng suy thoái luôn từ đó. Con trai nối ngôi ông là Nguyễn Quang Toản còn quá bé (mới có 9 tuổi). Tướng tá không có người cầm đầu.<br /><br />Không đầy mười nǎm sau, nhà Tây Sơn chấm dứt vai trò lịch sử của mình để Nguyễn Ánh, lập nên đế nghiệp nhà Nguyễn. Có lẽ, có một bình diện lâu nay thường ít được chú ý, nên cũng không giúp cho ta thấy được đầy đủ nét đẹp của Quang Trung. Đó là ở chỗ, ông thực sự là một nhà vua trẻ, đã phát huy cao độ bản lĩnh trẻ trung của mình. Làm tướng - chủ yếu là tướng chỉ huy, trong khoảng tuổi hai mươi. Làm vương rồi làm vua trong khoảng tuổi ba mươi. Ông đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình cho đất nước, cho dân tộc. Đây là sự tình cờ của qui luật sống nơi ông, hay đó chính là cái đẹp dành riêng để ông phục vụ đất nước. <br /><br />Ông thực sự là con người luôn luôn tươi trẻ. Trẻ đồng nghĩa với khỏe mạnh cường tráng, là có sức hàng phục thú dữ; hàng phục con người. Trẻ là phải tung hoành đây đó, ra Bắc vào Nam, lai vô ảnh khứ vô hình. Nguyễn Huệ là một ông vua trẻ hội tụ được đầy đủ những ưu điểm ấy. Và trẻ là ở chỗ biết yêu, khi yêu là yêu hết mình? Trẻ cũng đồng nghĩa với ham thích vǎn nghệ, mê say học hỏi. Quang Trung hình như không thua ai về điểm này. Và thông thường những chàng trai của chúng ta, những con người anh hùng, luôn luôn có sẵn mà cũng sẵn sàng bộc lộ một niềm kiêu hãnh.<br /><br />Tự phụ kiêu cǎng của tuổi trẻ là không hay, song kiêu hãnh thì rất đáng quí, và đẹp vô cùng. Ông kiêu hãnh nhắc nhở Ngọc Hân khắc sâu sự vinh hạnh của nàng do ông đem lại. Ông kiêu hãnh coi khinh tất cả những đối phương của mình, sẵn sàng dẹp chúng như bẻ gãy cành khô, củi mục. Và ông nói được thì ông sẽ làm được, để chứng tỏ sự kiêu hãnh là có cơ sở, chứ không phải là khoác lác, là nói cho sướng miệng mà thôi. Sức trẻ của vua Quang Trung còn được biểu hiện ở chỗ ông có tầm nhìn xa, không chịu bằng lòng với những thắng lợi đã đạt được. Cái khác của tuổi già và tuổi trẻ là ở đó. Ông anh già là Nguyễn Nhạc thì bằng lòng với mấy phủ quanh đất Qui Nhơn, nhưng ông em trẻ thì muốn trông Bắc trông Nam, trông suốt cõi nước nhà. Nói rằng Nguyễn Huệ có ý thức và đã đặt được cơ sở cho việc thống nhất, là hiểu vấn đề theo khía, cạnh đó. <br /><br />Ở Nguyễn Huệ còn có một nét độc đáo, chứng tỏ ông là một thanh niên, có nghị lực, rất xứng đáng cho tuổi trẻ noi theo. Trong đời, có khá nhiều người và cũng nhiều thanh niên một khi đạt đến sự thành công nào đó thì rất dễ dàng bị tha hóa. Nhiều chàng trai trẻ, khi nghèo nàn cơ cực thì chǎm chỉ, giữ gìn tư cách vững vàng, nhưng một khi giàu lên, hoặc đỗ cao, vinh hoa phú quí v.v.. . thì cũng mau chóng biến chất. Nhiều vua chúa trong lịch sử đã mắc bệnh này, nếu tuổi trẻ có biết hạn chế ít nhiều, thì tuổi già lại hay ǎn chơi trác táng. Điều rất đáng quí là từ Nguyễn Huệ đến vua Quang Trung, lúc nào cũng trong sạch. Ông chỉ biết lo lắng cho sự nghiệp, cho dân tộc. Không thấy ai nói về những chuyện rượu chè, cờ bạc, dâm bạo. Và trong số các cận thần, các hoạn quan (chắc phải có!) của nhà vua, không nghe nói có ai lợi dụng hay cầu cạnh được điều gì. Có lẽ đây là ông vua trẻ mà cũng đường đường chính chính nhất so với tất cả các ông vua từ Đinh Tiên Hoàng đến Bảo Đại!<br />Thế đấy các bạn Tây Sơn - Nguyễn Huệ - Vua Quang Trung các bạn nghĩ xem có là "BẠO CHÚa" hay không? <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/tongue.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":P" border="0" alt="tongue.gif" /> <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/tongue.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":P" border="0" alt="tongue.gif" /> <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/tongue.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":P" border="0" alt="tongue.gif" />
dthduong
27-05-2012, 08:36 AM
