PDA

View Full Version : Nhớ về một vương quốc xa xưa PHÙ NAM


dmcqngai
27-05-2012, 09:19 AM
***********<br />Tìm hiểu về văn hóa, lịch sử đất phương Nam mang lại nhiều điều thú vị. Đọc một chùm bài viết của chị Bùi Thụy Đào Nguyên đăng trên trang Trinh Nữ; HH thấy hay và đã xin phép chị Nguyên mang về đây để anh chị em cùng đọc và tìm hiểu. <br /><br />Cảm ơn tác giả và chúc mọi người vui vẻ!<br />Hoàng Hoa<br /><br />*******************<br /><br /><!--sizeo:5--><span style="font-size:18pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Nhớ về một vương quốc xa xưa: Phù Nam<!--sizec--></span><!--/sizec--><br /><br /><!--coloro:#3333FF--><span style="color:#3333FF"><!--/coloro--><i>Ngày nay, ở huyện Thoại Sơn, An Giang; hầu hết những gò nhỏ, kể cả gò Óc Eo, từ rất lâu đều đã bị người dân san phẳng để làm ruộng. Chỉ những gò lớn như Gò Cây Thị,Giồng Cát, Giồng Xoài.. là còn đôi chút dấu tích..</i><br /><br /><b>I.Phần mở đầu:</b><br /><br />Trên bản đồ vị trí hành chính tỉnh An Giang, thị trấn Óc Eo (một phần của xã Vọng Thê cũ) cách trung tâm thành phố Long Xuyên khoảng 40 cây số, theo tỉnh lộ 943.<br /><br />Nơi này đã từng tồn tại một hải cảng sầm uất của vương quốc Phù Nam từ thế kỷ thứ I đến thế kỷ thứ VII.<br /><br /> <br /><br />Đó là một nền văn hoá biển, hình thành và phát triển ở miền Tây sông Hậu, cư dân Oc Eo-Phù Nam đã sớm thành thạo trong kỹ thuật khai thác biển, có kiến thức và kinh nghiệm sâu sắc trong việc trị thuỷ, làm thủy lợi và phát triển kinh tế hải thương.<br /><br /> <br /><br />Do đón nhận được và biết phát huy những điều kiện thuận lợi của vị thế tự nhiên, Phù Nam đã trở thành trung tâm kinh tế lớn nhất Đông Nam Á đồng thời là nơi tiếp nhận và truyền phát văn hoá giữa hai thế giới: phương Đông (Trung Hoa, Ấn Độ) và phương Tây (La Mã, Ba Tư)…<br /><br /> <br /><br />Chính vì vậy, Óc Eo hiện chứa đựng trong mình một trữ lượng tài liệu lịch sử vô cùng phong phú, minh chứng cho sự tồn tại của một dân tộc, của một nền văn minh, một quốc gia đã từng hiện hữu trên đất nước Việt Nam.<br /><br />Đó chính là vương quốc Phù Nam.<br /><br />Danh từ Óc Eo có nghĩa là gì?<br /><br />Theo nhà dân tộc học người Pháp Pierre Bitard thì từ Óc Eo đồng âm với chữ Khơ-mer địa phương là &quot;Ur Kev&quot;. Khi phát âm danh từ đó, nghe gần giống âm “Ô kéo”.Từ ấy có nghĩa là rạch ngọc.<br /><br />Nhưng nhà nghiên cứu George Coedes lại không đồng tình vì cái tên &quot;Ur Kev&quot; không phải là từ cổ lắm. Bởi lẽ, từ &quot;Kéo&quot;(đá ngọc) là một từ thuộc nhóm ngôn ngữ Thái, nó không hề có ở Kampuchia thời Angkor (thế kỷ VIII - XII), càng khó có thể xuất hiện ở thời Phù Nam (thế kỷ I - VI).<br /><br />Câu chuyện vì sao gọi là Óc Eo hẳn còn tiếp tục tranh luận.<br /><br /><b>II.Truyền Thuyết dựng nước Phù Nam:</b><br /><br />Theo Khang Thái, sứ giả của Ngô Tôn Quyền thời Tam Quốc chép trong sách Phù Nam thổ tục thì ông vua đầu tiên của nước Phù Nam, có lẽ là một quí tộc người Ấn Độ hay là một tăng lữ Balamôn tên Kaunđinya (Sách Trung Quốc gọi là Hỗn Điền).<br /><br /> <br /><br />Truyền thuyết kể ông ta từ miền Đông Ấn Độ mang theo một chiếc nỏ thần và một đạo quân hơn ngàn người vượt biển sang đánh chiếm xứ Koh Thlok.<br /><br /> <br /><br />Công chúa xứ này là Sôma (con gái của thần mặt trăng - sách Trung Quốc gọi là Liễu Diệp), con vua Naga, đã chống cự lại kẻ xâm lược.