View Full Version : Nét Huế
vietgazprom
27-05-2012, 09:20 AM
Những cơn mưa đã trở thành một phần của cuộc sống của người Huế. Nó đã đi vào tiềm thức nhiều ngươờ một cách sâu sắc và y như rằng nhắc đến Huế là không thể không nhắc đến những cơn mưa dầm từ sáng đến tối.<br /><br /><i>[attachment=3442:hue1.jpg]<br /><br />[attachment=3443:hue2.jpg]<br />Nỗi niềm chi rứa Huế ơi<br />Mà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên</i>
tritinqn
27-05-2012, 09:20 AM
[attachment=3444:attachment] <br /><br />Những chiếc nốt là tổ ấm của nhiều gia đình nghèo sống trên sông Hương, một số may mắn và bản lĩnh bức phá lên biến nốt thành thuyền du lịch và có cuộc sống khấm khá hơn. Ở Huế, "nốt" là danh từ chỉ chiếc thuyền cũng là dành từ danh cho những người nghèo sống trên sông.
thanhquy
27-05-2012, 09:20 AM
Thật zui khi đc đón Admin Trương Hòang ở Huế,nhưng cũng thật buồn khi chào đón bác là những cơn mưa dầm dề và đặc trưng ở Huế.Kiểu này chắc bác cứ xem như là quà của Huế vậy nhé!!<br />Mưa thế này ko biết có kịp ngưng để bác Hòang khám phá hết Huế ko nhỉ???<br />Chúc bác full sức khỏe và vui vẻ nhé! <img src="http://diendandulich.net/style_emoticons/<#EMO_DIR#>/wink.gif" style="vertical-align:middle" emoid=";)" border="0" alt="wink.gif" />
mxuan
27-05-2012, 09:20 AM
<!--coloro:#009900--><span style="color:#009900"><!--/coloro--><!--sizeo:5--><span style="font-size:18pt;line-height:100%"><!--/sizeo--><b>Mưa Huế</b><!--sizec--></span><!--/sizec--><!--colorc--></span><!--/colorc--><br /><br />Những cơn mưa không dứt theo kiểu mưa Huế, mưa liên tục từ sáng đến tối. Làm du lịch đến Huế mùa này thì hơi buồn, bước chân ra khỏi khách sạn ở đâu cũng nhìn thấy nước. Có lẽ một phần là do vị trí khách sạn nằm trên một con đường không cao lắm, đường Trần Quang Khải, nên mới chịu cảnh như thế này. Mấy tuần trước khi Huế ngập lụt, con đường này nước lên cao gần một mét. Nước lên, khiến cho công việc đón khách càng vất vả hơn, nhiều lần khách sạn Queen phải dung thuyền để trung chuyển khách vào khách. Làm du lịch vào mùa mưa tại Huế khổ thế đấy.<br /><br />Cơn mưa đemlại cho mình những ký ức khó quên trên đường công việc. Một lần đưa khách lên Bạch Mã, cũng vào thời điểm này trong năm, mưa trên đó nhiều kinh khủng, những cơn mưa không ngớt trắng xoá cả một vùng. Linh cảm có điều gì đó bất ổn nhưng tua vẫn tiến hành và mình vẫn phải đi. Sau một đêm trên Bạch Mã, chỉ biết ăn và ngủ chứ mưa nhiều như vậy đâu có đi tham quan rừng được. Sáng hôm sau, cả đoàn phải xuống núi, vừa đi được 3 km thì không thể tiếp tục được nữa, vì một tản đá rất lớn, kích cỡ một căn phòng, rơi xuống chặng đứng ngay lối đi. Lúc này chỉ biết cười và xách balô đi bộ xuống núi. Còn chiếc xe chở đoàn nghe nói hơn một tuần sau mới xuống được nhờ sự can thiệp của vườn QG Bạch Mã. Cũng may, những lần lên đây không bao giờ chúng tôi mang nhiều hành lý nên khi gặp sự cố như vậy thì còn tự mình xuống được núi.<br /><br />Mưa Huế, để lại nhiều kỷ niệm cũng như những tình huống phải xử lý một cách khó quên đối với nhiều người làm du lịch chúng ta.