<!--quoteo(post=24762:date=Dec 11 2008, 10:44 AM:name=mpvtour)--><div class='quotetop'>QUOTE(mpvtour @ Dec 11 2008, 10:44 AM) <a href="index.php?act=findpost&pid=24762"><{POST_SNAPBACK}></a></div><div class='quotemain'><!--quotec--><img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/ohmy.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":o" border="0" alt="ohmy.gif" /> BẠO CHÚA HAY KHÔNG?<br />Các bạn thân mến !!!<br />Cho phép mình khởi xướng cái đề tài này nhé. Khi mình đọc bài "Gia Long hay Quang Trung ai thống nhất Việt Nam?" đăng bởi ToangocFF, bạn Huy Prince đã đề cập đề tài này Tây Sơn là "Bạo Chúa"?<br />Có hay không tự "bạo chúa" tồn tại trong các đấng quân vương thời Phong Kiến? Theo các bạn là như thế nào? Theo Phương nghỉ thì KHÔNG <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/tongue.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":P" border="0" alt="tongue.gif" /> . Một đấng minh quân lên ngôi chăm lo cho dân, xây dưng đời sống kinh tế, phát triển đất nước, mỡ mang bờ cõi, chống giặc ngoại xâm .... ui thui nhiều lém! Chúng ta sẽ không cho người này là "bạo chúa"?, cho Phương dẫn chứng xí nhé! Tần Thủy Hoàng là "bạo chúa" ông hội đủ những điều Phương nói bên trên hay không? đầy đủ quá phải không? thế ông "bạo chúa" chổ nào?<br />Trở lại vấn đề Nguyễn Huệ là Bạ Chúa? Theo mình nghĩ là không đâu các bạn ah! Mình túm tắt sơ sơ nha!<br />Nguyễn Huệ là con trai của ông bà Hồ Phi Phúc. Gia đình này có ba con trai: Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ và Nguyễn Huệ, trong đó Nguyễn Huệ là em út. Lúc nhỏ ông có tên là Hồ Thơm. Cái tên Huệ là do thầy giáo Hiến đặt cho. Thầy giáo vốn là người Huế, vào dạy học ở đất An Thái, phát hiện ra tài nǎng của mấy cậu bé này, thường khuyến khích lớp trẻ bằng một câu sấm - không rõ ông lấy từ đâu: "Tây khởi nghĩa, Bắc thu công" (nổi lên ở Tây Sơn sẽ lập công lớn ở miền Bắc).<br /><br />Nói về Nguyễn Nhạc xuất thân chỉ là một viên biện lại, thường gọi là biện Nhạc, hình như ông làm nghề buôn trầu. Bất bình với sự chuyên quyền của Trương Phúc Loan và chúa Nguyễn đàng trong, ông đã cùng các em nổi dậy, cướp được Quy Nhơn, rồi dựng nên cơ nghiệp nhà Tây Sơn. Nǎm 1776, Nguyễn Nhạc xưng là Tây Sơn vương, cho Nguyễn Huệ làm phụ chính, lúc này Nguyễn Huệ mới 24 tuổi. Hai nǎm sau (1778) Nguyễn Nhạc lên ngôi vua, đặt niên hiệu là Thái Đức, Nguyễn Huệ nhận chức vị là Long Nhương tướng quân.<br /><br />Nguyễn Huệ là nhà quân sự thiên tài. Trong suốt hơn 20 nǎm đời chinh chiến, Nguyễn Huệ chưa hề chùn bước. Ông tin tưởng vào quần chúng biết trọng dụng nhân tài, có niềm tin tuyệt vời vào khả nǎng của mình. Ông còn là vị danh tướng chỉ đánh thắng, không có bại. <br /><br />Giúp anh là Nguyễn Nhạc, ông đã 4 lần vào đánh Gia Định, bắt Nguyễn Ánh (sau này là vua Gia Long) phải mấy phen chạy trốn ra biển. Nǎm 1784, Nguyễn Ánh cầu viện quân Xiêm. Nguyễn Huệ dùng kế phục binh đã đánh thắng một trận rất vẻ vang tại Rạch Gầm - Xoài Mút, tiêu diệt hai vạn quân Xiêm và 300 chiến thuyền. Nǎm 1786, ông dùng Nguyễn Hữu Chỉnh đưa đường ra Bắc, liên tiếp thắng lợi ở Thuận Hóa rồi Quảng Trị, Quảng Bình. Tiếp đó kéo quân ra Bắc giương cao ngọn cờ "Phù Lê diệt Trịnh", chiếm Nghệ An, Thanh Hóa, Sơn Nam, tiến thẳng ra Thǎng Long... Các tướng tá Lê Trịnh hoàn toàn đại bại. Chúa Trịnh Khải chết.