<br /><br />Nhưng sau khi bị nỏ thần bắn thủng nhiều chiến thuyền, nàng công chúa đành phải đầu hàng và thuận để cho Kaunđinya lên ngôi vua, lấy mình làm vợ; rồi sinh ra dòng dõi vua chúa thống trị xứ Koh Thlok, sau này lấy tên là Phù Nam…<br /><br /> <br /><br />Mặc dầu là truyền thuyết, nhưng ít nhiều nó cũng phản ảnh một thực tế lịch sử:<br /><br /> <br /><br />Người Khơme vẫn coi Kaunđinya là người sáng lập ra đất nước và đã đem đến cho họ một nền văn hóa mới. Nhờ vị vua này, phụ nữ biết cách ăn mặc che thân, biết ngôn ngữ, văn tự sănxcơri, tôn giáo Balamôn, luật pháp Ấn Độ cùng chế độ chính trị xã hội thịnh hành ở Ấn Độ thời bấy giờ…<br /><br /> <br /><br /><i>- Ảnh:<br /><br />Phù Nam thời cực thịnh (khoảng thế kỷ III sau Công nguyên).</i><!--colorc--></span><!--/colorc-->

thao
27-05-2012, 09:19 AM
<!--sizeo:5--><span style="font-size:18pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Nhớ về một vương quốc xa xưa: Phù Nam , ph.II <!--sizec--></span><!--/sizec--><br /> <br /> <br /><i>Bùi Thụy Đào Nguyên </i><br /> <br /><!--coloro:#3333FF--><span style="color:#3333FF"><!--/coloro--><br /><br /><b>III.Điểm qua vài thư tịch cổ viết về Phù Nam</b> <br /><br /> <br /><br />Danh xưng “Phù Nam” là gọi theo tiếng Trung Quốc, có lẽ do họ phiên âm từ tiếng Môn-Khơme cổ “boman”.(ngày nay nó được đọc là “phnom”, có nghĩa là núi, và các vua của vương quốc này đều lấy vương hiệu là “ kurung boman” có nghĩa là “vua Núi”).<br /><br /> <br /><br />Thủ đô của Phù Nam có thể là Vyađapura, gần ngọn núi Ba phnom ở làng Banam, thuộc tỉnh Prây Veng.(ngày nay vẫn còn giữ nguyên tên cũ- Có giả thuyết khác cho rằng thủ đô đặt ở Angkor Borei)<br /><br /> <br /><br />Và quyển sách có niên đại sớm nhất đề cập tới Phù Nam là Dị vật chí của Dương Phù thời Đông Hán (25-220). <br /><br /> <br /><br />Đến thời Tam Quốc (220-280), Phù Nam đã thiết lập quan hệ bang giao với nước Ngô.<br /><br /> <br /><br />Theo Ngô thư thì vào tháng chạp năm Xích Ô thứ sáu (243), Vua Phù Nam là Phạm Chiên sai sứ sang dâng nhạc công và nhiều sản vật địa phương.Sau này khi đánh chiếm Giao Châu và Cửu Chân, Vua Ngô cũng đã sai người đến các nước phương Nam.Vua các nước Phù Nam, Lâm Ấp và Minh Đường đều sai sứ dâng cống.<br /><br /> <br /><br />Sách Lương thư còn cho biết Tôn Quyền nước Ngô đã sai Chu Ứng và Khang Thái đi sứ các nước phía Nam, trong đó có Phù Nam. Sau khi đi sứ về, Khang Thái có viết quyển Phù Nam thổ tục còn gọi là Phù Nam truyện (người soạn có nhắc đến ở phần đầu).<br /><br /> <br />Các sách có liên đại muộn hơn vào các thế kỷ VI-VII như Trần thư, Tuỳ thư, Thông điển, Tân Đường thư... đều có chép khá tỉ mỉ về vương quốc. <br /><br /><br />Như vậy, những nguồn sử liệu thư tịch kể trên không chỉ ghi nhận sự tồn tại của Vương quốc Phù Nam mà còn ghi nhận các mối quan hệ rộng và rất thường xuyên của vương quốc này với các triều đại phong kiến Trung Quốc.<br /><br /> <br /><br />Không chỉ vậy, qua những dấu tích vật chất ta biết họ còn có mối quan hệ giao lưu rộng rãi với thế giới bên ngoài như Ấn Độ, Tây Á và Địa Trung Hải.<br /><br /> <br /><br />Theo một văn bản viết hồi thế kỷ thứ V do nhà học giả Pháp P.Pelliot dẫn dụng, thì vua Phù Nam là Phạm Chuyên có phái sứ thần của mình sang Ấn Độ. Sứ thần được đón tiếp nồng nhiệt và lúc ra về họ được vua triều Murunđa trao cho 4 con ngựa chiến để đem về tặng nhà vua Phù Nam…<br /><br /> <br /><br />Tuy nhiên, trong một thời gian dài nền văn minh cổ đại của cư dân Nam Bộ chỉ được biết đến qua các thư tịch cổ. <br /><br /><br />Cho đến năm 1944, nhà khảo cổ học Pháp Ma-lơ-rê (Louis Malleret) đã tiến hành một cuộc khai quật có ý nghĩa lịch sử ở địa điểm Óc Eo. Nhiều di tích kiến trúc và hiện vật quý đã phát hiện. <br />Sau này còn nhiều cuộc khai quật khác nữa, và tất cả cho thấy nền văn hoá này phân bố rất trù mật trên địa bàn các tỉnh Long An, Đồng Tháp, An Giang, Kiên Giang và nhiều địa điểm khác thuộc đồng bằng Nam Bộ…<br /><br /> <br /><br /><b>IV. Phù Nam: hưng thịnh và suy tàn</b><br /><br /> <br /><br />1/ Thời hưng Thịnh:<br /><br /> <br /><br />Phù Nam là một quốc gia ven biển mà trung tâm là vùng Nam Bộ ngày nay của Việt Nam, cư dân chủ thể là người Mã Lai- Đa Đảo có truyền thống hàng hải và thương nghiệp khá phát triển .