tanlienthuan
27-05-2012, 09:20 AM
[attachment=3493:attachment] <br /><br /><i><b>Người Huế tổ chức đua ghe vào những ngày nước lũ dâng lên.</b></i>
doanhphuong
27-05-2012, 09:20 AM
<i><b>Đường về cầu ngói Thanh Toàn</b></i><br /><br /><i><b>Kéo cá bên ngoài Thành Nội</b></i> <br /><br />[attachment=3562:h1.jpg]<br /><br />[attachment=3563:cc.jpg]
thanhlong_company
27-05-2012, 09:20 AM
Tặng anh Hoàng: <br /><br /><b>Chiều đại nội<br /><br />Ngựa xe nào khuất nẻo<br />Thành xưa loang bóng chiều<br />Hồn ai trong lá rụng<br />Dấu hài mờ sân rêu<br />Lòng ta như thành quách<br />Nhớ một nàng ái phi<br />Giật mình nghe... áo động<br />Nắng rớt trên hoa quì<br />Ta tìm vườn ngự uyển<br />Cỏ hoang che dấu rồi<br />Tiếng chim chiều đại nội<br />Rụng xuống chiều mồ côi<br />Lòng ta như sương khói<br />Đậu vào tường đá rêu<br />Dấu thời gian im ngủ<br />Dấu thời gian tịch liêu<br />Chiều cuối năm chớm lạnh<br />Vàng phai nhuốm mái hiên<br />ai mộng làm quan trạng<br />ngựa qua vườn ngự Viên ?<br />giật mình nghe gió động<br />nón bài thơ... qua thềm...</b><br /><br />Bài này của nhà thơ Đỗ Trung Quân viết ở Huế năm 1989 anh ạ.
jgcvnr
27-05-2012, 09:20 AM
<b>Một thoáng bên dòng sông Hương</b><br /><br />Nói đến Huế phải nói đến sông Hương trước nhất . vì đó là con mắt của đất cựu Thần Kinh, là hình ảnh của tât cả những gì êm đềm ,yểu điệu,kiều diễm thanh tao của Phú Xuân lịch sử. Khắp cõi Việt Nam có lẽ không có con sông nào đẹp hơn. <br /><br />Sông trước kia gọi là Lô Dung, sau mới đổi tên là Hương Giang là vì trên nguồn sông có thứ cỏ Thạch Xưng Bồ, một vị thuốc có mùi Hương đã tẩm Hương vào nước.<br /><br />Nguồn sông có hai ngọn:<br />Một ngọn Phát nguyên từ núi Trường Động,ở phía Tây Nam thành phố Huế,gọi là Tả Trạch.Ngọn Tả Trạch chạy theo hướng đông Bắc, quanh co gần trăm dặm,lao mình qua 55 ngọn thác,nước đổ sóng reo, rồi từ từ chạy đến ngã ba Bằng Lăng.<br />Ngọn thứ hai gọi là Hữu Trạch, phát nguyên tại núi Chấn Sơn ở phía Tây Bắc, chạy về phía Đông Nam, và sau khi vượt qua 14 ngọn thác hiểm trở thì đến Bằng Lăng, hợp cùng Tả Trạch thành con sông Hương chính thức lặng lờ chảy xuống cửa Thuận An.<br /><br />Từ Bằng Lăng đến Thuận An, sông Hương dài trên 50 dặm.Dòng sông luôn chuyển hướng,khi Bắc khi đông...,khi như tấm lụa giăng dài, khi như ruột dê uốn khúc. Và trước khi ra biển, sông chia ra làm nhiều nhánh.Một nhánh nổi tiếng nhất là Lợi Nông Hà, tục gọi là sông An Cựu, nắng đục mưa trong, và có bến ngự phong lưu là nơi xưa kia thuyền vua qua ngang mỗi khi đi tế Nam Giao và hiện nay có lăng điện nhà chí sĩ Phan Sao Nam cận kề.