<br /><br />Ngày 21-7-1786 Nguyễn Huệ và đại quân tiến vào Thǎng Long. Cuộc tiến công Bắc Hà đã kết thúc thắng lợi rất vẻ vang. Ngày 31-7-1786 Nguyễn Huệ cùng các tướng sĩ Tây Sơn và các quan vǎn võ Bắc Hà vào triều chúc mừng vua Lê Hiển Tông. Sau đó vua Lê Hiển Tông đã sắc phong Nguyễn Huệ làm "Nguyên soái phù dực chính dực vũ Uy quốc công" và gả công chúa Ngọc Hân cho Nguyễn Huệ. Binh quyền Bắc Hà hoàn toàn trong tay Nguyễn Huệ người lãnh tụ kiệt xuất của phong trào Tây Sơn. Nguyễn Huệ nhà chiến lược và là nhà quân sự thiên tài vǎn võ kiêm toàn đã có công lao lớn trong việc đặt cơ sở lập lại nền thống nhất nước nhà ở cuối thế kỷ 18. Nước nhà được thống nhất trên một phạm vi rộng. <br /><br />Tiếp đó ông phải theo Nguyễn Nhạc rút quân về Nam, đóng tại Thuận Hóa, được phong làm Bắc Bình Vương. Nguyễn Huệ rút đi, miền Bắc lại trở nên loạn. Vua Lê Chiêu Thống nhờ Nguyễn Hữu Chỉnh dẹp tay chân của họ Trịnh, thì đến lượt Nguyễn Hữu Chỉnh lại có ý chuyên quyền. Từ Huế, Nguyễn Huệ sai Vũ Vǎn Nhậm ra diệt được Chỉnh, rồi thấy Nhậm có ý khác, ông lại giết Vũ Vǎn Nhậm, giao cho Ngô Vǎn Sở quản lĩnh Thǎng Long. Trước tình hình đó bọn vua quan nhà Lê, chạy sang Tàu cầu cứu rước mấy chục vạn quân Thanh, do Tôn Sĩ Nghị cầm đầu, vào chiếm Thǎng Long, lấy danh nghĩa là giúp nhà Lê, nhưng sự thực là mưu toan thôn tính nước ta. Lập tức, Nguyễn Huệ chọn ngày, lập đàn tế trời đất, thần sông, thần nước tại núi Bân Sơn ( Huế) , rồi lên ngôi hoàng đế, đặt hiệu là Quang Trung, đem quân ra Bắc. Ông tuyên bố: Chỉ trong 10 ngày sẽ quét sạch quân xâm lược và hẹn trước sẽ cùng quân sĩ ǎn tết với nhân dân Thǎng Long vào ngày 7 tháng giêng.<br />"Hành quân thần tốc"!!!<br />Nhưng mới đến ngày 5, ông đã thu được hoàn toàn thắng lợi, đánh trận Ngọc Hồi, giết Hứa Thể Hanh, đánh thắng Đống Đa, bắt Sầm Nghi Đống phải tự tử, đuổi Tôn Sĩ Nghị phải vứt bỏ cả ấn tín chạy về nước. Bọn vua quan bán nước Lê Chiêu Thống cũng phải chạy theo lũ tàn binh, sang đất Trung Hoa nương náu làm khách ngụ cư vong quốc. Sau chiến thắng, Quang Trung Nguyễn Huệ thực hiện những biện pháp ngoại giao tích cực, để giữ gìn hòa bình, được vua Càn Long nhà Thanh chấp nhận. Vua Thanh phải phong vương cho ông và mời ông sang thǎm Yên Kinh, và hoàn toàn chấm dứt ý đồ xâm lược. Việc giao hảo với nhà Thanh trong giai đoạn này cũng là những trang sử đẹp, làm vẻ vang cho triều đại Quang Trung và cho nước ta.<br /><br />Dẹp yên Bắc hà, Quang Trung lo lắng việc nội trị. Đất nước do ông cai quản lần này trải rộng từ Thuận Hóa trở ra, chấm dứt nạn phân tranh từ thời kỳ Lê-Mạc và Trịnh-Nguyễn. Vùng miền Nam Trung Bộ do Nguyễn Nhạc thống lĩnh, vùng Nam Bộ ở dưới quyền của Nguyễn Lữ. Song những vị cầm đầu ở đây đều không có khả nǎng giữ vững chính quyền. Nhất là ở miền Nam, Nguyễn Lữ không chống nổi Nguyễn Ánh. Do đó, Quang Trung đã sắp đặt một kế hoạch tiến quân vào Nam để giúp việc bình định vùng này, diệt hẳn thế lực của họ Nguyễn. ở phía Bắc ông cũng có ý phải khôi phục lại những vùng đất mà trước đây bị các triều đình Minh, Thanh chiếm cứ. Ông đã soạn sửa việc cầu hôn (xin lấy công chúa nhà Thanh) và đòi lại vùng Lưỡng Quảng. Nhưng các dự định ấy chưa thực hiện được, thì ông bị bệnh qua đời vào đêm 29 tháng 7 nǎm Nhâm Tí (1792). Cuộc đời hoạt động của ông đều gắn liền với tuổi trẻ. Quang Trung mất vào nǎm 40 tuổi, cơ đồ nhà Tây Sơn cũng suy thoái luôn từ đó. Con trai nối ngôi ông là Nguyễn Quang Toản còn quá bé (mới có 9 tuổi). Tướng tá không có người cầm đầu.<br /><br />Không đầy mười nǎm sau, nhà Tây Sơn chấm dứt vai trò lịch sử của mình để Nguyễn Ánh, lập nên đế nghiệp nhà Nguyễn. Có lẽ, có một bình diện lâu nay thường ít được chú ý, nên cũng không giúp cho ta thấy được đầy đủ nét đẹp của Quang Trung. Đó là ở chỗ, ông thực sự là một nhà vua trẻ, đã phát huy cao độ bản lĩnh trẻ trung của mình. Làm tướng - chủ yếu là tướng chỉ huy, trong khoảng tuổi hai mươi. Làm vương rồi làm vua trong khoảng tuổi ba mươi. Ông đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình cho đất nước, cho dân tộc. Đây là sự tình cờ của qui luật sống nơi ông, hay đó chính là cái đẹp dành riêng để ông phục vụ đất nước. <br /><br />Ông thực sự là con người luôn luôn tươi trẻ. Trẻ đồng nghĩa với khỏe mạnh cường tráng, là có sức hàng phục thú dữ; hàng phục con người. Trẻ là phải tung hoành đây đó, ra Bắc vào Nam, lai vô ảnh khứ vô hình. Nguyễn Huệ là một ông vua trẻ hội tụ được đầy đủ những ưu điểm ấy. Và trẻ là ở chỗ biết yêu, khi yêu là yêu hết mình? Trẻ cũng đồng nghĩa với ham thích vǎn nghệ, mê say học hỏi. Quang Trung hình như không thua ai về điểm này. Và thông thường những chàng trai của chúng ta, những con người anh hùng, luôn luôn có sẵn mà cũng sẵn sàng bộc lộ một niềm kiêu hãnh.