PDA

View Full Version : ẤN TƯỢNG XỨ HUẾ


utes
27-05-2012, 09:18 AM
<!--sizeo:4--><span style="font-size:14pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><b>MÙA THI HUẾ - NHỚ LẠI CHUYẾN ĐI ĐẦU TIÊN CỦA TÔI</b><!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br />Tháng 7 mùa thi về hạ vàng rơi đầu ngõ, sỹ tử bốn phương tấp nập rủ nhau về chố thành kinh thi tuyển. Khắp nơi trên các đường phố chính ở Huế, trên những thân cây to hoặc các trụ điện thấp thoáng mấy tấm bảng hiệu &quot; CHO THUÊ NHÀ TRỌ SINH VIÊN &quot;. Nhà trọ sinh viên mấy hôm nay ở Huế tăng giá đáng kể. Các dịch vụ vệ tinh cũng nhích giá tăng theo. Thương cho các sỹ tử từ xa khăn gói ra đây tranh tài thi hội chợt thảng thốt nhớ về một thời hoa nắng say. <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/biggrin.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":D" border="0" alt="biggrin.gif" /> <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/biggrin.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":D" border="0" alt="biggrin.gif" /> <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/biggrin.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":D" border="0" alt="biggrin.gif" /> <br /><br />Ngày ấy khi tôi còn là một cậu nhóc 18 thân một mình hành quân vào TPHCM. Hành trang của tôi là một chiếc ba lô con cóc chẳng to bè chút nào, trong đó với mấy bộ áo quần cũng nghe vướng bụi thời gian. Trong tôi vẫn chưa có bất kỳ một khái niệm nào về hai từ gọi là &quot; du lịch &quot; cả. <br /><br />Tôi đến TP HCM với tất cả sự hồ hởi, phấn khởi và đam mê. Tôi mong đợi được nhìn thấy TPHCM &quot;bằng xương bằng thit&quot; bởi trong tiềm thức tôi đó là một thành phố đẹp, sang trọng, xa hoa và lọng lẫy nhất của đất nước thời bấy giờ với bến cảng nhà rồng, dinh độc lập, chợ bến thành... Thế rồi TPHCM cũng hiện diện trước mắt tôi, tôi chạy ùa vào lòng nó như một đứa trẻ sà vào lòng mẹ. Một cảm giác lâng lâng trong tôi!<br /><br />Sáng thứ nhất, Ông anh họ dẫn tôi đi chợ Bến Thành. Qua mấy gian hàng thú thật tôi chẳng hiểu được nhiều người ta nói gì vì &quot; bất đồng ngôn ngữ&quot; ( Tôi là một cậu nhóc đền từ miền trung mà ) thế là ông anh họ tôi trở thành &quot; thông dịch viên bất đắc dĩ&quot; của tôi. <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/biggrin.gif" style="vertical-align:middle" emoid=":D" border="0" alt="biggrin.gif" /> <br /><br />Sáng thứ hai, bà chị họ dẫn tôi đi nhà thờ Đức Bà, Woh, tuyệt thật! bởi tôi thích kiểu kiến trúc và cách bài trí của nhà thờ này, từ những viên gạch rêu phong bên ngoài ngõ cho đến các chi tiết hoa văn bên trong điện thờ.<br /><br />Sáng thứ ba, Cô bé hàng xóm em của chị bạn của ông anh họ tôi dẫn tôi ra Bến Cảng Nhà Rồng nơi Bác đã ra đi tìm đường cứu nước. Thật hạnh phúc biết bao khi được &quot;sờ&quot; &quot;ngắm&quot; và chiêm ngưỡng nơi gắn liền với lịch sử oai hùng của dân tộc mình. Đứng bên cô bé hàng xóm tôi chợt thấy sài gòn thật trẻ trong tôi.<br /><br />Rồi cũng đến ngày tôi phải nói lời tạm biệt sài gòn, tạm biệt thành phố thân yêu, tạm biệt cô bé hàng xóm có nụ cười thật tươi như hoa nắng. Tiển tôi ra ga cô bé nói &quot; Em sẽ ra Huế thi năm sau anh nhé, nhớ đón em!&quot;<br />Tôi gật đầu &quot; Hoa nắng mùa thi&quot;<br /><br />Chuyến đi đầu tiên của tôi là thế đó các bác ạ <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/cool.gif" style="vertical-align:middle" emoid="B)" border="0" alt="cool.gif" />

tholvt
27-05-2012, 09:18 AM