<br /><br />Từ nguồn chí biển, sông Hương chảy ngang qua nhiều nơi ngoan mục. Nhưng vì đường xa và thiếu phương tiện, nên du khách thường chỉ để ý đến khúc sông chạy ngang qua thành phố Huế độ năm ba cây số về hướng Tây.Những nơi đây, vẻ đẹp của sông Hương thật dịu hiền, âu yếm.Nước sông trong xanh, lòng sông không bao giờ cạn,và bao giờ mặt sông cũng có vẻ lặng lẽ mơ màng. Lại thêm hai bên bờ sông, nào thành cao phố rộng,nào tháp cổ đền xưa, nào chòm cổ thụ rườm rà, nào bồn hoa tươi rực rỡ...bóng lồng mặt nước nủa thực nửa hư.<br /><br />Sông Hương chảy qua hai cầu sắt cổ kính: cầu Bạch Hổ,sơn đen, cầu tràng Tiền sơn trắng,xe người qua lại tà áo gío bay.Thỉnh thoảng một con đò dọc đi xuống hoặc đi lên,một con đò ngang lướt sóng; nhịp chèo nhẹ nhẹ theo cầu mái đẩy đưa lòng người vút tận tầng mây. Khách tao nhân đều cho sông Hương là một cảnh đầy thơ mộng.<br /><br />Chuyện đời nước chảy, thêm những chút dư hương cuả lịch sử càng làm tăng thêm phần ý vị cho sông Hương.Và những ý vị của sông Hương, những cảnh thú ở sông Hương...,lời nói không bộc bạch hết,ngòi bút không diễn tả hết. Một chiều bên dòng sông Hương,lòng nhẹ bỗng đén kì lạ. Bên dòng sông Hương là một chút dư vị ngọt ngào cho cuộc sống bao bộn bề.....<br /><br /><!--quoteo--><div class='quotetop'>QUOTE</div><div class='quotemain'><!--quotec-->---------------------------<br />Hoada thân mến ! Bạn viết lên diễn đàn bị lỗi font rồi, nên mình phải chuyển đổi lại, hơi mất thời gian 1 chút.<br />Lần sau Hoada và các bạn nhớ viết bằng Unicode nhé, nhất là các bạn viết trên Word rồi chuyển lên diễn đàn.<br />Nguyên bản bài viết của Hoada được để ở File word đính kèm bên dưới.<br />Chúc bạn vui và đóng góp nhiều cho diễn đàn. Thân !<!--QuoteEnd--></div><!--QuoteEEnd-->
latigo7441
27-05-2012, 09:20 AM
<b>MÁI TÓC THỀ CỦA NGƯỜI CON GÁI HUẾ</b><br /><br />Hình ảnh mái tóc thề của các cô gái Huế luôn là biểu tượng của một xứ Huế mộng mơ. Nó như biểu tượng "Sống", không thể và không bao giờ thiếu để cùng "làm nên" tất cả những gì được mệnh danh Thơ và Mộng ở nơi đây. Nếu Huế chỉ có những cái đẹp hoành tráng, mang tầm cao và uy linh lịch sử, chỉ có những cái đẹp của cảnh quan và thiên nhiên đầy lặng lẽ chung quanh..., có thể khi ấy, Huế sẽ chỉ là nơi đến cho những kẻ hành hương tưởng niệm, kẽ vãn cảnh nhàn du. Lúc ấy, biểu tượng "gợi cảm" nhất, sinh động nhất gắn liền giữa con người và bản sắc nơi đây trong thực tại sẽ là đâu? Cứ vẫn còn thơ, nhưng rồi mộng ở nơi nào? Và chính nét đẹp nữ giới xứ Huế với tà áo tím và mái tóc thề đã góp phần tạo nên cái thơ, cái mộng, cái sinh động của Huế.