<br /><br /> <br /><br />Trong quá trình mở rộng ảnh hưởng từ thế kỷ III đến thế kỷ V, khoảng năm 205-255, bắt đầu từ triều đại Phạm Sử Nan (Fan-Che-Nan), Phù Nam liên tục thôn tính hơn chục nước, mở rộng lãnh thổ đến 5,6 nghìn dặm bao gồm các nước Đô Côn, Cửu Trì, Đốn Tốn, Xích Thổ, Bàn Bàn, Đan Đan vv...những tiểu quốc này đều nằm trên bán đảo Mã Lai và một phần hạ lưu sông Mê Nam. <br /><br /> <br /><br />Lúc bấy giờ, họ kiểm soát hầu hết các lộ giao thông nội địa từ vùng Khánh Hòa ngày nay, qua thung lũng sông Nê Mam, xuống tận bán đảo Malaixia; khống chế nền thương nghiệp hàng hải cả miền Đông Nam Á, hình thành, phát triển thành một đế chế lớn mạnh và tự xưng là Phù Nam Đại Dương. <br /><br /> <br /><br /> <br /><br />2/ Và suy tàn: <br /><br /> <br /><br />Vào thế kỷ thứ V, tiểu quốc của người Cát Miệt, lúc bấy giờ ở vùng trung lưu sông Mê Kông và khu vực phía Bắc Biển Hồ, lấy nông nghiệp là nghề sống chính, cũng trở thành một thuộc quốc Phù Nam. <br /><br /> <br /><br />Cát Miệt chính là phiên âm chữ Hán tộc danh khơ-me. Trong nhiều thư tịch cổ, thuộc quốc này về sau có tên gọi là Chân Lạp (Tchenla) <br /><br /> <br /><br />Mặc dù là thuộc quốc của Phù Nam, nhưng Chân Lạp đã nhanh chóng phát triển thành một vương quốc độc lập vào thế kỷ VI và nhân sự suy yếu của Phù Nam sau một thời kỳ phát triển rực rỡ, họ đã tấn công chiếm lấy một phần lãnh thổ của đế chế này. <br /><br /> <br /><br />Theo tài liệu cổ của Trung Quốc, Phù Nam bị xâm chiếm vào khoảng năm 550, nhưng vẫn còn chống giữ đến năm 627… <br /><br /> <br /><br />Để chỉ phần lãnh thổ Phù Nam kia, sách Trung Quốc gọi là &quot;Thủy Chân Lạp'', nhằm phân biệt với vùng đất “Lục Chân Lạp”, tức là vùng đất gốc của Chân Lạp. <br /><br />Mặc dầu chiếm đoạt được, nhưng trên thực tế, việc cai quản vùng lãnh thổ mới này đối với Chân Lạp gặp rất nhiều khó khăn. <br /><br />Trước hết, với truyền thống quen khai thác các vùng đất cao, dân số còn ít ỏi, người Khơ-mer khi đó khó có khả năng tổ chức khai thác trên quy mô lớn một vùng đồng bằng mới bồi lấp, còn ngập nước và sình lầy. <br /><br /> <br /><br />Hơn nữa, việc khai khẩn đất đai trên lãnh thổ của Lục Chân Lạp đòi hỏi rất nhiều thời gian và sức lực. Việc cai trị xứ Thủy Chân Lạp vì vậy vẫn phải giao cho những người thuộc dòng dõi Vua Phù Nam. <br /><br /> <br /><br />Theo những tài liệu bi kí còn lại có thể thấy rằng, vào thế kỷ thứ VIII tại vùng trung tâm của Phù Nam trước đây vẫn còn tồn tại một tiểu quốc tên là Aninđitapura, do một người dòng dõi vua Phù Nam tên là Baladitya trị vì. <br /><br />Và khi Phù Nam tan rã là lúc nhiều vương quốc nhỏ vốn là thuộc quốc hoặc chư hầu cũ nổi lên thành những nước mạnh. Trong số đó có Srivijaya của người Iava.