<br /><br />Tự phụ kiêu cǎng của tuổi trẻ là không hay, song kiêu hãnh thì rất đáng quí, và đẹp vô cùng. Ông kiêu hãnh nhắc nhở Ngọc Hân khắc sâu sự vinh hạnh của nàng do ông đem lại. Ông kiêu hãnh coi khinh tất cả những đối phương của mình, sẵn sàng dẹp chúng như bẻ gãy cành khô, củi mục. Và ông nói được thì ông sẽ làm được, để chứng tỏ sự kiêu hãnh là có cơ sở, chứ không phải là khoác lác, là nói cho sướng miệng mà thôi. Sức trẻ của vua Quang Trung còn được biểu hiện ở chỗ ông có tầm nhìn xa, không chịu bằng lòng với những thắng lợi đã đạt được. Cái khác của tuổi già và tuổi trẻ là ở đó. Ông anh già là Nguyễn Nhạc thì bằng lòng với mấy phủ quanh đất Qui Nhơn, nhưng ông em trẻ thì muốn trông Bắc trông Nam, trông suốt cõi nước nhà. Nói rằng Nguyễn Huệ có ý thức và đã đặt được cơ sở cho việc thống nhất, là hiểu vấn đề theo khía, cạnh đó. <br /><br />Ở Nguyễn Huệ còn có một nét độc đáo, chứng tỏ ông là một thanh niên, có nghị lực, rất xứng đáng cho tuổi trẻ noi theo. Trong đời, có khá nhiều người và cũng nhiều thanh niên một khi đạt đến sự thành công nào đó thì rất dễ dàng bị tha hóa. Nhiều chàng trai trẻ, khi nghèo nàn cơ cực thì chǎm chỉ, giữ gìn tư cách vững vàng, nhưng một khi giàu lên, hoặc đỗ cao, vinh hoa phú quí v.v.. . thì cũng mau chóng biến chất. Nhiều vua chúa trong lịch sử đã mắc bệnh này, nếu tuổi trẻ có biết hạn chế ít nhiều, thì tuổi già lại hay ǎn chơi trác táng. Điều rất đáng quí là từ Nguyễn Huệ đến vua Quang Trung, lúc nào cũng trong sạch. Ông chỉ biết lo lắng cho sự nghiệp, cho dân tộc. Không thấy ai nói về những chuyện rượu chè, cờ bạc, dâm bạo. Và trong số các cận thần, các hoạn quan (chắc phải có!) của nhà vua, không nghe nói có ai lợi dụng hay cầu cạnh được điều gì. Có lẽ đây là ông vua trẻ mà cũng đường đường chính chính nhất so với tất cả các ông vua từ Đinh Tiên Hoàng đến Bảo Đại!<br />Thế đấy các bạn Tây Sơn - Nguyễn Huệ - Vua Quang Trung các bạn nghĩ xem có là "BẠO CHÚa" hay không? <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/tongue.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":P" border="0" alt="tongue.gif" /> <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/tongue.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":P" border="0" alt="tongue.gif" /> <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/tongue.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":P" border="0" alt="tongue.gif" /><!--QuoteEnd--></div><!--QuoteEEnd--><br />Trước hết xin lỗi cho hỏi giọng văn trên là của bạn hay trích từ một "quyển lịch sử mới" nào ? (từ "quyển lịch sử mới" là tôi dùng để chỉ dòng văn sử được viện Sử học Việt Nam Dân chủ Cộng hòa - bi giờ là CH-XHCNVN - soạn từ những năm đầu thập kỷ 60 theo "chỉ đạo" của bộ Chình Trị - mà nếu bạn là ngừoi yêu sử, có đam mê nghiên cứu sử thì hẳn bạn đã rõ : Sử do những <!--coloro:#FF0000--><span style="color:#FF0000"><!--/coloro-->Sử gia <!--colorc--></span><!--/colorc-->soạn khác với sử do những <!--coloro:#FF0000--><span style="color:#FF0000"><!--/coloro-->Sử quan <!--colorc--></span><!--/colorc-->soạn !)<br /><br />Ở đây đang bàn về một khía cạnh khác của một vấn đề lịch sử, do vậy những nội dung bạn nêu dài dòng về thân thế, sự nghiệp ... thì tôi không đủ kiên nhẫn đọc kỹ. Tuy vậy, tôi có vài thắc mắc phát sinh khi lướt qua, là :<br /><br />1. Bạn có thể dẫn chứng khi nói nhà Tây Sơn "mỡ mang bờ cõi".<br /><br />2. Bạn nói rằng <!--coloro:#0000FF--><span style="color:#0000FF"><!