<br /><br />Tóc thề nói chung: Có nguồn gốc từ văn hoá Trung Hoa. Tóc của người thiếu nữ ngày xưa, đến tuổi "Cập Kê" (được cài trâm) chừng mười lăm, mười sáu "trăng tròn". Khi người con gái được quyền "chính thức trang điểm" cũng là lúc có quyền có tình yêu. Tình yêu được xã hội và gia đình công nhận. Trong tình yêu họ thường chọn tóc làm tín vật trao nhau, nhắc nhở nhau đừng quên đi đối tượng tình yêu. Khi người đẹp Thuý Kiều cắt tóc, thề nguyện cùng Kim Trọng:<br /><i><br /><b>...Tiên thề cùng thảo một trang<br />Tóc mây một món, dao vàng chia hai...</b></i><br /><br />Cũng có nghĩa, khi chàng Kim nhận lấy lọn tóc nhỏ kia là đã nhận luôn "quả tim" muốn gửi gắm một đời. Kiều, lấy tóc của thân mình trao gởi, tự coi như đã trao thân gửi phận cho người mình yêu dấu. Vì thế, tóc ấy cộng với Lời Thề Thốt cùng nhau mới nên nghĩa Tóc thề.<br /><br />Tóc là một phần thân thế, là tượng trưng của tổ tông và huyết tộc được lưu truyền, là sinh thành do tác hợp mẹ cha, là mùi hương sự mềm dịu, một sắc màu gợi cảm "hiển nhiên" và rất "Thực" của con người. Nó không phải là đồ trang sức, mượn vào sức hào phóng giả tạo ở bên ngoài hay giá trị của bạc vàng châu báu. Bởi thế, không gì sánh được với tín vật Nhân - Thân từ biểu tượng Tóc thề: Trong văn hoá lịch sử Trung Hoa, đã có lúc "giá -trị - tóc" bị lu mờ và khủng hoảng. Triều đại Mãn Thanh phủ nhận mái tóc trong luật bắt người đàn ông người Hán cạo đầu và chỉ để "đuôi sam". Rất khác với các triều đại trước, như Triều Minh (ở trong bối cảnh Truyện Kiều của Nguyễn Du) đều coi trọng giá - trị - tóc như nhau. Điều khác biệt gần như hiển nhiên là tóc thiếu nữ Trung Hoa từ tuổi "Cập Kê" là đã phải cài trâm, quấn tóc. Với thiếu phụ Huế, tóc được "Bối" lên (kiểu bối Việt Nam không phải cần trâm). Tóc thiếu nữ Huế không phải cài trâm nên không quấn lên cao mà có thể "Kẹp" nhưng đây không phải Trâm. Hai công dụng khác nhau rõ rệt. Vì thế, tóc thiếu nữ Huế buông dài và xoã kín bờ vai. Kiểu tóc buông tự do xa lạ với tóc cài trâm thiếu nữ Trung Hoa.<br /><br />Tóc thề xứ Huế: Trong dân gian, con gái để chỉ đến người nữ chưa chồng chưa con và nhất là còn trong tuổi trẻ đầy thanh xuân, sức sống. Người Huế bảo, "Còn Con Gái" đồng nghĩa với những điều vừa nói ấy. Tóc "con gái" Huế thông thường là buông xoã tự do. Có thể "kẹp" nhưng không ảnh hưởng đến độ dài và cả độ cao của mái tóc. Tóc phủ xuống bờ vai, xuống lưng người, xuống bờ mông và nhiều khi hơn thế, có những người còn rũ xuống gót chân.<br /><br />Mái tóc thề xứ Huế còn là để biểu lộ nét "nguyên trinh" chưa phải "giao thề" với ai cả. Hoặc đã có người thương càng nói lên sự chung thủy của mình. Không có "ý chi" với ai khác nữa. Có nghĩa, không việc gì phải che dấu khi nói lên sự trinh nguyên hoặc tính chung thuỷ nơi một người con gái. Vì thế, dù chưa yêu hoặc đã có người thương - miễn sao chưa xây dựng gia đình - người con gái xứ Huế vẫn luôn yêu mái tóc thề buông xõa bờ vai. Biểu tượng và cách nói thầm lặng ấy đẹp tuyệt vời như một bản sắc Tình yêu trong sáng, không nói nhưng "đã nói biết bao lời"...<br /><br />Theo cinet