<br /><br /> <br /><br />Vào nửa sau thế kỷ VIII, quân đội nước này đã liên tục tiến công vào các quốc gia trên bán đảo Đông Dương. <br /><br />Kết cục là Thủy Chân Lạp bị quân Iava chiếm. Cả vương quốc Chân Lạp gần như bị lệ thuộc vào Srivijaya. Cục diện này mãi đến năm 802 mới kết thúc. <br /><br /> <br /><br />Vậy, trong vòng gần một thế kỷ, vùng đất Nam Bộ lại nằm dưới quyền kiểm soát của người Iava. <br /><br />Trở lại vấn đề, một trở ngại khác nữa trong việc cai quản và phát triển vùng Thủy Chân Lạp là tình trạng chiến tranh diễn ra thường xuyên giữa Chân Lạp với Chăm pa, nên mãi cho đến thế kỷ XIII, cư dân ở vùng đất Nam Bộ hãy còn thưa thớt<br /><br /> <br /><br />Căn cứ vào những kết quả nghiên cứu gần đây nhất, có thể thấy những di tích khảo cổ học mang dấu ấn Chân Lạp trên đất Nam Bộ trước thế kỷ XVI không nhiều, và ảnh hưởng văn minh Angkor ở vùng này cũng không đậm nét. <br /><br />Rồi bắt đầu từ cuối thế kỷ XIV, Chân Lạp còn phải đối phó sự bành trướng của các vương triều Xiêm từ phía Tây, đặc biệt là từ sau khi Vương triều Ayuthaya hình thành vào giữa thế kỷ XIV. <br /><br /> <br /><br />Trong suốt 78 năm (từ 1353 đến 1431), Ayuthaya và Chân Lạp liên tiếp có chiến tranh trong đó chủ yếu là những cuộc tiến công Chân Lạp từ phía người Thái. Trong thời kỳ đó, có lúc kinh thành Angkor đã bị quân đội Ayuthaya chiếm đóng.<br /><br />Sang thế kỷ XVI, và nhất là từ thế kỷ XVII, do sự can thiệp của Xiêm, triều đình Chân Lạp bì chia rẽ sâu sắc.Vương quốc này dần bước vào thời kỳ suy vong.<br /><br /> <br /><br />Trong bối cảnh như vậy, Chân Lạp hầu như không có khả năng kiểm soát đối với vùng đất còn ngập nước ở phía Nam, vốn là địa<br /><br />phận của Vương quốc Phù Nam. <br /><br /> <br />(Ảnh: Linga và Yoni trưng bày tại nhà Bảo Tàng An Giang )<!--colorc--></span><!--/colorc-->

latigo7441
27-05-2012, 09:19 AM
<!--sizeo:5--><span style="font-size:18pt;line-height:100%"><!--/sizeo-->Nhớ về một vương quốc xa xưa: Phù Nam , ph.III <!--sizec--></span><!--/sizec--> <br /> <br /> <br />Bùi Thụy Đào Nguyên <br /> <br /><!--coloro:#3333FF--><span style="color:#3333FF"><!--/coloro--><br /><br /><b>V. Thủy Chân Lạp( Phù Nam thuở nào) dần dà thuộc về các chúa Nguyễn:<br /></b><br />Rất nhiều bài viết đã nói khá kỹ tiến trình này, ở đây tôi chỉ xin điểm lược lại một số ý :<br /><br />Từ đầu thế kỷ XVII, đã có lưu dân người Việt ở vùng đất Thuận - Quảng của Chúa Nguyễn đến Mô Xoài (Bà Rịa), Đồng Nai (Biên Hoà) khai khẩn đất hoang, lập ra những làng người Việt đầu tiên trên vùng đất Nam Bộ. <br /><br />Thế rồi vào năm 1620, Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên gả con gái của mình là Công chúa Ngọc Vạn cho Quốc vương Chân Lạp Chey Chettha II làm Hoàng hậu của Vương triều Chân Lạp<br /><br /> <br /><br />Và Ngọc Vạn, người công nữ đức hạnh &amp; xinh đẹp này, đã hai lần dẫn đường cho người Việt mở đất về phương nam. Lần thứ nhất sau cuộc hôn nhân năm 1620, lần thứ nhì trong cuộc tranh chấp nội bộ vương quyền Chân Lạp năm 1658, thời trị vì của Batom Reacha Pontana Reja ( tức hoàng thân So, con Ngọc Vạn - xin xem thêm bài soạn cũng cùng người viết: Ngọc Vạn, người không có “truyện” trong sử nhà Nguyễn).<br /><br /> <br /><br />Lý do vương triều Chân Lạp dễ dàng nhượng vùng hạ lưu sông Cửu Long, vì nguyên thủy vùng đất nầy không phải là đất của họ, mà là của nước Phù Nam (Funan) thủa xa xưa.<br /><br /> <br /><br />( Xin bạn đọc xem chi tiết trong bài Trước khi lưu dân Việt Nam tới, đất Sài Gòn xưa thuộc cư dân nào? của nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu, sách Địa chí văn hóa Tp HCM, nxb Tp HCM, năm 1987)<br /><br /> <br /><br />Vì không phải là đất của mình, lại rất ít dân sinh sống, không có người đủ tài đức cai quản, nguồn lợi thu về không là bao; nên vua chúa Chân Lạp dễ dàng dùng đất nầy làm quà tạ lễ các chúa Nguyễn đã giúp họ lên ngôi, hoặc giúp họ chống lại Xiêm La.