<!--sizeo:4--><span style="font-size:14pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><b>Cafe vườn Ở Huế</b><!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br />[attachment=1255:attachment]<br /><br />[attachment=1254:attachment]<br /><br />[attachment=1253:attachment]<br /><br /><br />Có dịp ra Huế mới thấy Huế bỏ xa Hà Nội 1 điểm : Chắc chắn là ở Hà Nội chưa có quán cafe nào dọn bàn trong khu vườn nhà có những tán lá cây xanh um tùm làm nôn che nắng che mưa cho những ai có thú ngồi uống cafe một mình hay ngồi chụm đầu thầm thí với người nhưng người bạn. <br /> <br />Nếu ai đã thăm Huế, chỉ cần 1 lần thôi , cũng đã thấy hằn sâu ấn tượng đẹp, khó quên khi ngồi uống cafe dưới bóng lá rì rào nhẹ như tiếng &quot; dạ&quot; của người con gái cố đô.<br /><br />Nắng Huế cũng chia chung cái dữ dằn của vùng nhiệt đới như ngoài Phương Bắc, nhưng có sao đâu. Cứ ngồi thản nhiên mà uống vì có quá nhiều bóng râm phủ kín quanh chổ ngồi. Nơi đây, một thời xa lắc là các lầu son gác tía, thấp thóang xiêm y, mỹ nữ thiết tha yêu kiều, dập dìu những ông hòang bà chúa. Qua biến thiên dâu bể còn lại chỉ những mảnh vườn xanh mướt, lối ngõ quanh co, đưa dẫn khách vào khuôn viên sân cát mịn màng với đôi ba chiếc bàn ghế thô sơ bên cạnh hồ sen rực một màu hồng.<br /><br />Khách vẫn ngồi im lặng chẳng phiền gọi ai, cứ thế đợi phin cafe rỏ rơi từng giọt xuống lòng ly pha lê trong suốt, tiếng chim rì rầm rồi thánh thót mà chẳng biết lồng chim treo ở đâu làm khách cứ mơ màng như bước vào không gian huyễn. Bỗng nhiên từ khung của sổ ngôi nhà bằng mái ngói rêu phong cổ kính ẩn cuối vườn vang lên khúc nhạc Nam Ai Nam Bằng, vậy là đã bắt gặp 1 nét rất Huế.<br /><br /> Cafe vườn có lúc xốn xang như lại rồi lại trầm lắng như tâm hồn người gốc Huế. Cho nên phải cảm nhận được cafe vườn ở HUế khác xa vơi những quán Gia Lâm, quán Nhĩ,... nổi tiếng ở Hà Nội , nhưng kiểu dáng trong nhà chỉ đưa đến cho người ta mỗi thứ hương thơm vị đậm không đâu bằng nhưng lại thiếu vắng chất thơ mà ồn ã thì lại dư thừa bởi người ta ngồi với nhau chỉ để chào hàng ,môi giới. Cafe Sài gòn ầm ĩ hơn thế nên chẳng ai quan tâm về hương vị.<br /><br />Cafe vườn đúng là chẳng giống nơi đâu cho nên uống mà như không uống, uống mà để thấm sâu vào hồn chất Huế ềm đềm mộng mị lẫn cái sâu lắng lững lờ của dòng sông Hương, cái đượm buồn nuối tiếc của thời quá khứ vương triều, cái da diết ai hò chỉ là giọng ca mà không phải là tiếng hát.<br /><br />Cafe vườn là nơi vui chút với thư nhàn, hay cũng là nơi nhớ thương chia biệt và cũng có thể là nơi nhâm nhi để vồ vập siết chặt linh hồn nhau lúc tình cờ tái ngộ.<br /><br />Cafe vườn là tổng hòa tất cả những tâm trạng đó mà như cũng không hề tách biệt riêng ra từng nỗi niềm riêng tư. Cafe Huế tạo hình được như thế chẳng giống quán nào ở đâu không phải là Huế.

minhkhago
27-05-2012, 09:18 AM
<b><!--sizeo:3--><span style="font-size:12pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->GIỮ CHÚT DUYÊN THẦM XỨ HUẾ...<!--sizec--></span><!--/sizec--></b><br /><br />“Khiếp! Con gái Huế chi mà ăn nói dữ dằn. Lại còn văng tục giống bọn con trai…” Lời nhận xét bâng quơ của bà cụ bán chè làm tôi phải giật mình, ngẫm nghĩ…<br /><br /><br />Nghĩ mãi mới thấy bà cụ nói cũng chẳng sai. Sống ở Huế đã khá lâu, đất Thần Kinh với sông Hương, núi Ngự hiền hòa... Nghe người ta nói nhiều về nét duyên con gái Huế với tà áo dài tím thướt tha, dịu dàng tôi cũng cảm thấy tự hào lây. Nhưng sống lâu, tiếp xúc nhiều, cái niềm tự hào của tôi cũng chẳng tồn tại được mấy chốc, nói vui vui thì nó đang ở giai đoạn “thoi thóp”…<br /><br />“Có ai bán cái dịu dàng…”<br /><br />Không hiểu “duyên số” thế nào mà tôi toàn được mục kích những pha hấp dẫn về chuyện ăn nói của các nàng xứ Huế. Từ cô bé bán rau, cô nhân viên bán hàng đến cả những nhân viên thư viện mẫu mực đều làm tôi sững sờ về cái khoản “nói”. <br /><br />Nhớ có lần mới chân ướt chân ráo vào Huế, tôi đã bị một cô bé chừng 15 tuổi quát vì cái tội mua hàng ở chỗ bên cạnh mà lại vô ý để cái bánh xe lấn sang quầy của cô. Mặc dù, cái bánh xe cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chuyện bán hàng. Thôi thì chỉ biết xin lỗi và nhanh chóng rời khỏi chỗ đó nếu không muốn bị nghe chửi tiếp.