vntsinh
27-05-2012, 09:20 AM
Chào ACM,<br />nghe bàn về sông Hương nú Ngự mà lòng mình cũng xao xuyến. xin được góp chút vốn để bớt nỗi nhớ nhà. <br /><br />XỨ SỞ HƯƠNG BÌNH<br />Khi nhà thơ Bùi Giáng vào thăm Huế, khi được hỏi ông cảm nhận nhủ thế nào về Huế, nhà thơ đã thốt lên hai câu thơ: <br />“Dạ thưa xứ Huế bây giờ<br /> Vẫn còn núi Ngự, bên bờ sông Hương”<br />Nhắc tới Huế thì phải nhắc đến sông Hương, núi Ngự<br />NÚI NGỰ BÌNH<br />Núi Ngự Bình là ngọn núi nằm ở phía nam thành phố Huế. Theo sách “Đại Nam Nhất Thống Chí” thì núi Ngự Bình có tên gọi là Bằng Sơn hay Bình Sơn, là một ngọn núi không cao, bằng phẳng, có hình dạng như hình thang cân, nhìn xa trông giống như một cái bình phong. <br />Từ khi cho dời phủ từ Kim Long về Phú Xuân, chúa Nguyễn Phúc Thái đã lấy núi Bằng Sơn làm tiền án ở mặt chính Nam của phủ. từ đó trở về sau, núi Bằng Sơn trở thành một ngọn núi quan trọng trong việc xây dựng Kinh thành Huế. Hai bên núi Bằng Sơn còn có hai ngọn núi nhỏ gọi là Tả Phù Sơn và Hữu Bật Sơn. Năm 1788, sau khi đánh chiếm thành Phú Xuân và lên ngôi hoàng đế, Quang Trung Nguyễn Huệ đã cho lập đàn Nam Giao tế trời đất, bố cáo thiên hạ tại núi Bật Sơn (còn gọi là núi Bân hay núi Ba Tầng).<br />Tên núi Ngự Bình là do chùa Nguyễn Phúc Khoát đặt. Lúc bấy giờ, ở trên núi có chùa Viễn Thông do thiền sư Liễu Quán khai lập. Chúa đã nhiều lần cho mời thiền sư vào phủ giảng đạo nhưng ngài từ chối vì không muốn lui tới chốn thị phi. Do đó, chúa phải thường lui tới chùa Viễn Thông để thăm viếng, đàm đạo. Núi Ngự Bình có tên từ đó. Vào năm 1822, vua Minh Mạng trong khi tu sửa kinh thành đã cho đắp lại mặt trước núi Ngự Bình và hai hòn núi Tả Phù, Hữu Bật và cho trồng thông trên núi để tạo thế phong thuỷ hoàn chỉnh (“núi Ngự Bình trước tròn sau méo/ sông An Cựu nắng đục mưa trong”). Tổng thể núi Ngự trông giống như con chim phượng hoàng đang xoè cánh che chở, bảo vệ cho Kinh thành Huế. Vua Thiệu Trị đã tôn vinh núi Ngự là danh thắng thứ 12 của chốn Thần kinh. <br />Ngày nay, núi Ngự là nơi tập trung lui tới, vui chơi của người dân địa phương vào các dịp lễ tết. Đứng trên núi Ngự, lắng nghe tiếng thông reo, phóng tầm mắt ra xa để nhìn thất toàn cảnh thành phố Huế như ẩn hiện những lâu đài, thành quách, cung điện giữa một không gian bao la của cây cối, vườn tược, sông nước, mây trời, nhìn thấy sông Hương như một dãi lụa mền mại quanh co uốn lượn gữa thành phố, du khách sẽ thấy lòng mình như xanh lại, rộng thêm ra để cảm nhận vẻ đẹp tuyệt vời của thiên nhiên. Núi Ngự không cao, không hiểm trở, mà núi có dáng vẻ của một con người đang ngồi trầm tư mặc tưởng, thanh thoát lâng lâng hồn người, đó chính là vẻ đẹp gần gũi, thân thương mang đầy tính cách của tâm hồn con người xứ Huế.