<br /><br /> <br /><br />Vả lại, trong lịch sử, chuyện cắt đất để cầu phong, để củng cố thế lực hoặc cầu bình an cho vương triều là chuyện thường xảy ra ở chế độ phong kiến. Bạn đọc dễ dàng tìm thấy ví dụ trong các sách, nhất là ở sử Tàu …<br /><br />Như thế có nghĩa, người Việt đã không giành chiếm mà chỉ đến (cùng vài dân tộc khác như Hoa, Champa chẳng hạn) cộng cư với dân bản địa, đơn thuần buổi đầu chỉ là lý do mưu sinh với sự đồng thuận của cả hai vương triều.<br /><br /> <br /><br />Nhưng do tập quán sinh hoạt, canh tác của mỗi dân tộc ít nhiều có điểm khác nhau, như dân bản địa thích chọn ở nơi đất cao (giồng), trồng khoai sắn, làm ruộng chỉ cầu đủ ăn và ít muốn khai thác gì thêm; người Hoa thì thích buôn bán hơn.<br /><br /> <br /><br />Riêng người Việt,vì bấy lâu bẩn chật nơi mảnh đất miền Trung nhỏ hẹp, nghèo khó, lắm thiên tai; giờ được đứng trước vùng đất phương nam mênh mông nhiều sông nước này; nên cha ông ta với lòng hăm hở cộng thêm đức tính cần cù, không ngại khó; vì thế chẳng bao lâu nơi trước đây còn hoang vu, nhiều đầm lầy, rừng rậm, thú dữ…trở thành vô số những cánh đồng ngút ngàn màu mỡ, trĩu xanh.<br /><br /> <br /><br />Và cũng vì thói quen sống, người bản địa thường lánh đi nơi khác...<br /><br /> <br /><br />Mãi về sau, năm 1698, nghĩa là đã tròn 40 năm, nếu tính từ năm1658, thời trị vì của Batom Reacha Pontana Reja ( tức hoàng thân So, con Ngọc Vạn), Minh Vương Nguyễn Phúc Chu mới cử Nguyễn Hữu Cảnh đến thiết lập chủ quyền nơi vùng đất mới để bảo vệ cuộc sống bình an, sự làm ăn mua bán của cư dân mình vì chính quyền Chân Lạp thời bấy giờ cứ liên tiếp xào xáo, không ổn định.<br /><br /> <br /><br />Vậy có thể nói gọn:<br /><br /> <br /><br />Trước mắt của người Đàng Trong là một vùng đất mênh mông hoang vu cần khai khẩn để biến nó thành kho lương thực, thành tài sản quí giá cho người dân và quốc gia.<br /><br /> <br /><br />Với lòng khao khát này, tất nảy ra “Cái khó ló cái khôn”: <br /><br />Đấy chính là kế sách “tầm ăn dâu” khôn khéo của các chúa Nguyễn, là đường lối “dân đi trước, làng nước theo sau”, là tài thao lược khiến đối phương thì qui phục, dân thì tin yêu của các danh tướng như Nguyễn Cư Trinh, Nguyễn Hữu Cảnh, Nguyễn Văn Thoại vv…<br /><br /> <br /><br />Và đặc biệt hơn cả, chính là tấm lòng son của một phận má hồng: Ngọc Vạn. <br /><br />Cho nên chỉ sau hơn một thế kỷ, tính từ đầu thế kỷ XVII cho đến giữa thế kỷ XVII toàn bộ khu vực Nam Bộ đã hoàn toàn thuộc quyền cai quản của Chúa Nguyễn và nhanh chóng trở thành vùng phát triển kinh tế - xã hội năng động. <br /><br />Đây là thành quả lao động cần cù và sáng tạo của tất cả các cộng đồng dâncư trong guồng máy phát triển chung của đất nước, trong đó vai trò của các lớp cư dân người Việt, người Khơ-mer, người Chăm và người Hoa… <br /><br /><br /><br /><b>VI. Phù Nam &amp; Chân Lạp là hai quốc gia khác nhau:</b><br /><br /> <br /><br />Cho tới nay, vẫn còn không ít người cho rằng nước Phù Nam là tiền thân của nước Chân Lạp.<br /><br />Quan điểm nhầm lẫn này được nêu ra đầu tiên trong các công trình nghiên cứu của các học giả của trường Viễn Đông bác cổ từ nữa đầu thế kỷ XX.<br /><br /> <br /><br />Sau này, nhờ những nguồn thư tịch cổ của Trung Quốc, vì họ phân biệt rất rõ, ta mới có đủ bằng chứng để xác định hai quốc gia này không phải là một.<br /><br /> <br /><br />Tùy thư, trong q.82 tờ 3, viết:<br /><br /> <br /><br />“Chân Lạp ở về phía Tây nam nước Lâm Ấp. Nguyên trước là thuộc quốc của Phù Nam. Sau họ ngày một hùng cường, vua Chân Lạp là Ksatriya Citrasena chiếm được Phù Nam và bắt thần phục…”<br /><br /> <br /><br />Tân Đường thư do Âu Dương Tu và Tống Kỳ biên soạn trong Q.222, tờ 2, cũng mô tả tương tự:<br /><br /> <br /><br />“Nước Phù Nam ở cách quận Nhật Nam ( tức phía nam đất Trung bộ của nước ta) bảy ngàn lý về phía nam.Vua của họ đóng đô ở thành Đặc Mục. Thành ấy bị Chân Lạp đánh bất ngờ…”<br /><br /> <br /><br />Còn nhiều tư liệu khác nữa, nhưng chỉ cần 2 đoạn trích trên, ta cũng có thể rút ra được 3 điểm:<br /><br /> <br /><br />1/ Vị trí mỗi nước đều được xác định khá rõ ràng.