--/coloro-->"Ông chỉ biết lo lắng cho sự nghiệp, cho dân tộc. <b>Không thấy ai nói </b>về những chuyện rượu chè, cờ bạc, dâm bạo. Và trong số các cận thần, các hoạn quan (chắc phải có!) của nhà vua, <b>không nghe nói </b>có ai lợi dụng hay cầu cạnh được điều gì!"<!--colorc--></span><!--/colorc-->. Bạn quá mạnh dạn khi nêu lên những câu này ! Tôi chỉ nhắc bạn nên nghiên cứu thêm về nội dung mà tôi nêu ngay sau đây, đó là : "Khi nhà Nguyễn hưng khởi, toàn bộ những gì về nhà Tây Sơn đều bị nhà Nguyễn cho "đốt sách, phá sạch". Có thể nói, khi nghiên cứu về nhà Tây Sơn, hầu hết tư liệu mà các nhà sử học dùng đều phải lấy từ tư liệu của các nhà truyền giáo phương Tây. Nhưng các nhà truyền giáo cũng hầu như chỉ là nghe lại, nghe đồn lại ... mà thôi. Vì mọi thông tin về quân sự, chính trị đều được nhà Tây Sơn "ém" cả." Với chừng ấy nguồn tư liệu mà bạn nêu lên nhận định "<!--coloro:#0000FF--><span style="color:#0000FF"><!--/coloro-->Có lẽ đây là ông vua trẻ mà cũng đường đường chính chính nhất so với tất cả các ông vua từ Đinh Tiên Hoàng đến Bảo Đại<!--colorc--></span><!--/colorc-->", quả thật bạn ... quá siêu !<br /><br />3. Về chữ "bạo chúa", mạo muội nhắc bạn là bạn trích dẫn chưa chính xác, nội dung bạn muốn đề cập - không phải nói rằng TÂY SƠN LÀ BẠO CHÚA. Và xin phép bạn cho tui được nhắn một câu "nên đọc kỹ" thông tin trước khi dùng, bạn nhé !<br /><br />Cám ơn bạn đã quan tâm <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/laugh.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":lol:" border="0" alt="laugh.gif" />
hoabinh
27-05-2012, 08:36 AM
Hi anh ToangocFF<br />Em chân thành cám ơn về những lời nhận xét chân thành của anh, bài em viết cũng là đọc từ sách, những lời giảng của của thầy Lê Hữu Phước (khoa sử Trường ĐH Xã Hội - Nhân Văn). Khi gửi bài đọc lại em thấy mình "hơi bị" đi xa đề tài. Tại cũng mới "mon men" bước vào diễn đàn mà, có gì mong anh chỉ giáo thêm.<br />Hy vọng một ngày không xa nào đó anh em mình gặp nhau nhấp nháp vài ly rượu đế, ăn "cá lóc nướng trui" để em được nghe anh chỉ giáo thêm về cái đề tài lịch sử anh nhé! "Dân ta phải biết sử ta - Cho tường gốc tích cho ra cội nguồn" kakaka<br /><br />Thanks anh.
soncuoc2003
27-05-2012, 08:36 AM
Chào mpvtour<br /><br />Tôi nghĩ rằng khi tiếp cận các tư liệu đi từ các cơ sở đào tạo gọi là "Xã hội nhân văn" thì bạn nên thận trọng. Tất cả những gì nằm trong phạm trù XHNV ở xứ ta đều không có tính phản biện, lập luận chỉ 1 chiều.<br /><br />Tôi xin góp 3 ý nhỏ vào topic này:<br /><br />1/ Sự thô bạo hay không? Tư liệu ở thời kỳ này hầu như chỉ còn lại các ghi chép của các giáo sĩ. Trong chừng mực nào đó ta có thể tin được khi họ viết về Tây Sơn, ta nên nhớ rằng các giáo sĩ chả có việc gì mà nói xấu anh em Tây Sơn vì quan hệ của TS và các hội thừa sai là tốt. Đôi khi họ dùng từ Bạo chúa (tyran). Ngay trong các sách của sử quan nhà nước CHXHCNVN cũng sử dụng nguồn tư liệu này, như trong quyển Thiên tài quân sự Nguyễn Hụê chẳng hạn. <br /><br />2/ Hành xử của quân đội Tây Sơn rõ ràng có thể hiện bạo lực, họ đã đốt cháy Hội An và Sài Gòn khi làm chủ hai thành phố này (có người cho là Nguyễn Nhạc thù dai chuyện thua bạc các thương gia). Quân Tây sơn thường xử tội không kêu án, đành rằng logic của chiến tranh là sự tàn bạo nhưng như vậy họ dễ đánh mất vai trò của kẻ thực thi công lý<br /><br />3/ Các viên tướng Tây Sơn rất kém bản lĩnh chính trị. Việc này thể hiện ở hai điều: Khi đánh tan kẻ thù thì họ quay sang đánh nhau. Điều thứ hai là họ bỏ rơi chiêu bài phù họ Nguyễn quá sớm với hành động xử tử Hoàng tôn Dương. Đây là sai lầm báo trước sự mất lòng dân của họ, nên nhớ rằng cả dãy đất miền nam đâu đâu cũng có ghi tạc công đức của các chúa Nguyễn.<br /><br />Như tôi có trình bày trong một topic có liên quan, Nguyễn Huệ hay Nguyễn Ánh, họ đều là tổ tiên chúng ta cả, ta nên nhìn lịch sự như nó vốn như thế, cố gắng đi đến những chứng cứ khách quan nhất. Và làm ơn đừng đưa QUAN ĐIỂM vào.