<br /><br />SÔNG HƯƠNG<br />Sông Hương là con sông chảy ngang qua thành phố Huế. So với các con sông khác thì sông Hương là con sông vừa ngắn, vừa nhỏ hẹp, nhưng nói về vẻ đẹp thì con sông vượt lên trên tất cả. Dòng sông Hương êm đềm, thơ mộng đã làm tốn biết bao bút mực, lôi cuốn biết bao nhiêu tao nhân mặc khách muốn một lần đến Huế để chiêm ngưỡng dòng sông. Sông Hương đưa du khách vào cỏi gió trăng mơ màng của thi ca nhạc hoạ. cảm nhận được vẻ đẹp của sông, vua Thiệu Trị đã liệt dòng sông vào 20 cảnh đẹp hàng đầu của Huế và làm thơ về nó: “Nhất phái uyên ương hộ đế thành…” (một dòng sông thẳm bảo vệ kinh thành).<br />Để cảm nhận hết vẻ đẹp của dòng sông, du khách nên bước xuống một du thuyền nhỏ ở bến đò Đông Ba hoặc Toà Khâm rồi ngược dòng lên thượng nguồn vào sáng sớm hay xuôi dòng về hạ lưu vào buổi trăng thanh. Vào buổi sáng tinh mơ, khi ngược dòng, du khách sẽ thấy dòng sông xanh trong, mờ ảo trong màn sương sớm, êm đềm tĩnh lặng soi bóng những thành quách, đền đài, phố xá tĩnh mịch bên đôi bờ. Cây cầu Tràng Tiền màu trắng bạc bắc ngang dịu dàng như nàng Tôn Nữ gối đầu bên dòng Hương trong chiếc áo dài trắng tinh khiết và nón bài thơ xinh xắn như nhà thơ Đông Hồ đã từng viết:<br />“Dòng nước sông Hương chảy lặng lờ<br /> Ngàn thông núi Ngự đứng như mơ<br /> Gió chiều vươn áo nàng Tôn Nữ<br /> Quai lõng nghiêng vành chiếc nón thơ…” <br />Cầu Tràng Tiền cũng đi vào thơ ca và lắng đọng trong tâm hồn người dân xứ Huế: <br /> “Cầu Tràng Tiền sáu vài mười hai nhịp<br /> Thương nhau rồi về kịp cho mau<br /> Kẻo mai tê bóng xế qua cầu<br /> Bạn còn thương bạn, biết gởi sầu về nơi mô…” <br />(Hò Huế)<br />Thuyền đi qua Thương Bạc đến bến Vân Lâu, nhìn ngôi nhà tạ Nghinh Lương Đình xinh xắn bên sông, du khách chợt chạnh long nhớ đến vị vua Duy Tân tuổi nhỏ chí lớn, ngươi thà bị truất ngôi, lưu đày xứ người còn hơn làm vua bù nhìn. Du khách sẽ ngậm ngùi thương tiếc cho ông khi bên tai văng vẳng câu hò ai oán<br /> “Chiều chiều bên bến Vân Lâu<br /> Ai ngồi, ai câu, ai sầu ai thảm<br /> Ai thương ai cảm ai nhớ ai trông<br /> Thuyền ai thấp thoáng bên sông<br /> Đưa câu mái đẩy chạnh lòng nước non<br /> (Cụ Ưng Bình Thị Thúc Giạ)<br />Sau khi qua cầu Bạch Hổ, cầu Dã Viên, sông Hương mở ra một vùng yên tĩnh, hai bên bờ là những vườn cây ẩn hiện, xanh muớt của xứ sở Kim Long.