<br /><br />2/ Ban đầu, nước Chân Lạp là một thuộc quốc của Phù Nam<br /><br />3/ Sau một thời kỳ bị lệ thuộc, không biết kéo dài bao lâu, Chân Lạp dần lớn mạnh. Không những họ dứt bỏ được ách thống trị mà còn đánh lại và bắt buộc Phù Nam thần phục lại mình.<br /><br />Sự kiện này xảy ra vào giữ thế kỷ thứ VI. Từ đấy trở đi, Phù Nam bị diệt vong hẳn và đất nước của họ bị sáp nhập vào lãnh thổ của Chân Lạp.<br /><br /> <br /><br />Một vấn đề cần lưu ý nữa, đó là có người cho rằng: “ Ở đâu có người Khơme cư trú, thì nơi ấy là lãnh thổ của nước Campuchia ( tức Chân Lạp xưa)”.<br /><br /> <br /><br />Thực tế của thế giới cho chúng ta thấy: Biên giới sắc tộc không nhất thiết trùng hợp với biên giới quốc gia. <br /><br /> <br /><br />Như tộc người Xlavơ ở Đông Âu trong quá trình lịch sử, họ đã thành lập nên nhiều quốc gia khác nhau. Như tộc người Thái ở Thái Lan, họ cũng có mặt tại Lào, miền Nam Trung Quốc, miền Bắc Việt Nam… <br /><br /> <br /><br />Vì vậy, nếu ta chưa thấu hiểu Phù Nam, Chân Lạp là 2 quốc gia khác nhau; và nếu ta chỉ căn cứ vào yếu tố sắc tộc để nói rằng: Cư dân Phù Nam, Chân Lạp cùng là tộc người Khơ-me nên 2 quốc gia này chỉ là một, thì đó là một qui kết không đúng với thực tế lịch sử. <br /><br /> <br /><br />GS Hà Văn Tấn, nguyên là viện trưởng Viện khảo cổ học Việt Nam, qua những gì tìm thấy sau nhiều đợt khai quật tại nhiều địa điểm khác nhau, đã khẳng định: <br /><br /> <br /><br />Ngoài khu vực tứ giác Long Xuyên…từ năm 1993 đến nay các nhà khảo cổ học đã tiến hành điều tra, khai quật và tìm thấy các chứng tích thuộc văn hóa Phù Nam tại di tích tháp Vĩnh Hưng (Minh Hải), tháp Bình Thạnh (Tây Ninh), di chỉ Gò Cây Trung ở An Giang, Gò Cao Su ở Long An vv… Các nhà khảo cổ đã bằng cứ liệu khoa học đang làm sáng tỏ lịch sử của vùng đồng bằng Nam Bộ, một phần đất có tinh hoa của nền văn hóa Oc Eo (Phù Nam)<br /><br /> <br /><br />Nay việc phát hiện thêm di tích Cát Tiên (cũng thuộc Phù Nam cổ)cùng những thư tịch xa xưa, có ý nghĩa rất lớn trong việc xác định chủ quyền lãnh thổ của đất nước. <br /><br />…Trong Trần Đường Thư có ghi: Chân Lạp có tên là Cát Nhật, Cát Nhật tức là Khơme. Phù Nam là vương quốc rộng lớn, phồn thịnh tồn tại từ thế kỷ thứ II đến thế kỷ thứ VII.<br /><br /> <br /><br /><b>Theo thư tịch Trung Quốc, vào thế kỷ thứ VII, một phần đất đai của Phù Nam bị Chân Lạp thôn tính. Với những tư liệu về các quốc gia cổ ở Nam Việt Nam, tôi khẳng định Chân Lạp đúng là Khơme, Phù Nam không phải là Khơme, Khơme cũng chỉ là người xâm lược đất của Phù Nam mà thôi.</b><br /><br /> <br />Ảnh: những xâu chuỗi bằng đá quí dùng để trang sức <!--colorc--></span><!--/colorc-->

mickey
27-05-2012, 09:19 AM
có tài liệu khác co thấy theo nghiên cứu thì Vương Quốc Phù Nam bị xóa xổ do 1 trận hồng thủy rất lớn, có thể gọi là sóng thần (như vụ Sóng thần vừa qua). Nó đã đánh sập trung tâm củ phù Nam và xóa sổ nó trong chốc lát. Một số bộ phận khác chạy được thì phân tán nhiều nơi<br /><br />Có thể vì lý do đó mà sau này người Campuchia nhường mảnh đất phần phía Nam cho chúng ta , có thể vì sợ 1 viễn cảnh như ngày xưa mà truyền lại cho con cháu ko nên đến vùng ven biển

vteehanoi
27-05-2012, 09:19 AM