qpham
27-05-2012, 08:36 AM
<i><b>To: mpvtour<br />Huy xin khẳng định việc Quang Trung hay triều Tây Sơn có "bạo chúa" hay không thì đến lúc này Huy vẫn chưa đưa ra được ý kiến của mình, bạn nói "bạn Huy Prince đã đề cập đề tài này Tây Sơn là "Bạo Chúa"" thì oan cho Huy quá! Trong bài reply cho topic của anh toanngocff, Huy chỉ khẳng định ý kiến của mình là đồng ý quan điểm Nguyễn Ánh mới là người thống nhất lãnh thổ. Còn việc Quang Trung có "bạo chúa" hay không thì Huy đã reply là anh toanngocff nên đưa ra luận chứng cụ thể! (Bạn có thể đọc lại mà^^)! Khi trích dẫn thông tin nào, hi vọng bạn trích dẫn chính xác nhé!<br />Huy chưa đọc hay nghiên cứu kỹ về vẫn đề này nên vẫn chưa hiểu rõ. Quan điểm của Huy luôn là: "cái gì thuộc về lịch sử thì cần khách quan và minh bạch", (chỉ hơi tiếc là vấn đề này vẫn chưa như mong muốn lắm) <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/smile.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":)" border="0" alt="smile.gif" /> <br />Bên cạnh đó Huy cũng xin góp ý một điều: Chúng ta là những thành viên của diễn đàn, mọi vấn đề đều được giải quyết trên tinh thần tôn trọng nhau. Thiết nghĩ, khi dùng từ ngữ chúng ta cũng nên nói (chính xác là type) thế nào cho nhẹ nhàng! <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/smile.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":)" border="0" alt="smile.gif" /> Đồng thời, chúng ta không nên đụng chạm đến những vấn đề chính trị vì nó hết sức nhạy cảm và không phù hợp với mục tiêu và định hướng của diễn đàn, trong phần đăng kí thành viên cũng đã đề cập đến vấn đề này rồi! Lịch sử thì chúng ta có thể mổ xẻ và tìm hiêu, nhưng theo Huy nghĩ, chúng ta nên tránh đụng vào các vấn đề liên quan đến chế độ. ^^<br />Mong mấy anh chị chỉ giáo thêm!</b></i>
antrung_nguyen
27-05-2012, 08:36 AM
<!--quoteo(post=24888:date=Dec 13 2008, 08:55 AM:name=mpvtour)--><div class='quotetop'>QUOTE(mpvtour @ Dec 13 2008, 08:55 AM) <a href="index.php?act=findpost&pid=24888"><{POST_SNAPBACK}></a></div><div class='quotemain'><!--quotec-->Hi anh ToangocFF<br />Em chân thành cám ơn về những lời nhận xét chân thành của anh, bài em viết cũng là đọc từ sách, những lời giảng của của thầy Lê Hữu Phước (khoa sử Trường ĐH Xã Hội - Nhân Văn). Khi gửi bài đọc lại em thấy mình "hơi bị" đi xa đề tài. Tại cũng mới "mon men" bước vào diễn đàn mà, có gì mong anh chỉ giáo thêm.<br />Hy vọng một ngày không xa nào đó anh em mình gặp nhau nhấp nháp vài ly rượu đế, ăn "cá lóc nướng trui" để em được nghe anh chỉ giáo thêm về cái đề tài lịch sử anh nhé! "Dân ta phải biết sử ta - Cho tường gốc tích cho ra cội nguồn" kakaka<br /><br />Thanks anh.<!--QuoteEnd--></div><!--QuoteEEnd--><br /><br />Lưu ý là con cá lóc có : 2 gò má, 2 phi-lê thịt -> cưa hai là OK nhưng chỉ có một cái đầu với 1 bộ đồ lòng, khó chia à ! Còn rượu đế thì phải kiếm loại chính hiệu Nam bộ đó nha, nấu bằng men của ông bà để lại, chứ coi chừng mua nhằm loại nấu bằng men của Trung Quốc hay pha cồn mía thì ... chết ! <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/rolleyes.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":rolleyes:" border="0" alt="rolleyes.gif" /><br /><br /><!--quoteo(post=24945:date=Dec 13 2008, 09:03 PM:name=Pandacop)--><div class='quotetop'>QUOTE(Pandacop @ Dec 13 2008, 09:03 PM) <a href="index.php?act=findpost&pid=24945"><{POST_SNAPBACK}></a></div><div class='quotemain'><!--quotec-->Chào mpvtour<br /><br />Tôi nghĩ rằng khi tiếp cận các tư liệu đi từ các cơ sở đào tạo gọi là "Xã hội nhân văn" thì bạn nên thận trọng. Tất cả những gì nằm trong phạm trù XHNV ở xứ ta đều không có tính phản biện, lập luận chỉ 1 chiều.<!--QuoteEnd--></div><!--QuoteEEnd--><br /><br />Tôi đồng ý với bác PandaCop về việc hiện nay, nền giáo dục ở xứ ta ít hoặc hầu như không có phạm trù phản biện. Cái này có nhiều nhà khoa học XHCN đồng ý, chứ không phải quan điểm chính trị lệch lạc đâu bạn Huy Prince nhé !