<br /><br /><br />Đường tôi ở là đường một chiều, chỉ được phép đi lên. Song song là đường Phan Bội Châu, đường này thì chỉ được phép đi xuống. Nói nôm na, do mỗi lần chắn tàu lại gây tắc đường nên Sở Giao thông Thừa Thiên - Huế mới “cải tạo” hai con đường này thành đường một chiều để giảm bớt lượng xe cộ. Chuyện đường sá cũng gây ra lắm chuyện dở khóc dở cười. <br /><br /><br />Để tránh đi ngược chiều, lúc nào tôi cũng phải đi tắt qua ngõ 63 của đường Điện Biên Phủ. Hôm ấy, tôi cùng đứa bạn đi dạo phố. Lộ trình cũng phải bắt buộc như mọi ngày... Đang bóp còi chuẩn bị rẽ xuống Phan Bội Châu thì đâm ngay vào một xe khác đi ngược chiều. Xe của tôi đổ kềnh ra đường, vừa bất ngờ vừa bị đau, chưa kịp nhìn xem “thủ phạm” là ai thì nghe một giọng Huế đặc sệt: “Bọn bây đi chi lạ rứa. Ưng chết à?”. Sáu cô nàng xinh xắn, ăn mặc model cùng cất giọng, trong khi đây là đường chỉ được phép đi xuống. <br /><br /> <br />Chưa hết, các nàng còn vô tư giở giọng thách thức kiểu đường chợ: “Hai đứa có làm chi được sáu đứa không?”. Để tránh rắc rối, tôi kéo vội cô bạn lên xe… Đi được một quãng vẫn nghe tiếng chửi với theo: “Đồ mất dạy!”. <br /><br /> <br />Lần khác, đang ngồi đợi làm bìa cho bài nghiên cứu khoa học tại quầy photocopy B.Đ ở đường Ngô Quyền, tôi lại được “rửa tai” bằng những ngôn ngữ thật không mấy dễ chịu của mấy chị làm ở đây. Giọng Huế ngọt lịm, người nói cũng xinh xắn nhưng vẫn “mắng” khách là… “đồ chó má” (tất nhiên là chỉ dám “mắng” sau khi “nạn nhân” đã bỏ đi). Nghe chối tai, tôi góp ý thì bị độp ngay một câu: “Sáng nay ăn nhầm phải môn ngứa à?” <br /><br />Huế tháng 5 vừa nắng vừa nóng, nghe phải những lời nói ấy càng dễ khiến người ta bực mình và… thất vọng. <br /><br />“Giữ chút gì rất Huế đi em…”<br /><br />Xưa, con gái Huế nổi tiếng vì sự dịu dàng, nữ tính. Cái duyên ấy mặn mà là thế, làm rung động lòng người là thế…<br /><br />Nay, con gái Huế vẫn dịu dàng, vẫn nữ tính, vẫn “dạ”, “thưa” ngọt lịm, vẫn làm rung động hồn người bằng nét duyên thầm, mái tóc thề, tà áo tím... Nhưng có lẽ, cái “duyên” ấy còn sót lại không nhiều lắm. <br /><br /><br />Từ chuyện ăn mặc cho đến nói năng, các nàng bây giờ cứ muốn tạo cho mình một “phong cách” mới, sành điệu và phải khác người. Cách diễn đạt, điệu bộ, cử chỉ cũng phải thật “cá tính”. Những từ ngữ quen thuộc thường được dùng như: “vô hậu”, “dễ sợ”, “điên”… Nhiều lúc, chuyện văng tục và sử dụng những từ đệm khó nghe là… hoàn toàn bình thường.<br /><br /><br />Cậu bạn tôi ở Hà Nội, đã không giấu nổi vẻ thất vọng sau một chuyến “ngao du” vào Huế. Có thể bạn tôi hơi lãng mạn khi hình dung con gái Huế lúc nào cũng “đóng khung” trong tà áo dài tím, nón bài thơ, thướt tha ngắm sen bên Thành Nội, nhưng lại đủ tỉnh táo để nhận ra nét duyên thầm từ bao đời nay đang mất dần đi. <br /> <br /><br />Riêng về phần mình, tôi sợ. Một nỗi sợ rất thực, sợ những câu “dạ”, “thưa” ngọt lịm, sợ cái dịu dàng muôn thuở của người con gái đất Cố Đô sẽ dần trở thành quá vãng…<br /><br /> <br />Chiều nay, Huế lại mưa lất phất. “Hạt mưa tình” của người dân xứ Huế gợi biết bao nỗi niềm. Chợt nhớ đến cồn cào mấy câu thơ của Huỳnh Văn Dung:<br /><br />Giữ chút gì rất Huế đi em,<br /><br />Nét duyên là trời đất giao hòa.<br /><br />Dẫu xa một thời anh gặp lại,<br /> <br />Vẫn được nhìn em say lá hoa…<br />Như một lời nguyện cầu thánh thiện đến nao lòng!<br /><br />PS. Bài của Hồng Phúc đăng trên báo điện tử &quot; DÂN TRÍ &quot;