<br /> Kim Long có gái mĩ miều<br /> Trẫm thương trẫm nhớ trẫm liều trẫm đi<br />Kim Long là nơi phủ chúa, ở đây còn tồn tại nhiều ngôi nhà rường cổ kính (Phú Mộng…) cùng các làng nghề truyền thống nay đang được phục hồi để đưa vào phục vụ du lịch.<br />Qua Kim Long là đến làng Hà Khê, nơi uy nghi soi bóng tháp chùa Thiên Mụ huyền ảo, nghe tiến chuông chùa mà nhớ đến những ngày đầu khai hoang, mở nước của chúa Nguyễn Hoàng, cung với sự tích chùa Thiên Mụ huyền bi1 linh thiêng.<br /> “Gió đưa cành trúc la đà<br /> Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương”<br />Qua khỏi chùa Thiên Mụ, sông Hương quanh co uốn lượn giữa một vung gò đồi trùng điệp, du khách sẽ đến thăm điện thờ Hòn Chén (Ngọc Trản), đồi Vọng Cảnh để ngắm nhìn toàn cảnh dòng sông Hương, chiêm ngưỡng trọn vẹn nét đẹp của đất Thần kinh.<br />Đi thêm một đoạn sông, du khách sẽ đến ngã ba Bằng Lãng, là nơi hai dòng Tả Trạch và Hữu Trạch hợp nhất tạo nên dòng sông Hương. Vua Minh Mạng đã cho xây dựng lăng mộ ở đây theo thế phong thủy nhằm mục đích hưng tồn triều Nguyễn và con cháu đời sau.<br />Nếu du khách xuôi dòng Hương Giang trong những đêm trăng sáng trên những con đò thơ, bên cạnh những chén trà chén rượu thơm nồng, tiếng sên phách, tiếng đàn sáo nỉ non, bên canh những cô gái Huế với giọng hò trong vắt đậm chất Huế của điệu hò Nam Ai Nam Bằng, hò mái nhì, mái đẩy, thưởng ngoạn sông Hương giữa ánh sáng lung linh của đêm trăng như đưa du khách về với cõi mộng.<br />“Thuyền ai đậu bến sông trăng đó<br />Có chở trăng về kịp tối nay”<br />(Hàn Mặc Tử)<br />Hưong Giang nhất phiến nguyệt<br />Kim cổ hứa đa sầu <br />(Sông Hương mảnh trăng chiếu<br />Buồn dài suốt cổ kim)<br />(Nguyễn Du)<br /> “Đò về Đông Ba, Đò qua Đập Đá<br />Đò xuôi Vỹ Dạ, thẳng ngã ba Sình<br />Là đà bóng ngã trăng chênh<br />Giọng hò xa vắng, nhắn tình nước non.”<br />Sông Hương sau khi chảy qua Đông Ba thì uốn mình ôm lấy kinh thành Huế, có vẻ dòng sông như muốn ngoái đầu nhìn lại Huế một lần nữa, vẫn tiếc nuối vì không được du ca ở Huế lâu hơn nữa. Sau khi rời Huế, dòng Hương lặng lờ trôi giữa một vùng làng quê trù phú và những cánh đồng xanh ngắt và hợp cùng hai con sông khác là sông Bồ và sông Ô Lâu để tạo nên phá Tam Giang một thời làm kinh hãi bao nhiêu người”<br />“Đường vô xứ Huế quanh quanh <br />Non xanh nước biết như tranh họa đồ<br />Thương em anh cũng muốn vô<br />Sợ truông nhà Hồ, sợ phá Tam Giang”<br />Sông Hương đẹp là chính vậy, nếu không có dòng Hương thì Huế mất đi một nữa vẻ nên thơ, như nhà thơ Tố Hữu cho rằng”<br />“Con sông dùng dằng con sông không chảy”<br />Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu”
vBulletin v3.6.1, Copyright ©2000-2026, Jelsoft Enterprises Ltd.