Vương quốc Phù Nam là một quốc gia được cho là tồn tại ở khu vực miền đông Nam bộ Việt Nam do hiện nay gần như không có nhiều tài liệu lịch sử đánh dấu sự hiện diện của nó.<br />Theo thư tịch cổ của Trung Quốc như Tam Quốc Chí (không phải truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa của tác giả La Quán Trung) thì Phù Nam là một quốc gia bao la, trải dài từ Ấn Độ, Miến Điện, Thái Lan, Campuchia và nam Việt Nam ngày nay.<br />Theo các chứng tích còn sót lại trên lãnh thổ Việt Nam thì nền văn minh Phù Nam là cùng thời với nền văn hóa Óc Eo (trên khu vực tứ giác Long Xuyên). Các chứng tích khác hiện đã phát hiện được nằm rải rác từ Cát Tiên (Lâm Đồng) tới Tây Ninh, Sài Gòn, An Giang, Đồng Tháp, Kiên Giang và Cà Mau.<br />Các nhà khảo cổ học và sử học cho rằng quốc gia này tồn tại từ thế kỷ thứ 2 đến thế kỷ thứ 9 và bị thôn tính, chia rẽ bởi các quốc gia xung quanh mới nổi lên như Chân Lạp, Chăm pa từ thế kỷ thứ 7 đến thế kỷ thứ 9 (theo thư tịch cổ Trung Quốc như Trần Đường thư) cũng như do sự lục đục, chia rẽ nội bộ gây nên. Nếu đúng như vậy thì vương quốc Phù Nam có lẽ là một tiểu vương quốc theo Bà la môn giáo nằm trên lãnh thổ Việt Nam ngày nay và là chư hầu của một đế chế rộng lớn như kiểu nhà Chu với các nước chư hầu ở Trung Quốc.<br />Cư dân Phù Nam sản xuất nông nghiệp, kết hợp với làm nghề thủ công,đánh cá và buôn bán. Ngoại thương đường biển rất phát triển.<br />Tập quán phổ biến của cư dân Phù Nam là ở nhà sàn. Phật giáo và đạo Hindu được sùng tín. Nghệ thuật ca, múa nhạc phát triển. Xã hội đã có sự phân hóa giàu nghèo thành các tầng lớp quý tộc, bính dân và nô lệ.<br />CamBodia:<br />Nền văn minh đầu tiên được biết tại Campuchia xuất hiện vào khoảng thiên niên kỷ thứ nhất; từ thế kỷ 9 đến thế kỷ 13, nền văn minh Khmer đã phát triển rực rỡ ở đây.<br />Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng Phù Nam là vương quốc cổ ở Campuchia, thời thịnh trị có lãnh thổ rộng lớn. Lúc này ở khu vực Bắc Campuchia và Nam Lào có một thuộc quốc là Chân Lạp (Chenla). Vào thế kỷ 7, Chân Lạp thoát khỏi sự lệ thuộc vào Phù Nam rồi chiếm toàn bộ lãnh thổ Phù Nam.<br />Triều đại cầm quyền của Chân Lạp có nguồn gốc từ nhân vật thần thoại Campu, lấy nàng Naga (con gái thần nước, biến từ rắn thành thiếu nữ). Tên gọi Campuchia, xuất hiện vào khoảng thế kỷ 10, gắn với tên nhân vật này. Sau năm 707, Chân Lạp tách thành hai quốc gia Lục Chân Lạp và Thủy Chân Lạp.<br />Trích dẫn từ: Wiki; lịch sử các nước ASEAN,….<br />Như vậy, thì chúng ta có thể kết luận rằng: Vương Quốc Phù Nam là 1nhà nước cổ đại của người Kh’me,nó được coi như là tiền than của nhà Nước Chân Lạp,Trong đó có cả lục chân lạp là Coboddia bay giờ và Thuỷ Chân Lạp là phần của Việt Nam.Giống như Đại Việt là nhà nước tiền than của Đại Ngu dưới thời Hồ,hay Đại Nam thời Nguyễn<br />và 1 quan điểm nữa mà lịch sử chứng minh là người Campuchia đánh bắt cá và khai thác hải sản rất tốt,họ cũng có những vùng biển rộng lớn và tinh thông về Biển,chứ không phải như một số người nói:VD: Mr.Vietsky<br />Thứ ba, họ không nhường hay cho lãnh thổ của họ cho Người Việt,mà chúng ta được nhữ ngày hôm nay là nhờ công khai phá,mở mang bờ cõi của cha ông dân tộc Việt,những người đi tìm đất về Phương Nam,ai nói như bạn thì là kẻ vô tâm với lịch sử,không hiểu gì và không tôn trọng lịch sử,những vẫn đế lịch sử không biết thì đừng nói ẩu bạn nhé.<br />Napoliong- Hòang đế vĩ đại của Nước Pháp đã nói: AI bắn vào lịch sử bằng khẩu súng lục,tương lai sẽ bắn lại người đó bằng khẩu đại bác.<br />Thân chào

soncuoc2003
27-05-2012, 09:19 AM
Thành thật xin lỗi bạn nhiều nha,Mr Skey.Hôm qua mình hơi búc xức,minh bị dị ứng với ai phủ nhận lịch sử,nhưng mình đã hiểu nhầm bạn.Xin lôi nhiều nhiều.