hvtorcvn
27-05-2012, 08:36 AM
<!--quoteo(post=25093:date=15/12/2008 - 11:54 PM:name=ToangocFF)--><div class='quotetop'>QUOTE(ToangocFF @ 15/12/2008 - 11:54 PM) <a href="index.php?act=findpost&pid=25093"><{POST_SNAPBACK}></a></div><div class='quotemain'><!--quotec-->Lưu ý là con cá lóc có : 2 gò má, 2 phi-lê thịt -> cưa hai là OK nhưng chỉ có một cái đầu với 1 bộ đồ lòng, khó chia à ! Còn rượu đế thì phải kiếm loại chính hiệu Nam bộ đó nha, nấu bằng men của ông bà để lại, chứ coi chừng mua nhằm loại nấu bằng men của Trung Quốc hay pha cồn mía thì ... chết ! <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/rolleyes.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":rolleyes:" border="0" alt="rolleyes.gif" /><br /><br /><br /><br />Tôi đồng ý với bác PandaCop về việc hiện nay, nền giáo dục ở xứ ta ít hoặc hầu như không có phạm trù phản biện. Cái này có nhiều nhà khoa học XHCN đồng ý, chứ không phải quan điểm chính trị lệch lạc đâu bạn Huy Prince nhé !<!--QuoteEnd--></div><!--QuoteEEnd--><br />chào các bạn ! <br />tôi thì ko dám nói Quang Trung là bạo chúa vì dẫu sao đó cũng đã là lịch sử, nhưng những việc làm của nhà Tây sơn cũng như Quang Trung thì chắc ai đã đọc nhiều sách sử "tài liệu" thì có thể hiểu được bởi những việc là của nhà Tây Sơn, tôi chỉ dám nói nhà Tây Sơn là một triều đại chẳng ra gì. anh em đem quân đánh lẫn nhau, coi vua Lê chẳng ra gì (khi Nguyễn Nhạc ra Bắc), cháu thì ức hiếp bác (Nguyễn Nhạc), em thì giết anh của mình (Cảnh Thịnh giết Nguyễn Bảo) nội bộ quan lại thì chém giết lẫn nhau (Vũ Van7 Dũng, Trần Quang Diệu, Bùi Đắc Tuyên...) thử hỏi một vương triều như thế thì tồn tại được bao lâu ? <br />còn về việc tại sao vua Gia Long lại quật mồ nhà Tây Sơn, sao ta ko thử đặt hoàn cảnh của chúng ta vào ở vị trí vua Gia Long, và cảm nhận được những gì Tây sơn đã gây ra cho các chúa Nguyễn và gia khuyến của họ. <br />Người thời nay nhất là thế hệ trẻ thường nghe tới vua Gia Long một là họ ko biết là ai, nếu những ai biết thì cho rằng là một ông vua ác.<br />Chúng ta nên nhớ một điều rằng phần đất phía nam Việt Nam là công của nhà Nguyễn khai phá, nếu không có nhà Nguyễn thì có lẽ nước Việt ta cũng chỉ mang tên là nước Đại Việt chứ không được mang một cái tên hết sức tự hào là Việt Nam ===> "tự hào Việt Nam"
phuochiep_corporation
27-05-2012, 08:36 AM
<!--quoteo(post=33377:date=03/04/2009 - 09:55 PM:name=Trần Nhựt Tiến)--><div class='quotetop'>QUOTE(Trần Nhựt Tiến @ 03/04/2009 - 09:55 PM) <a href="index.php?act=findpost&pid=33377"><{POST_SNAPBACK}></a></div><div class='quotemain'><!--quotec-->chào các bạn ! <br />tôi thì ko dám nói Quang Trung là bạo chúa vì dẫu sao đó cũng đã là lịch sử, nhưng những việc làm của nhà Tây sơn cũng như Quang Trung thì chắc ai đã đọc nhiều sách sử "tài liệu" thì có thể hiểu được bởi những việc là của nhà Tây Sơn, tôi chỉ dám nói nhà Tây Sơn là một triều đại chẳng ra gì. anh em đem quân đánh lẫn nhau, coi vua Lê chẳng ra gì (khi Nguyễn Nhạc ra Bắc), cháu thì ức hiếp bác (Nguyễn Nhạc), em thì giết anh của mình (Cảnh Thịnh giết Nguyễn Bảo) nội bộ quan lại thì chém giết lẫn nhau (Vũ Van7 Dũng, Trần Quang Diệu, Bùi Đắc Tuyên...) thử hỏi một vương triều như thế thì tồn tại được bao lâu ? <br />còn về việc tại sao vua Gia Long lại quật mồ nhà Tây Sơn, sao ta ko thử đặt hoàn cảnh của chúng ta vào ở vị trí vua Gia Long, và cảm nhận được những gì Tây sơn đã gây ra cho các chúa Nguyễn và gia khuyến của họ. <br />Người thời nay nhất là thế hệ trẻ thường nghe tới vua Gia Long một là họ ko biết là ai, nếu những ai biết thì cho rằng là một ông vua ác.<br />Chúng ta nên nhớ một điều rằng phần đất phía nam Việt Nam là công của nhà Nguyễn khai phá, nếu không có nhà Nguyễn thì có lẽ nước Việt ta cũng chỉ mang tên là nước Đại Việt chứ không được mang một cái tên hết sức tự hào là Việt Nam ===> "tự hào Việt Nam"<!--QuoteEnd--></div><!--QuoteEEnd--><br /> - Em mong rằng khi bàn về những vấn đề nhạy cảm, anh hãy dùng những ngôn từ tránh "đụng chạm" như:"tôi chỉ dám nói nhà Tây Sơn là một triều đại chẳng ra gì", đối với anh là như vậy nhưng trên một diễn đàn chung mong anh hãy thận trọng. Bời anh có quyền không thích nhưng những lời anh nói có thể xúc phạm đến "hình tượng của người khác". Em thích cách nhìn của anh PandaCop trong vấn đề này: <!--sizeo:4--><span style="font-size:14pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><b>"Nguyễn Huệ hay Nguyễn Ánh, họ đều là tổ tiên chúng ta cả, ta nên nhìn lịch sự như nó vốn như thế, cố gắng đi đến những chứng cứ khách quan nhất. Và làm ơn đừng đưa QUAN ĐIỂM vào."</b><!--sizec--></span><!--/sizec--><br /> - Với bản thân em thì Tây Sơn hay nhà Nguyễn - Gia Long đều đáng khâm phục, đáng kính trọng vì họ đã làm nên một thời kỳ lịch sử, có thể ta không thích 1 số cách làm hay điều họ làm nhưng nếu bản thân ta tồn tại vào thời kỳ ấy, liệu có thể làm tốt hơn họ đã làm không??? Hay ta đang bàng quang nhìn vào và bình luận quá trớn??? Có những cái đôi khi chỉ người trong cuộc mới hiểu và hãy tôn trọng những cái gì đã thuộc về lịch sử.<br />Thân!