henry_le1
27-05-2012, 09:19 AM
Nếu căn cứ theo thư tịch cổ của bạn Tàu thì có nhiều điều để cãi vả lắm. Vì anh Tàu là anh theo thuyết chia rẽ để trị vì. Đồng thời dùng chính sách đồng hóa để tuyệt diệt.<br /><br />Ai cũng biết là các quốc gia Đông Nam Á này bị chia rẽ ra bởi sự biến đối và nứt tách của vỏ quả đất. Xưa kia anh Úc anh gần ta lắm, sau đó thì cứ tách dần tách dần nên anh trôi về đằng kia. Sóng thần mà quét thì nó quét đến đâu nhỉ ?<br />Sự tồn tại hay diệt vong của một nền văn minh là chu kỳ tất yếu của lịch sử. Đến vòng bánh xe nếu không biết chuyển động và thay đổi mình cho phù hợp với sự biến động khôn lường đó. Mình không hiểu ý bạn HH đưa lên dữ kiện ba phần mơ hồ - bốn phần truyền thuyết này nhằm mục đích gì nhỉ ? Nếu chỉ đọc cho vui thôi thì cảm thấy nó cứ thừa thừa hay sao ấy.<br />(just for fun -)

tiemkinhduongquang
27-05-2012, 09:19 AM
<!--quoteo(post=9334:date=Nov 16 2007, 07:30 AM:name=vtv-hue)--><div class='quotetop'>QUOTE(vtv-hue @ Nov 16 2007, 07:30 AM) <a href="index.php?act=findpost&amp;pid=9334"><{POST_SNAPBACK}></a></div><div class='quotemain'><!--quotec-->Nếu căn cứ theo thư tịch cổ của bạn Tàu thì có nhiều điều để cãi vả lắm. Vì anh Tàu là anh theo thuyết chia rẽ để trị vì. Đồng thời dùng chính sách đồng hóa để tuyệt diệt.<br /><br />Ai cũng biết là các quốc gia Đông Nam Á này bị chia rẽ ra bởi sự biến đối và nứt tách của vỏ quả đất. Xưa kia anh Úc anh gần ta lắm, sau đó thì cứ tách dần tách dần nên anh trôi về đằng kia. Sóng thần mà quét thì nó quét đến đâu nhỉ ?<br />Sự tồn tại hay diệt vong của một nền văn minh là chu kỳ tất yếu của lịch sử. Đến vòng bánh xe nếu không biết chuyển động và thay đổi mình cho phù hợp với sự biến động khôn lường đó. Mình không hiểu ý bạn HH đưa lên dữ kiện ba phần mơ hồ - bốn phần truyền thuyết này nhằm mục đích gì nhỉ ? Nếu chỉ đọc cho vui thôi thì cảm thấy nó cứ thừa thừa hay sao ấy.<br />(just for fun -)<!--QuoteEnd--></div><!--QuoteEEnd--><br /><br />Hòang Hoa rất tôn trọng chị Bùi Thụy Đào Nguyên; một tác giả viết về lịch sử, văn minh, văn hóa ... nói riêng và rất tôn trọng những nhà nghiên cứu, khảo cứu nói chung. Đối với Hòang Hoa, đây là một bài hay của chị ấy. Bài rất cô đọng và khúc chiết; nêu lên những quan điểm riêng, cách nhìn nhận riêng qua nhiều dữ liệu (không chỉ là thư tịch Trung Hoa). <br /><br />Kiến thức và giá trị của thế giới này rất mênh mông, học và biết được chút nào là hạnh phúc chút ấy. Với Hòang Hoa, Hòang Hoa thấy bài viết hay - nên xin phép tác giả mang về đây để chia sẻ cùng mọi người- nếu ai thích thì tìm hiểu. Nếu bạn thấy rằng nó không hay hoặc giả không cần thiết với bạn - thì có sao đâu; bạn cứ coi như không có.<br /><br />Thời gian phủ chìm nhiều thứ sau lớp bụi của nó cùng với chiến tranh - thiên tai v.v.. tàn phá, hủy diệt, chôn vùi ... những nền văn minh, văn hóa. Vô thường là một điều tất yếu- thế nhưng; để tìm hiểu thế giới- thỏa mãn nhu cầu về hiểu biết, ngành khảo cổ học, bác ngữ học, triết học, v.v... ra đời và phát triển hằng ngày, hằng giờ hằng năm, hằng thế kỷ ... Tất cả các ngành nghiên cứu ấy liên quan không ít thì nhiều đến nhau chứ không hề tách riêng như bạn nghĩ. Nếu không có những nghiên cứu khoa học, làm sao bạn có thể biết được sự nứt tách của vỏ quả đất v,v... Nếu chúng ta tìm hiểu kỹ sẽ thấy triết học ảnh hưởng rất nhiều đến khoa học thực nghiệm, vật lý, nghiên cứu lịch sử, vũ trụ v.v.v. Ngay trong triết học đã phân thành 4 loại: triết học tự ngã, triết học xã hội, triết học lịch sử, triết học tôn giáo. Một rừng kiến thức, biển tư duy ... bao la tột cùng. Kiến thức và hiểu biết về thế giới con người đẹp cũng nhờ đó. <br /><br />Mọi cái đều có những giá trị riêng, chẳng có gì là thừa cả nhất là những cái mà người viết đã đặt hết lòng mình vào đó khi họ viết về văn hóa của vùng mình đang sống. <br /><br />Thân mến,<br />Hòang Hoa