trinhqtoan
27-05-2012, 08:36 AM
Mr Pandacop nói có lý, vấn đề ở đây chúng ta đều biết thông tin chỉ là một chiều. Tây sơn ko giữ vững bãn lĩnh chính trị của mình trên cơ sở người thi hành công lý. điều đó đúng và dẫn đến sự diệt vong của cả 1 triều đại. <br />Chúng ta là những người trẻ tuổi nhìn nhận ván đề ở đây nên nhìn vấn đề biện chứng đa chiều chứ ko duy tình phiến diên, Đặt hoàn cảnh lịch sử nước ta vào thời Tây Sơn thì quan điểm cá nhân tôi thấy Hoàng đế Quang Trung là dũng tướng lập nhiều chiến tích và hơn nữa ông chấm dứt được tình trạng phân tranh hỗn loạn trước kia. ( xin nói đây là quan điểm cá nhân nhé) lúc đó chúa Nguyễn ở đâu, liệu có làm tốt hơn Tây Sơn ko?<br /><i><b>Bạn Trần Nhật Tiến nói rằng:</b></i><br /> <i><b>tôi chỉ dám nói nhà Tây Sơn là một triều đại chẳng ra gì. anh em đem quân đánh lẫn nhau, coi vua Lê chẳng ra gì (khi Nguyễn Nhạc ra Bắc), cháu thì ức hiếp bác (Nguyễn Nhạc), em thì giết anh của mình (Cảnh Thịnh giết Nguyễn Bảo) nội bộ quan lại thì chém giết lẫn nhau (Vũ Van7 Dũng, Trần Quang Diệu, Bùi Đắc Tuyên...) thử hỏi một vương triều như thế thì tồn tại được bao lâu ? </b></i><br />Liệu có quá thiếu công bằng và khách quan không. Nếu triều Tây Sơn như thế làm sao Nguyễn Huệ thu phục được Ngô Thời Nhiệm một sỹ phu tài giỏi bấy giờ...Quang Trung như thế mà thành thân được với Lê Ngọc Hân chẳng há là người quân tử sao,khi năng hà để lại niềm tiếc thương vô hạn với người con gái nhà Lê qua bài Ai tư vãn. Nhà Thanh tôn trọng Hoàng đế Quang Trung, còn chuyện nội bộ thì thiết nghĩ khi tranh giành quyền lực thì triều đình nào cũng sảy ra ví thử như nhà Đinh đó thôi..và nếu đúng như Trần Nhật tiến nói thì liêu vào ngày hội gò Đống Đa thì tượng đài vua Quang Trung còn đứng đó giữa lòng thủ đô ta....<br />Triều Tây sơn ko ra gì mà tập hợp được lượng dẹp tan Quân Xiêm ( mượn tiếng giúp Nguyễn Ánh) giả sử triều Tây Sơn ko ra gì tại sao bá tánh ko nhân cơ hội này mà đón minh chủ trở về...chưa hết Tây Sơn dẹp tan 20 vạn quân Thanh hùng mạnh với sự Thần tốc huyền thoại ví thử lòng quân ko nghe, dân chúng ko theo, hành quân mệt mỏi làm sao đánh bại kẻ thù. Nguời dụng Binh thừa hiểu hoàn cảnh này và kết quả là Tôn sĩ Nghị phải chạy mong toàn mạng, Sầm nghi Dống bỏ mạng vì tự vẫn trên gò đống Đa để đến nỗi Nữ sĩ họ Hồ làm bài " Đề đền Sầm Nghi Đống" há chẳng phải là câu trả lời rõ nét nhất cho kẻ thị phi đó ru!<br /><br />Tôi đã từng học cấp 3 trường Quang Trung HN và tôi nghĩ ko ít ngôi trường cho con dân đất việt ta mang tên anh hùng áo vải này từ Bắc vô Nam luôn, và cố cả trường Tây sơn( chắc chắn 100%) ví Tây Sơn như Nhật Tiến nói thì ai đặt tên cho trường học làm gì......?<br />nhân đây tôi lại nhớ bập bõm vài câu thơ Tam Quốc:<br />".......Mặc đời sau thiên hạ luận bình..."<br />Quang Trung và tây Sơn đã chứng minh được cho lịch sử thấy vai trò của mình, dù triệu đại ấy tồn tại quá ngắn ngủi nhưng lịch sử đã ghi tên, chúng ta phải thừa nhận điều ấy<br /><br /><br />Mr Pandacop nói rất đúng Nguyễn Huệ và Nguyễn Ánh đều là tổ tiên chúng ta, trong từng thời điểm nhất định họ đều đã chứng tỏ được vai trò lịch sử của mình...đúng hay sai chúng ta hãy để lịch sử phan xét các bạn ah<br />Mấy ngu ý đóng góp cùng ACE.<br />thân Ái
vBulletin v3.6.1, Copyright ©2000-2026, Jelsoft Enterprises Ltd.